Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2270 lượt.
không mời Sa Chức. Tôi định giải thích thì Lâm ma nữ đã nói với Sa Chức: “Xin lỗi chúng tôi đang khiêu vũ, có chuyện gì lát nữa nói, được không?”
Sa Chức không nói gì, nắm lấy tay tôi, tay kia đặt lên vai tôi, nhìn Lâm ma nữ đầy thách thức: “Được, có chuyện gì đợi nhảy xong rồi nói.”
“Cô!” Lâm ma nữ thật sự nổi giận rồi.
Như thế mà cùng đối đầu được sao?
“Này này, đừng thế, nhiều người nhìn lắm.” Tôi nói nhỏ với Sa Chức.
Ai ngờ Lâm ma nữ lại có thể giở trò ngang ngược trước mặt bao nhiêu người, cô ta kéo chúng tôi ra, chỉ vào tôi nói: “Tôi lệnh cho anh lại đây!”
Sa Chức cũng nói: “Ân Nhiên, mặc kệ cô ta!”
Tất cả mọi người đều đang nhìn chúng tôi. Tôi nhìn hai đại mỹ nữ, Sa Chức như hoa như ngọc, siêu phàm thoát tục, Lâm ma nữ hoa nhường nguyệt thẹn, nghiêng nước nghiêng thành. Tôi đâu có chọn vợ? Bảo tôi chọn bên nào đây? Hai người cũng đâu phải đang tranh chồng? Bảo tôi sang bên nào đây?
Cứ thế ba người đứng đờ ra trong hai phút, mọi người đang khiêu vũ cũng đứng yên nhìn ba người chúng tôi. Sa Chức và Lâm ma nữ trừng mắt nhìn nhau, một lúc sau Sa Chức nhìn tôi, khóe miệng run run, dường như phải chịu một nỗi ấm ức rất lớn, ấm ức tại sao tôi lại mặc kệ cô ấy, rồi cô quay người bỏ đi. Lâm ma nữ khoanh tay với dáng vẻ cao ngạo đắc ý. Tôi giậm chân, tự chửi mình: “Sa Chức là đại ân nhân của mình, mình phải đứng về phía cô ấy mới phải. Tuy không biết hai người họ đấu nhau cái gì nhưng dù Sa Chức nói gì tôi cũng phải ủng hộ mới phải!”
Nghĩ vậy, tôi liền bỏ lại Lâm ma nữ, chạy theo Sa Chức ra khỏi vũ hội: “Sa Chức, Sa Chức! Đợi anh!”
Sa Chức quay lại, ánh mắt lấp lánh ánh nước: “Nhìn thấy anh và người phụ nữ khác tình tứ khiêu vũ bên nhau, em rất giận, rất giận!!!”
“Sa Chức... Đó đâu phải tình tứ? Người phụ nữ đó là nữ cường nhân biến thái! Sao anh có thể tình tứ với loại người máy như thế chứ?!” Tuy nói là nói vậy nhưng tôi vẫn hoài nghi vừa rồi khi nhảy cùng cô ta hình như có một luồng điện chạy khắp toàn thân tôi, tôi như chìm đắm trong sự dịu dàng của cô ta.
Lâm ma nữ dịu dàng sao?
Có thể khi Lâm ma nữ trở nên dịu dàng thì dù Lâm Trí Linh cộng với Ngô Bội Từ cộng lại cũng không bằng.
Nhưng tôi bỏ lại Lâm ma nữ đuổi theo Sa Chức ra đây, chắc chắn cô ta sẽ cảm thấy vô cùng sỉ nhục, có thể còn bị mấy người nịnh nọt vừa rồi cười nhạo. Lần này tôi đã triệt để đắc tội Lâm ma nữ rồi, sau này tôi sống thế nào ở công ty đây...
“Em ghen rồi.” Sa Chức không hề che giấu suy nghĩ của mình.
Tôi biết cô ấy ghen, cô ấy hành sự vô cùng ngông cuồng, lại tranh giành đàn ông trước bao ánh mắt đang nhìn.
“Sa Chức, không phải em nói chúng ta chỉ chơi đùa thôi sao? Không có tương lai, không có sau này, chỉ có hiện tại và quá khứ thôi sao?”
“Thế thì không được ghen hay sao?” Sự ngang bướng của cô ấy thật khiến người ta không nói được gì.
Sa Chức, Lâm ma nữ, những người phụ nữ vừa có sắc lại có tiền như vậy, với tôi luôn là giấc mơ. Chỉ có điều giấc mộng Sa Chức chân thực hơn một chút, dù sao thì cũng đã có quan hệ không bình thường.
Những người phụ nữ này với tôi hiện giờ mà nói đều không phải những đối tượng lý tưởng trong hiện thực cuộc sống. Chỉ là tôi khó lòng thoát khỏi suy nghĩ của đàn ông tự cổ chí kim: lấy cả tài lẫn sắc, vì thế tôi mới mơ đến giấc mộng không thực tế. Sa Chức và Lâm ma nữ không chỉ là một con người, ở họ còn có mục tiêu cuối cùng tôi luôn muốn có: tiền bạc.
“Sa Chức, cô ta là cấp trên của anh.” Tôi giải thích.
“Em bảo anh theo em, anh tìm đủ mọi cớ từ chối, là vì cô ta sao?”
“Đương nhiên không phải.” Có rất nhiều nguyên nhân khiến tôi không theo Sa Chức.
Một trong số đó chính là tôi không thích cô ấy coi thường mình. Còn một lý do nữa là vì Bạch Khiết. Buồn vì Bạch Khiết, vui cũng vì Bạch Khiết, nhớ nhung nhung nhớ, chịu đủ mọi khổ nhục cũng vì Bạch Khiết.
“n Nhiên, bỏ công việc đó đi! Em sẽ không bạc đãi anh đâu!” Sa Chức vội nói.
“Không, anh không bỏ.” Tôi lắc đầu.
“Có lý do gì để không bỏ việc không? Một tháng chỉ có chút lương đó anh còn coi nó là bảo bối à? Em chưa từng thấy ai ngốc như anh!” Sa Chức giận dữ.
Tôi cũng giận, cô ấy không tôn trọng công việc của tôi. Dù một tháng chỉ mấy nghìn tệ tiền lương nhưng đó cũng là do tôi vất vả kiếm được: “Đúng, anh coi nó là bảo bối đấy! Ai cần em quan tâm anh có ngốc không! Em đâu phải vợ anh!”
Đây là lần đầu tiên tôi xung đột với cô ấy như vậy. Cô ấy nhìn tôi đầy khó tin, cuối cùng cúi đầu như rất đau lòng. Vừa hay lúc đó phó thị trưởng Hình Đạt ra, nhìn chúng tôi hồ nghi.
Sa Chức lập tức đổi một vẻ mặt khác, bước như người mẫu về phía Hình Đạt: “Anh Hình, sao anh lại ra đây?” Cô ấy đang cố ý diễn cho tôi nhìn.
Tôi lại liên tưởng đến Lý Bình Nhi, có phải phụ nữ nào cũng như vậy, đều là loài động vật giả dối, ham hư vinh, hoặc đánh mắt lý trí trước vật chất, hoặc đánh mất chính mình trước sự mê hoặc của danh lợi và tiền tài?
Còn muốn tôi đi theo cô ấy? Muốn tôi ngày nào cũng thấy cô ấy thân mật với người đàn ông trung niên này sao? Tôi siết chặt tay đấm lên tường, đ