Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342401
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2401 lượt.
ôi sự tình, nên tức giận nói.
Dù sao Thượng Quan Cẩn cũng có tình phụ tử với Thượng Quan Hạo, huống chi thánh chỉ của Thượng Quan Hạo là lập hắn làm thái tử, nên trong lòng hắn cũng tăng thêm vài phần cảm kích. Còn đối với Diêu Tuyết Không, hắn vốn dĩ là hận thấu xương, nếu không phải Diêu Tuyết Không bức bách, dồn ép không tha, thì sao mẫu phi hắn phải treo cổ tự vẫn.
"Đoán không sai."
"Vậy thì, ta còn có một việc muốn nhờ Cung chủ." Thượng Quan Cẩn lộ ra nụ cười khát máu, trong mắt là hận ý cực sâu.
Thẩm Thiển Mạch ngước mắt nhìn về phía Thượng Quan Cẩn, khóe miệng nâng lên nụ cười lạnh lùng, "Giết hoàng hậu sao?"
"Cung chủ quả nhiên thông tuệ vô song." Thượng Quan Cẩn tán dương. Cung chủ Ma Cung còn trẻ tuổi như vậy, dáng vẻ cũng chỉ chừng mười lăm mười sáu tuổi, nhưng có thể nắm trong tay cả Ma Cung, lại còn thông tuệ như thế, thật đúng là không đơn giản.
"Bát hoàng tử quá khen." Trên mặt Thẩm Thiển Mạch không có nửa phần kiêu ngạo, nhưng con ngươi lại mang theo vài phần ngoan độc nhìn về phía góc khuất sau hành lang, khóe miệng nâng lên nụ cười lạnh lẽo, "Nếu nhị tiểu thư Tướng phủ trung thành với Thừa Tướng như vậy, vì để tránh những phiền toái không cần thiết, Bát hoàng tử nên để cho nàng cáo ốm, không cần xuất phủ nữa."
"Thượng Quan Cẩn hiểu." Trong mắt Thượng Quan Cẩn không hề có một tia không đành lòng, hắn đối với Thẩm Thiển Tâm cũng chỉ là lợi dụng mà thôi.
"Như vậy, Mặc Trì cáo từ." Thẩm Thiển Mạch lạnh lùng nói.
Nàng đã sớm muốn lấy tánh mạng của Diêu Tuyết Không, nhưng còn thánh chỉ, Thượng Quan Hạo giấu ở đâu chứ? Chắc hẳn là vì Diêu Tuyết Không không có cách nào tìm được thánh chỉ, nên mới bất đắc dĩ giết Thượng Quan Hạo . Như vậy, đến tột cùng thánh chỉ đang ở địa phương nào?
Tường đỏ ngói xanh, hoàng cung vinh quang hoa lệ như vậy, nhưng có ai biết ẩn giấu phía sau là bao nhiêu hắc ám, bao nhiêu máu tanh. Có lẽ cũng chỉ có người trong cung đình mới có thể biết thâm cung hiểm ác thế nào.
Thẩm Thiển Mạch tránh thoát thị vệ, ung dung tiến vào hoàng cung.
Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở
Hiện giờ Thượng Quan Hạo đã chết, Thượng Quan Cẩn cùng Thượng Quan triệt đã chia hai phe đối kháng nhau, cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị hoàng đế cũng càng ngày càng nghiêm trọng. Nếu như thánh chỉ của Thượng Quan Hạo đang ở trong tay của các đại thần mà hắn tin tưởng, thì cũng đã sớm giao cho Thượng Quan Cẩn. Như vậy, thánh chỉ nhất định vẫn còn ở trong cung.
Sau khi Diêu Tuyết Không giết Thượng Quan Hạo, nhất định sẽ vội vã tìm kiếm thánh chỉ, nhưng các thủ hạ mà nàng phái đi giám thị Diêu Tuyết Không cũng không có hồi báo bất kỳ điều gì có liên quan đến tung tích thánh chỉ, cho nên thánh chỉ không có ở trong tay Diêu Tuyết Không.
Mà thánh chỉ cũng không thể ở Ngự Thư Phòng hay tẩm cung của Thượng Quan Hạo, nếu không, chắc chắn Diêu Tuyết Không đã tìm được thánh chỉ, hơn nữa còn đem nó đi tiêu hủy.
Như vậy, đến tột cùng thánh chỉ ở nơi nào đây?
Đúng rồi! Tẩm cung của Tiên hoàng hậu.
Trong tâm của Thượng Quan Hạo, Tiên hoàng hậu Hách Liên là nữ tử mà hắn yêu nhất. Sau khi nàng mất, Thượng Quan Hạo vẫn giữ lại tẩm cung của nàng, đem tấm biển Phượng Tê cung chuyển đến tẩm cung của Diêu Tuyết Không, bởi vì hắn không muốn Diêu Tuyết Không dọn đến hay đụng vào bất cứ vật gì ở đó, tất cả cũng chỉ vì muốn cất giữ những gì thuộc về Hách Liên trong tâm hắn.
Dựa theo lời Diêu Tuyết Không từng nói, trong tâm Thượng Quan Hạo vẫn luôn nhớ tới quan hệ tốt đẹp giữa mẫu phi của Thượng Quan Cẩn cùng Hách Liên, nên mới lập Thượng Quan Cẩn làm thái tử. Như vậy, thánh chỉ rất có thể đang ở trong tẩm cung của Hách Liên.
Thẩm Thiển Mạch một đường đi đến tẩm cung của Hách Liên, đồ vật bên trong không dính một hạt bụi, xem ra Thượng Quan Hạo thường xuyên đến nơi này. Có lẽ trong tâm của Hách Liên cũng rất hạnh phúc, vì được Đế Vương yêu như thế.
"Quả nhiên là ở chỗ này." Thẩm Thiển Mạch tìm được thánh chỉ trong một hốc tối, nhếch miệng cười yếu ớt, xem ra nàng không có đoán sai về tình cảm của Thượng Quan Hạo đối với Hách Liên. Mà Diêu Tuyết Không, cho dù có chết cũng không muốn bước vào tòa cung điện này một bước.
Lấy được thánh chỉ, Thẩm Thiển Mạch đi đến phủ đệ của Thượng Quan Cẩn.
"Thánh chỉ." Thẩm Thiển Mạch ném thánh chỉ vào tay Thượng Quan Cẩn, giống như là cái gì đó không quan trọng, thậm chí khóe miệng còn mang theo nụ cười hờ hững.
Thượng Quan Cẩn tiếp được thánh chỉ, cẩn thận nhìn một chút, trong mắt lộ ra vẻ tham lam, bên môi từ từ nâng lên nụ cười lãnh khốc mà hưng phấn, "Ha ha ha ha, bây giờ thánh chỉ ở trong tay ta, ta xem Thượng Quan Triệt còn dám nói cái gì là danh chính ngôn thuận nữa không."
"Không nên vui mừng quá sớm. Trong tay Thượng Quan Triệt còn có binh quyền của Đại tướng quân và sự ủng hộ của hoàng hậu." Thẩm Thiển Mạch lạnh lùng nhìn Thượng Quan Cẩn, vốn tưởng rằng hắn có lòng dạ thâm trầm, là người thâm tàng bất lộ, không nghĩ tới một đạo thánh chỉ lại khiến hắn hí hửng như vậy.
"Hắn có binh quyền của Đại tướng quân, ta có