Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342348
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2348 lượt.
hanh tất cả đã có thể kết thúc.
Nhưng khi nghĩ đến phải trở về Ma Cung, thế nhưng nàng lại không còn được vui vẻ như ban đầu, giống như có thứ gì đó ràng buộc nàng vậy.
"Có thật không, thật tốt quá!" Nhưng tính tình Thiên Thiên vẫn giống như một đứa trẻ, vừa nghe nói có thể rời khỏi cái chỗ dối trá này, liền lập tức vui vẻ nhảy lên.
"Thiển Tâm, Bát hoàng tử tới cầu hôn rồi!" Thẩm Lăng Vân nở nụ cười vui mừng. Nhưng hắn vui mừng không phải bởi vì nữ nhi của mình tìm được một vị hôn phu tốt, mà bởi vì quyền thế của hắn lại tiến thêm được một bước vững chắc.
"Thật không phụ thân?" Con ngươi của Thẩm Thiển Tâm lộ ra mấy phần vui sướng, Bát hoàng tử tới cầu hôn, nàng rốt cuộc có thể trở thành vương phi rồi. Nếu ngày sau Bát hoàng tử làm hoàng thượng, vậy thì mình sẽ trở thành mẫu nghi thiên hạ.
Mặc dù là người luôn biết tự kiềm chế,nhưng khi nghĩ tới đó, Thẩm Thiển Tâm cũng lộ ra vài phần đắc ý.
"Thừa Tướng đại nhân." Thượng Quan Cẩn mặc áo choàng đen, làm nổi bật lên vẻ uy vũ bất phàm của hắn. Tuy khóe miệng hắn đang mỉm cười, nhưng vẫn mang nét lạnh lùng.
"Bát hoàng tử tới phủ, không biết có gì phân phó?" Trong lòng Thẩm Lăng Vân biết rất rõ ý đồ của Thượng Quan Cẩn, nhưng vẫn làm ra vẻ không biết hỏi.
"Ha ha ha ha. Tốt, tốt, tốt! Nhìn tình cảm của các con tốt như vậy, ta cũng an tâm. Hôn sự này, ta cho phép!" Thẩm Lăng Vân lộ ra vẻ mặt từ ái, hài lòng nhìn hai người trước mắt.
"Nếu Thừa Tướng đại nhân đã đồng ý, vậy Thượng Quan Cẩn sẽ xin phụ hoàng tứ hôn." Thượng Quan Cẩn nghe Thẩm Lăng Vân nói thì chân mày nhẹ nhàng chuyển động, trong mắt lóe lên một tia tính toán.
"Tốt tốt tốt! Bát hoàng tử cũng không cần khách khí, kêu lão phu một tiếng nhạc phụ đại nhân đi!" Thẩm Lăng Vân vỗ vỗ bả vai của Thượng Quan Cẩn, ý vị sâu xa nói, "Hiện nay thái tử mất tích, vị trí thái tử còn đang để trống, lão phu cảm thấy Bát hoàng tử rất có năng lực."
"Nếu nhạc phụ đại nhân có thể tương trợ, tất nhiên tiểu tế sẽ cố gắng!" Thượng Quan Cẩn nhạy bén nghe ra được ý tứ trong lời nói của Thẩm Lăng Vân, lập tức lên tiếng.
Đôi con ngươi sắc bén như chim ưng phát ra vẻ tự tin. Hiện giờ có Thẩm Lăng Vân ở phía sau chống lưng, lại có Ma Cung tương trợ, hơn nữa trong tay hắn đang nắm binh lực của kinh thành, cho dù Thượng Quan Triệt có hoàng hậu cùng đại tướng quân ở phía sau thì cũng không phải là đối thủ của hắn.
"Đó là đương nhiên! Chỉ cần hoàng thượng tứ hôn thì chúng ta là người một nhà rồi!" Thẩm Lăng Vân vỗ bả vai Thượng Quan Cẩn, cười nói.
"Đúng vậy."
"Ha ha ha ha." Hai người nhìn nhau cười, nhưng trong lòng mỗi người đều có tính toán riêng.
"Được rồi. Thiển Tâm, con bồi Bát hoàng tử đi dạo trong viện một chút đi." Thẩm Lăng Vân nhìn Thẩm Thiển Tâm đang đứng ở một bên, cười phân phó nói.
"Vâng" Thẩm Thiển Tâm cúi chào Thẩm Lăng Vân, rồi cùng Thượng Quan Cẩn rời khỏi phòng.
"Thiển Tâm. Nếu ngày sau ta làm hoàng thượng, ta sẽ phong nàng làm hoàng hậu!" Thượng Quan Cẩn cầm hai tay của Thẩm Thiển Tâm, thâm tình khẩn thiết nói.
Đôi mắt Thẩm Thiển Tâm tràn đầy kích động. Hắn cho nàng vị trí hoàng hậu.
Giờ phút này Thẩm Thiển Mạch đang thản nhiên ngồi trên ghế đá, thấy một màn như vậy thì bật cười thành tiếng. Thật không hổ là hai huynh đệ, nói cũng giống nhau như đúc.
Chỉ tiếc, tất cả đều là nói dối! Sau khi có được hậu vị, chính là họa sát thân.
"Vị này là Tam tiểu thư?" Thượng Quan Cẩn từng gặp qua Thẩm Thiển Mạch trong yến hội, khí chất lúc ấy của Thẩm Thiển Mạch đã hấp dẫn hắn, hiện giờ gặp lại Thẩm Thiển Mạch nên cũng có chút ấn tượng.
"Vâng. Nàng chính là muội muội Thiển Mạch. Quan hệ của chúng ta rất tốt." Thẩm Thiển Tâm cười giải thích, ngôn hành cử chỉ rất phù hợp với bộ dáng của các tiểu thư khuê các.
Thẩm Thiển Mạch không thể không bội phục kỹ thuật diễn của Thẩm Thiển Tâm. Rõ ràng trong lòng hận nàng muốn chết, lại có thể giả trang thành bộ dáng rất hòa hợp với nàng.
"Không biết Tam tiểu thư cười cái gì?" Thượng Quan Cẩn nghe nói là Tướng phủ đích nữ, nên thái độ cũng rất khiêm tốn.
"Nhìn tỷ phu và tỷ tỷ hạnh phúc như vậy, Thiển Mạch cũng cảm thấy vui vẻ." Thẩm Thiển Mạch lạnh nhạt đứng dậy, toàn thân toát ra khí chất cao quý, khiến cho người khác phải ngưỡng mộ. Nàng cười như không cười, làm cho người ta không nhìn thấu được lòng của nàng lúc này.
Con ngươi đen tuyền linh động, giống như cái động không đáy, khiến người ta bất tri bất giác đắm chìm vào đó.
"Đa tạ muội muội! Cẩn, chúng ta đi qua bên kia dạo đi." Thẩm Thiển Tâm cố gắng nở nụ cười, lôi kéo tay áo Thượng Quan Cẩn nói.
Thấy Thượng Quan Cẩn cứ nhìn chằm chằm dáng vẻ của Thẩm Thiển Mạch, Thẩm Thiển Tâm cảm thấy thật khó chịu. Thật là làm đau mắt của nàng mà! Nàng tự nhận trừ thân phận thì không có chỗ nào kém Thẩm Thiển Mạch, nhưng tại sao Thẩm Thiển Mạch lại có thể hấp dẫn lực chú ý của Thượng Quan Cẩn.
Nàng mặc kệ sau lưng Thẩm Thiển Mạch có hậu thuẫn gì, cũng không quản việc Thẩm Thiển Mạch giết chết Doãn