Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342436
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2436 lượt.
g thấy, lạnh lùng cười nói.
Trong mắt của Thượng Quan Triệt thoáng qua một tia trào phúng. Nhớ đến thủ túc chi tình, tha cho hắn một con đường sống? Thượng Quan Cẩn thật sự cho rằng hắn là tiểu hài tử không rành thế sự sao? Nói dối như vậy mà cũng dám nói ra cho hắn nghe. Từ xưa đến nay, khi tranh giành ngôi vị hoàng đế, có khi nào mà không tranh đến ngươi chết ta sống. Làm sao có thể cho kẻ uy hiếp ngôi vị của mình còn sống?
"Bát đệ không cần uổng phí tâm tư! Không tiễn!" Cả người Thượng Quan Triệt giống như đóng băng, nghiêm mặt hạ lệnh đuổi khách,.
"Đệ hi vọng Tam ca có thể suy nghĩ thật kỹ." Thượng Quan Cẩn giận quá hóa cười, nho nhã lễ độ nói. Thượng Quan Cẩn nói, nhưng đôi mắt lại nhìn về phía Diêu Nhược Thấm đầy thâm ý.
Trong mắt Diêu Nhược Thấm hiện lên một tia do dự. Thượng Quan Cẩn nói có lý, nếu cứ một mực đối nghịch với Thượng Quan Cẩn, chỉ sợ sẽ không có kết cục tốt, nàng nên lựa chọn thế nào đây?
"Triệt ca ca, Thượng Quan Cẩn nói cũng có lý, không bằng chúng ta buông tha đi, ít nhất còn có thể làm Vương Gia." Diêu Nhược Thấm suy nghĩ một chút, mang theo vài phần không cam lòng nói. Tuy nàng rất muốn giống như Diêu Tuyết Không, được ngồi lên vị trí mẫu nghi thiên hạ, nhưng sự thật trước mặt khiến nàng không thể không cúi đầu, dù sao thì việc bảo toàn tính mạng vẫn quan trọng hơn.
Thượng Quan Triệt lạnh lùng nhìn Diêu Nhược Thấm, nên nói nàng ta ngu xuẩn hay là thức thời đây? Thượng Quan Cẩn làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho bọn họ như vậy. Cho dù hiện tại hắn buông tha, nhưng ngày sau khi Thượng Quan Cẩn lên làm vua, cũng sẽ tìm cớ để giết hắn thôi.
Huống chi, hắn làm sao có thể buông tha! Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở. Từ nhỏ, mẫu hậu đã nói cho hắn biết, về sau hắn sẽ là quân vương. Vì vậy, ngay từ nhỏ, hắn đã vì ngôi vị hoàng đế mà phấn đấu. Hiện giờ, rõ ràng chỉ còn cách một bước, vì cái gì mà kêu hắn phải bỏ qua. Dù phải đấu tranh đến một giây cuối cùng, hắn cũng sẽ không buông tha!
"Nhược Thấm, nàng quá ngây thơ rồi, cho dù hiện tại ta đồng ý buông tha, nàng cho rằng Thượng Quan Cẩn sẽ bỏ qua cho ta sao?" Thượng Quan Triệt lạnh lùng cười, trong mắt thoáng qua một tia hàn quang. Thượng Quan Cẩn muốn liều đến cá chết lưới rách sao? Được, ta phụng bồi ngươi đến cùng!
Diêu Nhược Thấm nghe Thượng Quan Triệt nói xong thì nhíu mày, rồi lại nói, "Triệt ca ca, phụ thân thiếp còn có binh quyền trong tay, Thượng Quan Cẩn không dám làm gì chúng ta đâu!"
"Không dám làm gì chúng ta?" Ý cười ở khóe miệng của Thượng Quan Cẩn càng thêm trào phúng, "Nàng cho rằng sau khi Thượng Quan Cẩn làm hoàng đế, phụ thân của nàng còn có thể một lòng hướng về ta sao?"
"Triệt ca ca, lời này của chàng là có ý gì? Chẳng lẽ chàng còn hoài nghi phụ thân ta hay sao?" Diêu Nhược Thấm nghe lời Thượng Quan Triệt nói, giống như bị giẫm vào đuôi, lập tức giương cung bạt kiếm nhảy dựng lên.
"Ta không muốn giải thích với nàng!" Giờ phút này, Thượng Quan Triệt đang vô cùng phiền lòng. Thế cục bây giờ đang nghiêng về một bên, những thứ này cũng đã đủ gây phiền toái cho hắn rồi, làm gì còn có ý định cãi nhau với Diêu Nhược Thấm.
Thế nhưng Diêu Nhược Thấm cũng không chịu bỏ qua. Từ sau khi kết hôn thì thái độ của Thượng Quan Triệt đối với nàng ngày càng kém đi, thậm chí không thèm ngủ chung với nàng mà đến thư phòng ngủ!
Nghĩ đến đây, cơn tức của Diêu Nhược Thấm lại nổi lên, nổi giận đùng đùng quát Thượng Quan Triệt, "Có phải chàng vẫn chưa quên được con tiện nhân Thẩm Thiển Mạch không? Được lắm, bây giả ngay cả việc nói chuyện với thiếp chàng cũng không muốn nói! ? Thượng Quan triệt, chàng đúng là người vong ơn bội nghĩa! Nếu để cho chàng làm hoàng đế thì sẽ không biết còn đối xử với thiếp như thế nào nữa!"
Qua thực Thượng Quan Triệt không thèm đếm xỉa đến Diêu Nhược Thấm. Tức giận lắc tay áo bào nghênh ngang rời đi, Diêu Nhược Thấm nhìn bóng lưng Thượng Quan triệt kiên quyết rời đi, oán hận nói, "Thượng Quan Triệt, chàng vô tình vô nghĩa thì cũng đừng trách thiếp ác độc! Người không vì mình trời tru đất diệt!"
Nói xong, trong mắt Diêu Nhược Thấm hiện lên một tia tàn nhẫn.
"Như thế nào, có phải là muốn đi nói cho phụ thân của cô biết để đứng về phía cô hay không?"
Ngay cả Diêu Nhược Thấm cũng hiểu được, hắn không yêu nàng, nàng cần gì phải thương hắn, đời trước bản thân mình sao có thể ngu đến như vậy chứ. Biết rõ trái tim Thượng Quan Triệt đã mất đi, lại còn ngây ngốc hi vọng hắn quay đầu, cuối cùng bản thân mình chờ đợi cái gì? Chờ đến hắn lạnh lùng thờ ơ nhìn nữ nhân khác giết chết con của nàng, đợi hắn độc ác đem rượi độc rót vào trong miệng của nàng.
"Được, ta mang ngươi đi." Ánh mắt Thẩm Thiển Mạch lạnh nhạt, giống như là hồ nước tĩnh lặng không gợn sóng.
Diêu Nhược Thấm hoài nghi nhì Thẩm Thiển Mạch, mang theo vài phần nghi ngờ nói, "Ngươi thật sự có lòng tốt như vậy dẫn ta đi? Không phải là muốn lừa ta xuất phủ rồi giết ta chết đấy chứ!"
Trong mắt Thẩm Thiển Mạch hiện lên một tia trào phúng