Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342615
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2615 lượt.
ẩm Thiển Mạch tự nhiên hiểu được ý định của Thẩm Lăng Vân giờ phút này.
Doãn U Lan cùng Thẩm Thiển Ngữ cứ biến mất không giải thích được như vậy, từ chỗ Tô Lạc Nhạn lại hỏi không tới kết quả, Thẩm Lăng Vân chắc hẳn cũng cảm thấy họ đã chết.
Doãn U Lan chết không sao cả, lấy sự tàn nhẫn của Thẩm Lăng Vân, cũng sẽ không đau lòng. Mấu chốt là Thẩm Thiển Ngữ chết rồi, mà hiện tại nàng ta lại là một lợi thế để nắm giữ Thượng Quan Triệt, đây mới chính là nguyên nhân Thẩm Lăng Vân phiền lòng.
"Thái tử bắt Thiên Thiên đi?" Thẩm Lăng Vân nâng mặt lên, nhìn về phía Thẩm Thiển Mạch, nghĩ thầm trong lòng, vị thái tử này xưa nay háo sắc, chắc là coi trọng khuôn mặt đẹp của Thiên Thiên.
"Đúng vậy! Phụ thân, nhanh đi cứu Thiên Thiên!" Thẩm Thiển Mạch vẫn như cũ lo lắng lôi kéo tay Thẩm Lăng Vân.
"Bắt đi thì bắt đi! Cũng chỉ là một nha hoàn mà thôi." Thẩm Lăng Vân cũng muốn an ủi, nhưng mà trong nội tâm lại tính toán, mặc dù vị trí thái tử này khó giữ được là chuyện sớm hay muộn, nhưng chưa đến lúc đó thì vẫn không muốn đắc tội thái tử. Cũng không ai biết trước ngày sau sẽ xảy ra chuyện gì, nếu để Thiên Thiên ở lại bên cạnh thái tử, cũng chưa chắc không phải là một chuyện tốt.
"Phụ thân, làm sao người lại hồ đồ như vậy! Hiện nay Bát hoàng tử cùng Tam hoàng tử cùng thái tử đều là không đội trời chung, thái tử đoạt đi Thiên Thiên là chuyện nhỏ, khiến Bát hoàng tử cùng Tam hoàng tử hiểu lầm phủ Thừa Tướng chúng ta cố ý kết giao với thái tử, ủng hộ thái tử, chuyện này có thể sẽ gây nên động tĩnh rất lớn!" Thẩm Thiển Mạch nắm tay áo Thẩm Lăng Vân nói.
"Nói cũng đúng." Thẩm Lăng Vân nghe lời nói của Thẩm Thiển Mạch cũng ý thức được tính chất nghiêm trọng của chuyện này, hắn có chút kinh ngạc nhìn nữ nhi từ nhỏ đã ở trong núi lớn lên cùng bề ngoài bình thường trước mắt.
Trên người đứa con gái này đến tột cùng còn có bao nhiêu chuyện hắn không biết. Đầu tiên là một khúc giang sơn tươi đẹp kinh tâm động phách, hôm nay lại đem mọi chuyện cùng triều cục phân tích vô cùng thông suốt.
Ánh mắt tính toán lóe lên một cái rất nhanh chóng. Hôm nay Thẩm Thiển Ngữ đã mất tích, chắc hẳn tám chín phần mười là đã chết. Tam hoàng tử đối với Thẩm Thiển Ngữ khuynh tâm nhưng mà cũng chỉ vì một khúc giang sơn tươi đẹp, nếu đem Thẩm Thiển Mạch gả cho Tam hoàng tử, cũng giống như nhau thôi, vốn thủ khúc giang sơn tươi đẹp này chính là từ chỗ nàng tấu ra.
"Phụ thân, thế nào?" Thẩm Thiển Mạch nhìn tính toán trong mắt Thẩm Lăng Vân, không biết lão hồ ly này lại đang có ý định gì.
"Không có gì! Phụ thân sẽ cúng ngươi đi phủ thái tử tìm người về!" Thẩm Lăng Vân sờ sờ đầu Thẩm Thiển Mạch, lộ ra một vẻ mặt phụ thân hòa ái.
Thẩm Thiển Mạch dịu ngoan đi theo sau lưng Thẩm Lăng Vân, cùng nhau đi tới phủ thái tử.
Thẩm Thiển Mạch nhìn bóng lưng cao lớn của Thẩm Lăng Vân, nhếch miệng hiện lên nụ cười châm chọc nhàn nhạt.
Kiếp trước nàng cho rằng, phụ thân là trời, sẽ vĩnh viễn che chở cho mình. Nhưng không bao giờ có thể ngờ được, chính là người phụ thân mà mình thích nhất, đã tự tay đem mình đẩy vào hố lửa rồi cuối cùng còn nghĩ nàng là một con cờ không phát huy được tác dụng.
Không biết một dạng phụ thân mưu sâu kế độc như vậy, khi nhìn thấy thái tử ly kỳ mất tích, không biết sẽ có vẻ mặt đặc sắc như thế nào đấy. Thái tử vừa chết, Tam hoàng tử cùng Bát hoàng tử tranh giành đoạt vị, chỉ sợ lại càng diễn ra mãnh liệt hơn nữa. Mà nàng, chính là vui mừng khi công việc đã gần hoàn thành.
"Thừa Tướng đại nhân, thái tử điện hạ đang nghỉ ngơi." Thị vệ giữ cửa nhìn thấy Thẩm Lăng Vân tới, không khỏi cung kính nói, trên mặt còn có mấy phần khó xử.
Địa vị của Thẩm Lăng Vân ở trong triều là không thể khinh thường, chính thái tử cũng phải nhường hắn ba phần. Nhưng thái tử nhà mình tính khí rất kém, nếu quấy rầy chuyện tốt của hắn, mình chỉ sợ không sống yên ổn. Lần này không biết phải làm sao mới tốt.
"Lão phu có việc gấp tìm thái tử! Làm phiền thông truyền." Thẩm Lăng Vân cũng không nói là có chuyện gì, chỉ nói là có việc gấp. Chuyện này nhỏ không nhỏ lớn không lớn, chỉ là một tên thủ vệ, nếu trì hoãn chuyện này, chỉ sợ đầu cũng không giữ nỗi.
"Dạ!" Thủ vệ nghe Thẩm Lăng Vân nói như vậy, cũng không dám làm trễ nãi, chỉ đành phải nhắm mắt đi gọi Thượng Quan Diệp.
"Thái tử điện hạ? Thừa Tướng tới, nói là có việc gấp." Thủ vệ thận trọng gõ cửa, bên trong cửa một chút động tĩnh cũng không có, hắn cho là Thượng Quan Diệp không muốn gặp Thừa Tướng, chỉ đành phải cúi đầu đi ra ngoài.
"Thừa Tướng đại nhân, nô tài đã thông báo, nhưng thái tử điện hạ, hiện tại ngài đang bận ạ." Thủ vệ khép nép nói, không ngừng dùng ánh mắt xem xét vẻ mặt Thẩm Lăng Vân.
"Càn rỡ! Đừng tưởng rằng lão phu không biết thái tử điện hạ bây giờ đang làm cái gì!" Thẩm Lăng Vân nghe được Thượng Quan Diệp lại dám đối với mình từ chối không chịu gặp mặt, không khỏi tức giận.
Thượng Quan Diệp cũng chỉ là một vị thái tử không có thực quyền, nếu không phải là ỷ vào sủng ái của hoàng thượng, địa vị cũng đã sớm khó giữ được! Lại dám cùng lão tự cao tự