Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342275

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2275 lượt.

ng ý thức của tôi, câu nói của Lâm ma nữ để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong tôi là: người hạ đẳng.
“Ồ, đàn ông mà thù dai thế. Ý tôi là không thể để Vương Hoa Sơn biết anh là người của tôi. Chúng ta... chúng ta…” Cô ta nói rồi mặt ửng hồng tựa hoa mới nở. Sao lại đỏ mặt? Tôi thấy lạ, rồi mới nhận ra cô ta đã nói “anh là người của tôi”.
“Lát nữa tôi sẽ giả như to tiếng để Hà Khả tưởng tôi lại gọi anh đến quát mắng.”
“Cái này... Hà Khả không phải người của cô sao? Lẽ nào đến cô ấy cô cũng không tin?”
“Ngoài bản thân ra tôi chẳng tin một ai.”
“Ồ.”
Lâm ma nữ giả vờ quát tôi mấy câu rồi thả tôi ra... Ra ngoài, Hà Khả tiến lại hỏi: “Ân Nhiên, sao thế?” Tôi vờ cười khổ: “Hì hì, tạm nghỉ việc điều tra, có lẽ sắp bị đá khỏi công ty rồi.”
“Á?” Hà Khả che miệng: “Không nghiêm trọng thế chứ? Tôi nghe nói bọn người đó trộm hàng của công ty, nhưng mà anh đâu có tham gia.”
“Không biết bữa... có lẽ là tắc trách trong công việc.”
Hà Khả còn muốn nói gì đó nhưng tôi đã nhanh chóng bỏ đi. Chắc cô ấy cũng có lòng tốt nhưng tôi không có thời gian, tôi phải đi kiểm tra tài khoản, xem trong thẻ tín dụng Lâm ma nữ đưa có thật có năm mươi vạn không.
Đến chỗ rẽ kiểm tra tài khoản, quả nhiên có năm mươi vạn, xem ra tôi có thể tin Lâm ma nữ rồi nhỉ? Sau này tôi có thể theo Lâm ma nữ nhỉ? Ít nhất thì theo cô ta vẫn chính đáng hơn theo Sa Chức.
Sáu giờ hai mươi chín phút, chiếc xe tuần dương hạm trên đất liền đỏ từ từ lọt vào tầm mắt của tôi.
Tôi lên xe, nhận ra Lâm ma nữ đẹp nghiêng nước nghiêng thành đã thay một bộ lễ phục đen, trên xe tràn ngập mùi hương nước hoa quyến rũ khiến tôi say đắm một cách kỳ lạ.
Không phải chỉ đi ăn tối thôi sao, có cần thiết phải nghiêm chỉnh thế này không?
Nhưng ai ngờ Lâm ma nữ lại đưa tôi đến một buổi vũ hội. Trong khách sạn năm sao Từ Trúc, nhìn những người ăn mặc sang trọng kia, tôi kinh ngạc hỏi Lâm Tịch: “Lâm tổng giám, không phải... không phải cô nói là ăn tối sao?”
Lâm Tịch chỉ một cái bàn kính bày đầy đồ ăn: “Đồ ăn ở đó, đói thì đi lấy.”
“Cô đưa tôi đến đây làm gì?” Tôi nhấn mạnh giọng.
“Là tổng giám tiêu thụ tôi không thể tránh khỏi việc đi gặp khách hàng. Đến đâu tham gia vũ hội cũng có một mình, muốn tìm bạn nhảy cũng chẳng có, thế là mượn anh một hôm. Tôi biết nếu nói đi khiêu vũ cùng tôi thì chắc chắn anh sẽ từ chối, vì thế... đã đến rồi cứ thế đi.” Lần đầu tiên thấy cô ta nói thành khẩn như thế, tôi cũng không tiện cự tuyệt nữa.
“Tôi... không biết khiêu vũ lắm.”
“Không sao, chỉ qua loa thôi.”
Nói rồi Lâm ma nữ cầm ly rượu đi nói chuyện. Tôi ngẩng lên thấy rất nhiều băng-rôn “Nhiệt liệt chúc mừng công ty Vạn Khả đã tới thành phố Hồ Bình”. Khai trương công ty cũng phải tổ chức vũ hội, thật phiền phức.
Tôi cũng chẳng để ý nhiều, tiến thẳng tới bàn đồ ăn “đại khai ăn giới”.
Có mấy người chào Lâm ma nữ: “Lâm tổng giám, lại đến một mình à? Đúng là quý tộc độc thân vàng đó!”
Lâm ma nữ gọi tôi lại, giới thiệu: “Anh ấy là bạn nhảy của tôi hôm nay, tên là Ân Nhiên.” Tay trái không biết vô tình hay cố ý khoác tay tôi, vẻ mặt có chút đắc ý.
Mấy người kia lập tức nịnh nọt: “Ồ, thất lễ rồi. Lâm tổng giám vẻ đẹp tựa thần tiên, bạn nhảy cùng anh tuấn bất phàm. Tôi nghĩ hai người sẽ là nhân vật chính của vũ hội tối nay đấy!”
Giờ thì tôi hiểu rồi, bình thường Lâm ma nữ tham gia tiệc tùng vũ hội gì đó có lẽ toàn đi một mình, bị người ta cho là độc thân mãi không nuốt nổi cục tức này, thế là kéo tôi – người có chút “nhan sắc” đến để ra vẻ với bọn họ.
Đèn chiếu bắt đầu chuyển thành đèn màu, âm nhạc du dương vang lên, từng đôi nam nữ bước vào sân khấu, Lâm ma nữ cũng dẫn tôi vào. Hồi học đại học, cô giáo dạy lễ nghi cũng từng dạy chúng tôi mấy kiểu, tôi rất may mắn, cô chỉ vào tôi nói: “Có thể nói bạn trai này là người đẹp trai nhất lớp ta, bạn lên đi, nhảy cùng tôi một điệu làm mẫu.” Tôi rất có năng khiếu nên một lát đã biết nhảy.
Tôi một tay nắm lấy tay Lâm ma nữ, tay kia khẽ đặt lên eo cô ta. Tay kia của Lâm ma nữ đặt trên vai tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi: “Động tác thành thục như vậy còn nói không biết khiêu vũ?”
Quốc sắc thiên hương tuyệt đại giai nhân, làn da hồng hào cộng với dáng người yểu điệu thướt tha, ánh dịu dàng như làn nước, trên vành tai là đôi khuyên lấp lánh ánh bạc, toàn thân cô ta tỏa ra khí chất của quý tộc. Đôi má lúm đồng tiền khiến cô ta tựa đứa trẻ tinh nghịch khiến người ta yêu quý. Tối hôm đó, tôi quên mất bản thân mình, ánh mắt và nhịp đập con tim tôi đều hướng về cô ta.
Tôi cảm thấy dường như toàn bộ ánh mắt ở vũ hội đều dừng lại ở mỹ nữ này. Thật lạ, đứng trước Lâm Tịch tôi chưa từng cảm thấy tự ti, cho dù cô ta luôn chửi tôi là người hạ đẳng.
Sau một bước nhảy xoay người... phía trước tôi lại là Sa Chức!
“Sa Chức?” Tôi buột miệng.
Đích thực là Sa Chức, cô ấy cũng tham dự vũ hội này! Xem ra ông chủ của công ty Vạn Khả này không đơn giản, khách mời toàn người có máu mặt.
Sa Chức ghé sát tai tôi: “Cô ta là gì của anh?”
Tôi liếc nhìn, vẻ mặt Lâm ma nữ mang chút nộ khí nhìn vị khách