Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2692 lượt.
lùng đứng ở một bên, không nói một lời. Mâu thuẫn giữa vợ chồng bọn họ, nàng cũng không có ý định quản. Có lẽ đây chính là nói "Phu thê bản thị đồng lâm điểu, đại nạn lâm đầu các tự phi."(*) Thẩm Thiển Mạch nâng lên nụ cười trào phúng, nhàn nhạt nhìn Thượng Quan Triệt cùng Diêu Nhược Thấm.
"Chàng đánh ta?" Diêu Nhược Thấm nhìn Thượng Quan Triệt, không biết là đang cười hay đang khóc, lảo đảo đi tới trước mặt Thẩm Thiển Mạch, chỉ vào Thẩm Thiển Mạch nói, "Vì con tiện nhân này mà chàng đánh ta?"
Miệng của Thượng Quan Triệt mở ra, nhưng cuối cùng lại không nói gì.
Ngay lúc Thượng Quan Triệt cùng Diêu Nhược Thấm đang trầm mặc, thì tay của Diêu Nhược Thấm bị người nào đó hung hăng bẻ gãy. Diêu Nhược Thấm thét chói tai rồi ngã trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, có thể thấy là nàng ta đang vô cùng thống khổ. Thượng Quan Triệt vội vã chạy tới bên người Diêu Nhược Thấm.
"Ta không muốn lại nghe bất kỳ từ vũ nhục Mạch Nhi từ trong miệng chó của ngươi!" Tư Đồ Cảnh Diễn ôm eo của Thẩm Thiển Mạch, lạnh lùng nhìn Diêu Nhược Thấm đang đau đớn nằm trên mặt đất.
Con ngươi băng lãnh không có chút đồng tình nào, chỉ có chán ghét cùng khinh thường. Nếu không phải Mạch Nhi đã từng nói không có sự đồng ý của nàng, hắn không được tự tiện giết người, thì mạng chó của Diêu Nhược Thấm đã sớm khó giữ được rồi.
Lại dám nói Mạch Nhi của hắn là tiện nhân, nữ nhân này thật không muốn sống rồi.
"Tư Đồ Cảnh Diễn?" Thượng Quan Triệt nhìn người tới, mang theo ba phần hận ý bảy phần khiếp sợ nói.
Không phải tin tức truyền ra nói Tư Đồ Cảnh Diễn bị thương, hiện tại đang chữa thương sao. Xem ra việc Thẩm Thiển Mạch chết là một âm mưu, ngay cả việc bị ám sát cũng là một âm mưu.
Làm sao có thể, rõ ràng mình đã phái người đi ám sát Tư Đồ Cảnh Diễn, hắn làm sao có thể còn sống mà không thương tổn gì như vậy?
"Không tin sao?" Tư Đồ Cảnh Diễn lạnh lùng liếc Thượng Quan Triệt một cái, "Những thủ hạ mà ngươi phái đi không thể đả thương được ta."
"Ngươi." Thượng Quan Triệt đỡ Diêu Nhược Thấm, tức giận nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn. Vậy ra Tư Đồ Cảnh Diễn muốn tuyên bố đối nghịch với hắn.
"Đúng rồi, bọn người mà ngươi nuôi dưỡng đã bị thủ hạ của ta giải quyết hết rồi." Trên mặt Tư Đồ Cảnh Diễn vẫn là nụ cười tà mị mà khát máu, nhẹ nhàng nói.
Giờ phút này Thượng Quan Triệt cũng bất chấp Diêu Nhược Thấm đang rên rỉ, trực tiếp vọt tới trước mặt Tư Đồ Cảnh Diễn, "Thì ra là ngươi? Tại sao ngươi phải làm như vậy?"
"Cần nguyên nhân sao?" Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn Thượng Quan Triệt một cái, cười nói, "Bởi vì bọn họ thật sự quá vô dụng."
"Ngươi! Tư Đồ Cảnh Diễn, trong sổ ghi chép căn bản không có ghi lại việc ngươi điều động quân đội của Thiên Mạc, làm sao ngươi có thể giết chết đội quân tử sĩ của ta?" Thượng Quan Triệt không thể tin, chỉ vào Tư Đồ Cảnh Diễn hỏi. Mặc dù Tư Đồ Cảnh Diễn là hoàng đế Thiên Mạc, nhưng nếu hắn không điều động quân đội Thiên Mạc thì sao hắn có thể giết chết cả quân đoàn tử sĩ của mình. Phải biết rằng quân đoàn tử sĩ của hắn đã được bồi dưỡng từ rất lâu, tuyệt đối không phải là thứ không chịu nổi một kích như vậy.
"Tại sao nhất định phải là quân đội Thiên Mạc?" Tư Đồ Cảnh Diễn có chút buồn cười nhìn Thượng Quan Triệt, con ngươi đen nhánh lộ ra vẻ trào phúng cùng cân nhắc. Hình như hắn ta rất thích hỏi những vấn đề buồn cười.
"Rốt cuộc ngươi là ai?" Thượng Quan Triệt đánh giá Tư Đồ Cảnh Diễn lần nữa, Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở trong mắt mang theo vài phần ngưng trọng. Sau lưng, Diêu Nhược Thấm vẫn đang kêu la, nhưng Thượng Quan Triệt cũng không để ý tới, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Tư Đồ Cảnh Diễn.
Trên mặt Tư Đồ Cảnh Diễn vẫn là nụ cười lười biếng, giống ý như biểu hiện của Thẩm Thiển Mạch, vòng tay ôm chặt hơn eo của Thẩm Thiển Mạch, trong mắt mang theo vài phần tà mị, cười nói, "Ta là nam nhân của nàng."
Thẩm Thiển Mạch nghe lời nói bá đạo mà chân thành của Tư Đồ Cảnh Diễn thì khóe miệng nâng lên nụ cười ấm áp. Không giống với nụ cười lạnh nhạt thường ngày, giờ phút này, nụ cười của nàng tràn ngập nhiệt độ, như muốn mê hoặc lòng người, giống như hoa đào mùa xuân đang nở rộ, nhiệt liệt mà xinh đẹp.
Thượng Quan Triệt nhìn nụ cười trên mặt Thẩm Thiển Mạch đến ngây dại, tới khi phản ứng kịp thì sắc mặt của hắn càng thêm thâm trầm. Nàng cười, nhưng không cười vì hắn, trong mắt của nàng chỉ có Tư Đồ Cảnh Diễn, mà hình như trong tay Tư Đồ Cảnh Diễn còn đang nắm giữ một lực lượng đáng sợ, rốt cuộc mình phải làm gì đây?
Bây giờ không có đội quân tử sĩ, không có uy vọng của mẫu hậu, chỉ dựa vào binh quyền của Đại tướng quân cùng thân phận trưởng tử, liệu hắn còn có thể chống chọi được bao lâu?
Nghĩ đến binh quyền của Đại tướng quân, hắn mới nhớ tới Diêu Nhược Thấm đang đau tới sắp ngất sau lưng.
"Nhược Thấm, chúng ta đi!" Thượng Quan Triệt dịu dàng ôm lấy Diêu Nhược Thấm. Vẻ mặt Diêu Nhược Thấm thụ sủng nhược kinh, nàng cảm thấy Thượng Quan Triệt như đã trở về là công tử ôn nhu như ngọc trước kia.
Giờ phút này, dường như nàng đã quên mất đau đớn trên tay, tựa vào trước ngực Th