Tác giả: Ngải Đông
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 134961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/961 lượt.
ng tốt, ông vất vả suy nghĩ như vậy, cũng chỉ mong sau này con gái ông được sống sung sướng vô lo vô nghĩ mà thôi, hy vọng sau này Ngôn Hi sẽ hiểu cho tấm lòng người cha như ông.
Đi theo Lâm Ngôn Hi vào phòng, Lâm Thần Hoan áy náy mở miệng nói lí nhí: “Ngôn Hi!”
Lâm Ngôn Hi tựa mình vào cửa sổ, nhìn tiết trời âm u lành lạnh bên ngoài, thời tiết hôm nay âm trầm giống như tâm trạng của cô lúc này, có rất nhiều chuyện không vui.
“Ngôn Hi, chị đừng im lặng như vậy, chị cứ mắng em đi! Em cũng muốn gọi điện báo cho chị chuyện cha mẹ sắp đến Đài Loan, nhưng cha cấm em không được nói gì cả, cha còn lấy tiền sinh hoạt ra uy hiếp em nữa, em không còn cách nào cả!”
Lâm Ngôn Hi quay đầu đi, nhàn nhạt nói: “Làm sao cha biết em sẽ gọi điện mật báo cho chị? Không phải chị đã nói với em là tuyệt đối không được để cha biết chuyện em tới Đài Loan sao? Cuối cùng thì thế nào đây?”
Lâm Thần Hoan ngượng ngùng cắn môi dưới, vô tội nói: “Còn không phải tại tên nhóc thối tha Lâm Duy Giới hại sao! Mấy ngày trước nó lục lọi vé máy bay của em, phát hiện em lén tới Đài Loan liền chạy đi tố cáo với cha, nên em không còn cách nào khác là dẫn cha tới đây.” Nói đến cậu em trai duy nhất của mình, cô liền nổi giận nguyền rủa trong lòng, tên nhóc đó lúc nào cũng chỉ thích lục lọi ngăn kéo của cô, giống như trong đó có cái gì cực kỳ bí mật không thể cho ai biết vậy, thằng nhóc chết tiệt, tên thối tha khốn kiếp!
“Nói khó cũng không khó, không phải tục ngữ nói ‘đầu óc ngu si, tứ chi phát triển’ sao? Rober dáng dấp to cao lực lưỡng như vậy, em nghĩ chỗ này của hắn,” Thần Hoan chỉ vào đầu mình phấn khích cười nói, “Nhất định không ra gì rồi.”
Lâm Ngôn Hi lắc đầu cười khổ một tiếng, “Em ở cùng Rober lâu như vậy mà không biết một tí gì về con người này cả.”
“Chị nói vậy có ý gì?”
“Rober là người rất thông minh cơ trí, làm việc cẩn thận, nếu em không có bản lĩnh thăng thiên hay độn thổ thì đừng ở trước mặt anh ta mà múa rìu qua mắt thợ.”
“Anh ta thật sự tài giỏi như vậy sao?” Lâm Thần Hoan nhăn mặt làm bộ không tin.
“Khả năng quan sát của em còn phải học hỏi thêm nhiều.” Ngoại trừ nói những lời này, Ngôn Hi chẳng biết nói gì hơn với cô em gái ngây thơ của mình cả.
Được rồi! Coi như cô sơ ý đi, nhưng…… Lâm Thần Hoan vẫn không cam tâm, nói: “Em không tin anh ta có bản lĩnh lợi hại như vậy, hai chúng ta mà không đối phó được anh ta sao?”
“Chuyện đó nói sau đi!” Lâm Ngôn Hi đi tới bên giường mở hành lý ra, “Em ra ngoài trước đi, chị dọn dẹp đồ đạc một chút đã.”
Lâm Thần Hoan gật đầu một cái rồi bước ra khỏi phòng, để lại một mình Lâm Ngôn Hi ngồi sắp xếp lại hành lý, yên lặng trầm tư suy nghĩ.
Không biết tại sao, nhưng lúc này cô lại cảm thấy rất nhớ Tề Hàn Tinh, giá mà cô giống cái tính bừng bừng tức giận của anh, có lẽ cô cũng không cảm thấy lực bất tòng tâm như bây giờ, phải lấy lại tinh thần nghĩ cách giải quyết tình cảnh khó khăn trước mắt.
Thả bộ quần áo trên tay xuống, Lâm Ngôn Hi lại đi về phía cửa sổ, toàn thân vô lực dựa vào cửa sổ, ánh mắt nhìn về khoảng không gian vô định, nghĩ tới Tề Hàn Tinh bây giờ đang ở một nơi khác….
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
“Rầm!” Tề Hàn Tinh lảo đảo, cả người ngã xuống sàn nhà cẩm thạch lạnh lẽo.
“Shit!” Anh giãy giụa bò dậy, cẩn thận từng li từng tí lần mò trong đêm tối, tìm được công tắc điện trên vách tường, dùng sức ấn một cái, cả căn phòng sáng lên.
Nhìn giầy dép, tạp chí, và đủ những thứ đồ linh tinh vứt ngổn ngang lộn xộn trên sàn nhà, thật là thê thảm đến không muốn nhìn, Tề Hàn Tinh không nhịn được mà nhíu mày.
Từ khi Lâm Ngôn Hi đi, ngày nghỉ của anh cũng kết thúc, lại bắt đầu chuỗi công việc bận rộn rối tinh rối mù, nhà anh lại trở lại như cũ-bừa bộn ngổn ngang như một cái chuồng heo, anh không có thời gian dọn dẹp, cũng không muốn dọn dẹp. Anh sợ mình sẽ sinh ra ảo giác, giống như lúc cô còn ở đây với anh, khiến lòng anh càng lúc càng không quên được cô.
Cô đi bao lâu rồi? Cảm giác như một thế kỷ đã trôi qua, lâu đến mức khiến người ta thấy cực kỳ khó chịu, thu âm bài hát không thuận lợi, bộ phận chế tác cũng điên mất rồi, anh phải nghỉ ngơi vài ngày, điều chỉnh lại tâm trạng của mình.
Anh có nên đưa Lâm Ngôn Hi trở về không? Muốn, rất muốn, nhưng lấy lý do gì đây? Anh không biết, cũng mờ mịt không biết rốt cuộc anh muốn gì?
Haizzz! Tề Hàn Tinh nặng nề thở dài, đi tới ngồi xuống ghế salon, cái mông vừa đặt xuống ghế thì tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên bên tai.
“Ai vậy?” Miệng vẫn còn đang nói thì một nhóm người hùng hổ đi vào nhà mang theo tiếng bước chân bình bịch truyền tới.
Không tới một phút, một bọn Purple Tân Tránh, White Tập Diệu Doãn, Blue Mạnh Vĩ Giác, Yellow Đàm Diễm Văn đã đi tới trước mặt anh.
“Anh nói không sai mà, tên nhóc con này nhất định là quên rồi.” Tân Tránh liếc nhìn ba người kia nói, lại nhìn căn phòng hỗn loạn thầm kêu lên, trời ạ! Làm sao mà có người ở được trong ngôi nhà như thế này hả trời?
“Mấy người thật là phối hợp ăn ý q