Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342428
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2428 lượt.
ĩ mình trọng sinh cũng chỉ vì muốn báo thù, nhưng lại không nghĩ đến nhờ vậy mà gặp được hắn. Có lẽ đây là điều mà ông trời bồi thường cho những đau khổ kiếp trước của nàng.
*"Phu thê bản thị đồng lâm điểu, đại nạn lâm đầu các tự phi."
Dịch nghĩa: Vợ chồng vốn như chim ở chung một rừng, đại hoạ đến mỗi người tự bay đi. Vợ chồng vốn thân thiết, nhưng đến khi gặp đại hoạ (tình huống xấu nhất là chết), thì quay lưng bỏ đi, bản thân phải tự mình lo chống chọi với mọi thứ (với cái chết).
"Vây cánh của Thượng Quan Triệt đã bị tiêu diệt rồi, đây là lúc chúng ta động thủ!" Đột nhiên Tư Đồ Cảnh Diễn lên tiếng.
Hắn mới không cần ở lại ở Kỳ nguyệt. Hắn chỉ muốn xử lý thật nhanh chuyện ở Kỳ Nguyệt quốc, rồi mang Thẩm Thiển Mạch trở lại Thiên Mạc, để nàng làm hoàng hậu của hắn, như vậy thì nàng sẽ thuộc về hắn. Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở. Hắn thật không chịu được loại cảm giác nàng bị người khác cướp đi, hắn muốn nàng hoàn toàn thuộc về hắn.
"Ừ. Ngôi vị hoàng đế cũng không thể để trống quá lâu." Thẩm Thiển Mạch nghe lời Tư Đồ Cảnh Diễn nói thì tán đồng, khóe miệng nâng lên nụ cười khát máu.
Thượng Quan Triệt, Diêu Nhược Thấm, các ngươi cứ hưởng thụ cảm giác gần như tuyệt vọng này cho tốt đi. Rất nhanh, ta sẽ cho các ngươi mất đi tất cả!
"Nghe nói Mạch Nhi tìm được thánh chỉ." Tư Đồ Cảnh Diễn nhíu mày, hỏi.
"Không sai." Thẩm Thiển Mạch nhìn về phía Tư Đồ Cảnh Diễn, ngay cả chuyện thánh chỉ mà hắn cũng biết, thật đúng là không có gì có thể giấu diếm được hắn.
"Lúc trước ta đã từng phái người đi lục soát nhưng không tìm được, Mạch Nhi tìm được ở nơi nào?" Tư Đồ Cảnh Diễn tò mò hỏi.
Thẩm Thiển Mạch nhớ đến tẩm cung của Hách Liên, nàng đã chết lâu như vậy nhưng Thượng Quan Hạo lại chưa từng quên. Nghĩ đến đó, khóe miệng nàng giương lên nụ cười, nói, "Tại tẩm cung của Tiên hoàng hậu, Thượng Quan Hạo cũng là một Hoàng đế si tình."
"Si tình?" Tư Đồ Cảnh Diễn khinh thường cười, lôi kéo tay Thẩm Thiển Mạch nói, "Nếu là si tình thì tại sao lại có hậu cung ba ngàn mỹ nữ? Mạch Nhi, ta yêu nàng, muốn nàng hoàn toàn thuộc về ta, mà ta, cũng sẽ hoàn toàn thuộc về nàng!"
Thẩm Thiển Mạch ngước lên thì nhìn thấy đôi mắt thâm tình của Tư Đồ Cảnh Diễn. Giờ phút này, con ngươi giống như hắc diệu thạch tản ra ánh sáng mê người, giống như một u cốc sâu không thấy đáy, đang nhìn nàng đầy nhu tình.
Hắn từng nói qua, hắn nguyện ý vì nàng không lập hậu cung. Hôm nay hắn lại nói ‘ta cũng sẽ hoàn toàn thuộc về nàng’. Nàng hiểu những lời này đối với một Đế Vương có phân lượng thế nào, cho nên nàng mới càng thêm quý trọng phần tình cảm giữa hắn và nàng.
Nhưng Đế Vương yêu thì làm sao có thể dễ dàng như vậy? Đã là đế vương thì sẽ có rất nhiều việc thân bất do kỷ, vì vậy mà con đường đến Thiên Mạc của bọn họ cũng sẽ không thuận buồm xuôi gió.
Mặc kệ phải trải qua chuyện gì, nàng cũng đã quyết định sẽ ở bên cạnh hắn. Chuyện mà Thẩm Thiển Mạch nàng đã quyết định, sẽ không có người nào có thể thay đổi.
Triều cục biến hóa chỉ trong chớp mắt.
Hoàng hậu đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, đả kích thế lực của Thượng Quan Triệt, mà ở thời khắc mấu chốt này, Thượng Quan Cẩn lại lấy ra thánh chỉ của Thượng Quan Hạo, trên đó rõ ràng viết là truyền ngôi cho Thượng Quan Cẩn. Vì vậy mà những nguyên lão trung thành với triều đình rối rít tách rời phe cánh của Thượng Quan Triệt, quay sang ủng hộ Thượng Quan Cẩn.
Vốn Thượng Quan Triệt đang chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng bây giờ lại rơi vào hoàn cảnh xấu.
Hơn nữa, chỉ có Thượng Quan Triệt mới hiểu được thế cục bây giờ đối với hắn gian nan thế nào. Hắn không chỉ mất đi sự ủng hộ của mẫu hậu cùng sự hỗ trợ của các nguyên lão, ngay cả đội quân tử sĩ mà mình khổ tâm gây dựng cũng không còn, cùng lúc đó, hắn còn phải đối mặt với hai đối thủ đáng sợ là Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn.
Thượng Quan Triệt phiền lòng, Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở dạo bước trong đình viện. Diêu Nhược Thấm nhìn thấy bộ dáng phiền lòng của Thượng Quan Triệt thì ân cần hỏi han, "Triệt ca ca, chàng sao vậy?"
"Thánh chỉ đang ở trong tay Thượng Quan Cẩn" Thượng Quan Triệt cau mày, trong mắt thoáng qua một tia nặng nề.
"Cái gì? Làm sao Thượng Quan Cẩn có được thánh chỉ? Không phải cô cô từng nói đã cho người lục soát khắp nơi nhưng vẫn không tìm được sao?" Diêu Nhược Thấm vừa nghe, liền biết là thánh chỉ gì. Chính bởi vì đạo thánh chỉ này mà Diêu Tuyết Không mới hạ sát Thượng Quan Hạo, lúc ấy nàng cũng ở đó nên biết rõ.
Chân mày của Thượng Quan Triệt càng khóa sâu thì chữ “xuyên” càng hiện rõ trên trán của hắn. Hắn phiền não bĩu môi, có chút không kiên nhẫn nói, "Nàng hỏi ta, ta hỏi ai?"
"Triệt ca ca, chàng đừng có lúc nào cũng hô to gọi nhỏ với thiếp như vậy có được hay không? Thiếp chỉ quan tâm chàng thôi mà!" Diêu Nhược Thấm bất mãn nói với Thượng Quan Triệt. Lúc trước Triệt ca ca luôn tao nhã lịch sự, dù thế nào cũng sẽ mỉm cười, tại sao bây giờ lại biến thành như vậy?
"Cám ơn nàng quan tâm. Thay vì quan tâm ta, nàng nên quan tâm phụ thân của mình đi, kêu hắn ma