Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342437
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2437 lượt.
u chóng bố trí binh lực đi!" Thượng Quan Triệt đã hết chịu nổi cái tính hay làm nũng cùng cố tình gây sự của Diêu Nhược Thấm rồi. Gần đây thời thế rối loạn, mẫu hậu chết rồi, đội quân tử sĩ cũng không còn, ngôi vị hoàng đế thì càng ngày càng xa, hắn làm gì còn có ý định dỗ dành Diêu Nhược Thấm.
"Chàng. . ." Thời điểm Diêu Nhược Thấm đang muốn mở miệng tranh cãi một trận với Thượng Quan Triệt thì hạ nhân vào bẩm báo, ngắt lời của nàng.
"Điện hạ, bát hoàng tử điện hạ tới."
"Thượng Quan Cẩn? Hắn tới làm gì?" Thượng Quan Triệt nghe lời hạ nhân nói, trên mặt hiện lên một tia hung ác, trong mắt lộ ra hận ý. Thượng Quan Cẩn tới lúc này là muốn châm chọc hắn sao?
"Tam ca." Thượng Quan Cẩn vẫn là một thân áo choàng đen như cũ, khóe miệng hàm chứa nụ cười lạnh lùng.
"Bát đệ." Thượng Quan Triệt cũng thu lại vẻ tức giận vừa rồi, khóe miệng lộ ra nụ cười ôn hòa lễ độ, nhưng con ngươi thâm trầm lại thoáng qua một tia lệ khí.
Thượng Quan Cẩn nhìn ý cười ở khóe miệng Thượng Quan Triệt thì nhẹ nhàng nhíu mày. Thật không hổ danh là Thượng Quan Triệt, lúc này vẫn còn có thể bảo trì bình thản như vậy, nhìn mình đến mà vẫn còn cười được, hắn thật muốn xem Thượng Quan Triệt còn có thể cười bao lâu.
"Hôm nay ở trên đại điện, khi đệ lấy thánh chỉ ra thì thấy sắc mặt của Tam ca thật không tốt, đệ còn lo lắng Tam ca xảy ra vấn đề gì, cho nên tới xem một chút." Khóe miệng Thượng Quan Cẩn hàm chứa nụ cười lạnh lẽo, trong mắt mang theo mười phần khiêu khích, ra vẻ khẩn trương nhìn Thượng Quan Triệt, rồi châm biếm nói, "Hiện tại nhìn lại, hình như Tam ca không có việc gì."
"Hừ!" Cho dù Thượng Quan Triệt có kiềm chế khá hơn nữa thì giờ phút này cũng không nhịn được, hừ lạnh nói. Rõ ràng Thượng Quan Cẩn tới để cười nhạo hắn, thị uy với hắn. Nếu không phải do Thẩm Thiển Mạch cùng Tư Đồ Cảnh Diễn cản trở, giết mẫu hậu, hủy đi đội quân tử sĩ của hắn, thì dù Thượng Quan Cẩn có thánh chỉ thì như thế nào, có thể làm gì được hắn.
"Bát đệ, ngươi cũng không cần vui cười quá sớm. Ngươi cho rằng có Thừa Tướng cùng những lão ngoan cố kia ủng hộ thì ngươi có thể vững vàng ngồi trên ngôi vị hoàng đế rồi sao? Phải biết, từ xưa tới nay, có lực lượng thì mới nói được a!" Diêu Nhược Thấm liếc Thượng Quan Cẩn một cái, trong mắt mang theo mười phần cay nghiệt, khóe miệng khẽ nâng lên, hình như là đang đắc ý với binh quyền của nhà mình.
"Tam hoàng tẩu thật quá ngây thơ! Chẳng lẽ lực lượng cũng chỉ có quân đội thôi sao?" Thượng Quan Cẩn nhìn Diêu Nhược Thấm, không chút lưu tình nói, "Phụ thân tẩu đúng là đại tướng quân, nhưng binh lực có thể điều động thì được bao nhiêu? Tẩu cũng nên biết, với một đạo thánh chỉ, không chỉ là danh chính ngôn thuận, mà còn có quyền không chế đối với cấm vệ quân!"
Sắc mặt của Thượng Quan Triệt trở nên cực kỳ khó coi. Hắn biết rất rõ tầm quan trọng của đạo thánh chỉ này, nhưng hắn đã lục soát khắp thư phòng cùng tẩm cung của Thượng Quan Hạo, lại còn cấm nhân mã của Thượng Quan Cẩn vào cung, vậy làm sao Thượng Quan Cẩn lấy được thánh chỉ?
Hiện tại Thượng Quan Cẩn có thánh chỉ trong tay, không chỉ có thể danh chính ngôn thuận thừa kế ngôi vị hoàng đế, mà còn có quyền khống chế cấm vệ quân của kinh thành, lại thêm việc Thượng Quan Cẩn đang nắm một đội quân trong tay, cho dù binh lực trong tay Diêu Sơn nhiều hơn Thượng Quan Cẩn, nhưng binh lực chân chính có thể điều động lại không bằng Thượng Quan Cẩn.
"Cho dù có có quyền điều khiển cấm vệ quân của kinh thành thì sao chứ? Dù có cộng thêm quân đội kia trong tay ngươi, thì binh lực của ngươi cũng không bằng của phụ thân ta!" Diêu Nhược Thấm vẫn không hiểu được quanh co trong đó, nên vẫn dùng bộ dáng cao cao tại thượng nhìn Thượng Quan Cẩn.
Thượng Quan Cẩn liếc nhìn Diêu Nhược Thấm, trong lòng thầm mắng một tiếng ngu xuẩn, nhưng khóe miệng vẫn mang theo nụ cười lạnh lùng, tiếp tục nói, "Đại tướng quân có thể điều động được bao nhiêu binh lực? Chẳng lẽ quân đội dùng để phòng thủ biên cảnh cũng có thể tùy ý điều động sao? Coi như hắn thật sự liều lĩnh đi điều động binh lực, thì cũng chỉ sợ nước xa không cứu được lửa gần."
Nếu Diêu Nhược Thấm đã ngu xuẩn như vậy thì hắn cũng nên nói đến khi nàng ta hiểu mới thôi. Mặc dù bây giờ hắn đã không còn e ngại về phe cánh của Thượng Quan Triệt, nhưng thật sự thì binh lực của Diêu Sơn cũng là một vấn đề. Nếu có thể khiến Diêu Sơn cùng Diêu Nhược Thấm hiểu thế cục hôm nay, lựa chọn buông tha ủng hộ Thượng Quan Triệt, vậy hắn cũng có thể tiết kiệm được chút sức lực.
"Khẩu khí của Bát đệ không khỏi quá cuồng vọng đi." Thượng Quan Triệt cũng giương lên nụ cười lạnh lẽo, giờ phút này đôi mắt ôn nhu như hàm chứa sát ý, toàn thân áo trắng hiện lên vẻ xơ xác tiêu điều.
"Không dám, đệ cũng chỉ nói ra sự thật thôi. Hi vọng Tam ca cùng Tam hoàng tẩu tự giải quyết cho tốt, không cần phải phản kháng vô nghĩa. Nếu như Tam ca có thể sớm ngày buông tha, không còn hy vọng xa vời, thì đệ sẽ nhớ đến thủ túc chi tình mà tha cho bọn ca một con đường sống." Đối với sát ý của Thượng Quan Triệt, Thượng Quan Cẩn làm như khôn