Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342271

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2271 lượt.

ược bọn nó.
Thế thì làm thế nào?
Đúng rồi, gọi di động cho cô ta! Dọa cho bọn họ sợ chết khiếp đi... Cầm di động, tôi tìm số của Lâm Tịch, nhưng tôi lại đơ người ra, nếu cô ta thực sự muốn sa đọa như thế thì làm thế nào để cứu được cô ta?
Nhưng nếu không gọi thì... tôi thực sự, thực sự phát điên lên mất, phát điên vì lo lắng.
Từ lúc tôi đi ra tới giờ đã gần hai mươi phút trôi qua, con mẹ nó, hai mươi phút, có thể làm khối chuyện rồi.
Tôi làm sao thế này?
Mặc kệ nó! Cô ta đã thích thế thì kệ.
Tôi quay đi, hạ quyết tâm bỏ đi, sải chân về phía trước.
Đi được ba bước thì sau lưng vang lên tiếng rầm, tôi quay đầu lại, Lâm Tịch mở cửa chạy ra, mấy gã hộ pháp đứng ngoài cửa ngây người nhìn Lâm Tịch chạy ra.
Sau đó, mấy người dường như ý thức được điều gì đó, vội vàng lao vào căn phòng, gã quan thối tha trong phòng hét lên:
“Ôi, đau chết mất, đau chết mất... Mau! Mau lên! Cướp di động của nó lại, mau lên!”.
Lâm Tịch chạy tới trước mặt tôi, nhét di động vào tay tôi rồi hét:
“Mau! Cầm lấy cái này, chạy, chạy đi, còn đứng đực ra đó làm gì! Chờ chết à?”.
“Tôi... Sao tôi lại phải chạy?” Tôi cầm di động của cô, ngơ ngác nhìn cô hỏi.
Cô kéo mạnh tôi:
“Trong di động có clip làm lão già kia chết được đấy!”.
Lúc này tôi mới hiểu ra, cô muốn tôi cầm di động chạy đi, tôi lập tức quay người... Nhưng tôi cầm di động chạy đi được thì cô phải làm thế nào?
Tôi nắm chặt lấy tay cô, kéo cô lao tới chỗ cầu thang bộ của khách sạn. Chạy thình thịch xuống dưới, được hai tầng lầu thì chân cô bị trẹo, hét lên một tiếng.
Đứng lên được thì bàn chân đau nhói khiến Lâm Tịch không còn sức mạnh như ban nãy nữa.
Cô đá văng đôi giày cao gót, sau đó bị tôi vừa lôi vừa chạy thêm mấy tầng nữa.
Chạy mãi, chạy mãi, tôi đứng khựng lại, kéo cô, cô hỏi dồn:
“Sao thế?”.
Tôi nói:
“Cô nghe thấy không, không có tiếng bước chân?” Lâm Tịch giỏng tai nghe ngóng, đúng là không có tiếng bước chân.
Nghe thêm lúc nữa, có! Có tiếng bước chân.
Lâm Tịch kéo tôi định chạy tiếp, tôi nói:
“Chỉ có một người!”.
“Đúng, chỉ có một người”. Lâm Tịch cũng đã nhận ra.
Cái gã giảo hoạt, xảo quyệt này bảo một người đuổi theo chúng tôi bằng đường thang bộ, mấy gã khác chia nhau đi tìm, còn có kẻ đã ở dưới chờ sẵn.
Hắn rất thông minh, nhưng hắn không ngờ rằng: Lâm Tịch không phải người bình thường, hơn nữa lại còn đi cùng với tôi.
Tôi thoát được... Lâm Tịch đi chân trần, ngồi trên bậc cầu thang xoa chân, thích chí nhìn gã thuộc hạ của lão quan già đuổi tới.
Gã đó nhảy xuống trước mặt Lâm Tịch, vừa thở hổn hển vừa nói:
“Đưa tôi! Đưa di động đây!”.
Tôi từ đằng sau lao ra, đấm mạnh một cái lên gáy hắn, tôi đã dùng toàn bộ sức mạnh của mình cho đòn này, gã đó ôm lấy gáy rồi ngã lăn vào góc tường.
Tôi lao tới, tay trái túm tóc hắn, tay phải nắm lại rồi thọi vào mặt, vào bụng hắn.
Hắn khóc lóc than trời, đấm mấy chục cái, tôi cũng chẳng còn sức, hắn thì chỉ nằm rên rỉ, mềm nhũn nép mình vào góc tường, mặt mũi be bét máu.
Kéo Lâm Tịch đứng lên, cô xuýt xoa: “Không đi được nữa rồi”.
Bây giờ biết đi đâu đây? Đi đâu nhỉ? Dưới kia có người chờ sẵn, chắc chắn bọn chúng sẽ lục soát lên tận đây, chẳng nhẽ lại báo cảnh sát sao?
Đề nghị của tôi lập tức bị Lâm Tịch gạt đi. Báo cảnh sát? Nếu cảnh sát “phục vụ cho nhân dân” nhưng lại bẩn thỉu như gã kia thì người ấy sẽ khiến chúng tôi càng chết thê thảm hơn. việc này phải thận trọng mới được.
Lâm Tịch thông minh cầm chiếc di động của cái gã đang dở sống dở chết kia, nhanh chóng nhắn một tin: Đã bắt được nó rồi, bị tôi khống chế rồi, di động ở chỗ tôi, lên sân thượng đi!
Sau đó ấn nút gửi đi.
Tôi không biết là có lừa được không, nhưng ít nhất thì cũng có thể làm rối loạn sắp xếp của chúng.
Tin nhắn group gửi đi chưa lâu thì di động đổ chuông.
Tôi nhìn Lâm Tịch: “Bây giờ phải làm thế nào?”.
“Dìu tôi quay về phòng bếp ở tầng ban nãy”.
“Vì sao?”.
... Ba đầu bếp đẩy một cỗ xe được phủ khăn trắng đựng đầy “bát đũa” từ thang máy chuyên vận chuyển hàng đi xuống, rồi đi ra từ cổng sau khách sạn.
Ba đầu bếp, hai người là đầu bếp thật, còn tôi thì mặc quần áo của đầu bếp, Lâm Tịch ngồi trong lòng chiếc xe đẩy được phủ khăn trắng kín mít.
Cái lão hồ ly giảo hoạt đó quả nhiên vẫn để một người giữ ở cửa sau, thấy mấy đầu bếp mặc quần áo trắng tinh, đội cái mũ đầu bếp cao cao đi ra, hắn nhìn một cái rồi lại tiếp tục ngồi chờ ở cửa sau, thi thoảng lại nói gì đó vào di động.
Hai người đầu bếp này là đầu bếp xịn, Lâm Tịch đã dùng 1000 tệ để mua chuộc họ.
Ra khỏi cửa sau là tới bãi đồ xe, xe của Lâm Tịch để ở đây, đẩy xe tới cạnh xe của Lâm Tịch, tay thuộc hạ của lão cẩu quan đang cầm di động vừa nói vừa nhìn đông ngó tây dường như phát hiện ra điều gì đó không bình thường nên đi về phía chúng tôi.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã tới trước mặt chúng tôi, vén tấm vải trắng ra.
Nhìn thấy Lâm Tịch đang ngồi thu lu bên trong, Lâm Tịch với lấy cái bát chuyên dùng để đựng canh màu trắng to đùng lên đập vào đầu hắn, lập tức gã đó


Disneyland 1972 Love the old s