XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Tặc Trộm Tim

Nữ Tặc Trộm Tim

Tác giả: Ngải Đông

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 134957

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/957 lượt.

nếu cô thắng thì Tân ca phải cho cô lừa gạt hai lần, cơ hội ngàn năm có một như vậy, nếu cô bỏ lỡ thì không phải là quá ngu ngốc sao?
“Không phải là anh đã nói là không có ai rồi sao?” Bất kể thế nào Tề Hàn Tinh cũng không chịu tiết lộ nửa lời, anh thừa biết nếu anh nói ra thì đằng sau đó là một chuỗi rắc rối nối đuôi nhau kéo tới không dứt. Đầu tiên là Purple sẽ chạy tới kể lể, bày tỏ sự quan tâm, bây giờ lòng anh đã đủ rối loạn rồi, nếu mấy anh em họ mỗi người một câu góp vào chắc đầu anh nổ tung mất.
“Anh thật đáng ghét, đối với những người phụ nữ khác vừa hào phóng lại săn sóc, còn với em thì vừa so đo lại không quan tâm chút nào, em thua kém họ nhiều vậy sao? Ai nhìn cũng không nghĩ, cha em là cha nuôi anh, mẹ em là mẹ nuôi anh, tính ra thì em cũng là em gái anh mà, sao anh có thể đối xử với đứa em gái này như thế chứ?”
“Hạnh Nhi, em nói một câu công bằng chút đi, Tề ca đối xử với em không tốt chỗ nào? Thật sự là không có người phụ nữ này, em bảo anh biết nói làm sao đây?”
“Anh... Đồ quỷ hẹp hòi!” Lôi Hạnh Nhi thở phì phò nhìn anh chằm chằm, cô tức chết mất, vất vả giúp anh quét dọn lại phòng ốc, chính là muốn nịnh bợ anh hòng dễ dàng dò la tin tức, vậy mà một chút kết quả cũng không có, đúng là lãng phí thời gian!
Tề Hàn Tinh vuốt vuốt tóc của cô, cười hì hì nói: “Được rồi! Tề ca mời em đi ăn cơm.”
“Không cần!” Cô tức giận hất tay anh ra, giở thói trẻ con kêu lên.
“Em không cần thật không?” Thấy cô kiên quyết lắc đầu, Tề Hàn Tinh cố ý luyến tiếc buông tiếng thở dài, “Vốn là muốn mời em đi ăn cơm nhân tiện hỏi vài chuyện của phụ nữ mà em không đi thì.....”
“Em đổi ý, em muốn ăn cơm.” Nhanh chóng nhảy xuống từ ghế salon, Lôi Hạnh Nhi kéo anh đứng lên, “Em muốn tới nhà hàng của Diễm Văn ca ca.” Chỉ có ở đó cô mới không lo lắng bị fan hâm mộ của Tề ca để ý, mới có cơ hội moi tin tức từ anh.
“Được, chỉ cần em thích là được rồi.” Anh sảng khoái đáp. Cuối cùng cô cũng chịu ngậm miệng lại.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Đường đi không tới một phút nhưng Ngôn Hi lại cảm giác như một thế kỷ đã trôi qua, bước chân của cô như nặng ngàn cân, mỗi bước đi cũng khó khăn nặng nề. Cuối cùng cô cũng thuận lợi đi đến phòng ăn cơm tây, Rober vẫn chưa phát hiện ra, nhưng cô vẫn không dám lơ là mất cảnh giác, bởi vì cô chỉ có vài phút đồng hồ, mấy phút sau Thần Hoan sẽ từ toa-lét đi ra ngoài, Rober nhìn thấy Thần Hoan sẽ hiểu ngay đã xảy ra chuyện gì, cho nên phải hành động nhanh hơn anh ta một bước, nhanh chóng rời khỏi đây.
“Ầm!” Một giây không chú ý, Lâm Ngôn Hi đụng trúng ai đó liền ngã xuống đất, đôi mắt kính đen to đùng che mặt cũng rớt ra.
“Tiểu thư, thật xin lỗi, cô có sao không..... Ngôn Hi!” Tề Hàn Tinh vốn là muốn ngồi xuống đỡ cô gái bị anh đụng ngã đứng dậy, lại kinh ngạc phát hiện ra đó là người anh ngày đêm mong nhớ, không kìm được nỗi vui sướng anh bật cười.
“Tề Hàn Tinh!” Lâm Ngôn Hi cũng kinh ngạc nhìn anh, trong lòng cô luẩn quẩn trăm ngàn suy nghĩ, ngoài ý muốn có, kích động có, vui sướng có.... Không ngờ, thật không ngờ hai người có thể gặp lại.
Đỡ cô đứng dậy, Tề Hàn Tinh dịu dàng hỏi: “Em khỏe không?”
Lâm Ngôn Hi cười có chút khổ sở, đáp: “Em rất khỏe.”
“Thật sao?” Nhìn gương mặt có vẻ hơi gầy gò của cô, anh không khỏi đau lòng.
Cô kiên định gật đầu.
Nhưng Tề Hàn Tinh lại lắc đầu, nhìn cô bằng ánh mắt xót xa, “Em gầy quá!”
“Thật à? Có lẽ là gần đây dạ dày không được tốt, cho nên.....”
“Tề ca,” Lôi Hạnh Nhi kéo tay áo Tề Hàn Tinh, nhanh miệng cắt ngang lời Ngôn Hi: “Thật xin lỗi, em không muốn quấy rầy hai người gặp nhau, nhưng mà có một người đàn ông cứ nhìn về phía chúng ta.”
Vừa nghe Lôi Hạnh Nhi nói, Lâm Ngôn Hi giật mình nhanh chóng nhớ đến tình huống hiện tại, cô vội vàng nói: “Thật xin lỗi, em phải đi rồi.....”
“Tề ca, anh đi lấy xe ngay đi. Bọn em ở ngã tư phía trước đợi anh.” Nói rồi Lôi Hạnh Nhi không còn thờ ơ nữa, nhanh nhẹn kéo tay Lâm Ngôn Hi chạy thật nhanh ra ngoài.
Không hiểu tại sao Lôi Hạnh Nhi lại nói như vậy, nhưng anh vẫn làm theo lời cô. Trong nháy mắt khi anh cho xe chạy ra ngoài, anh nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đuổi theo sau Lôi Hạnh Nhi và Lâm Ngôn Hi, khoảng cách càng lúc càng ngắn lại. Ngay lập tức anh gia tăng tốc độ, chạy tới chỗ hai người liền giảm tốc dộ, mở cửa xe, nhanh chóng đưa Lâm Ngôn Hi đang thở hổn hển chạy thoát an toàn.
Khi xe tăng tốc lần nữa, Lôi Hạnh Nhi hả hê hướng ra ngoài cửa xe làm mặt quỷ, phấn khích kêu lên: “Này cái tên đầu bò đại ngốc kia, muốn đấu với Lôi Hạnh Nhi ta hả, còn lâu nhé!” Cha cô là Lôi Mạnh Thiên, là đại ca tiền nhiệm của một trong hai phe hắc đạo lớn nhất Đài Loan-Ngục Thiên Minh, còn ca ca của cô là đại ca đương nhiệm của Ngục Thiên Minh, thân thủ của cô được huấn luyện từ nhỏ đến lớn, muốn đấu với cô không dễ vậy đâu!
Quay sang nhìn bộ dạng đắc chí nghịch ngợm của Lôi Hạnh Nhi, Tề Hàn Tinh lắc lắc đầu, rồi liếc nhìn Lâm Ngôn Hi, ân cần hỏi han cô: “Ngôn Hi, em có sao không?”
Thở phào nhẹ nhõm, Lâm Ngôn Hi gật đầu một cái, “Em không sao.”
“Xin ch