Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342287
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2287 lượt.
rồi ông ấy kê đơn, nói tuần sau đến giải quyết. Dọc đường về nghe cô ta chửi bới tai tôi ù cả đi.
Tôi cũng chửi mình thật xui xẻo, nhỡ Lý Bình Nhi biết tôi cùng Lâm ma nữ đi phá thai thì...
Phòng kinh doanh gọi xuống kho bảo chúng tôi đem một thùng điện thoại lên. Khi tôi vác thùng đi qua một văn phòng nào đó thì thấy Đàm Đào Sênh ăn mặc nghiêm chỉnh ngồi trong đó. Tôi kinh ngạc nhìn hắn ta, lâu lắm rồi không gặp, tôi tưởng sau chuyện lần trước hắn sợ tôi nên đi rồi, ai ngờ hắn lại ở trong văn phòng này.
Tôi kéo một đồng nghiệp vừa hay ra khỏi văn phòng của hắn:
“Xin hỏi Đàm Đào Sênh mới đến à?”
“Ồ, anh Đàm đó là do trưởng ban Mạc của chúng tôi nâng đỡ lên. Nghe trưởng ban Mạc nói anh ta trước đây từng làm ở tổng bộ.”
Mẹ kiếp, từng làm ở tổng bộ? Mạc Hoài Nhân ở công ty đúng là một tay che cả bầu trời, lẽ nào Lâm ma nữ mù rồi sao? Loại người cặn bã như Đàm Đào Sênh lại được ngồi làm trong văn phòng? Tôi chỉ biết bất lực nhìn hắn ta khinh bỉ.
Trong hành lang vừa hay Mạc Hoài Nhân đi tới, tên tiện nhân họ Mạc nhìn thấy tôi thì giả vờ nhiệt tình chào hỏi: “Ồ, đây không phải vị anh hùng của Ức Vạn chúng ta sao? Ân anh hùng vác một thùng đồ lớn thế này có phải là chiến lợi phẩm sau khi đánh nhau với trộm không?”
Tôi không trả lời.
“Ân anh hùng, nếu công ty chúng ta có nhiều tấm gương như anh thì thật tốt biết bao!” Hắn ta vừa cười gian xảo vừa nói với ngữ khí giễu cợt. Tôi thật sự muốn vác cái thùng này đập vào đầu hắn.
Tôi nhẫn nhịn bước vào văn phòng của phòng kinh doanh, nghe thấy các nữ đồng nghiệp đang bàn luận việc ví và quần áo trong phòng thay đồ thường xuyên bị mất.
“Anh là Ân Nhiên?” Trưởng phòng kinh doanh chống nạnh hỏi tôi.
“Đúng.”
“Nhưng nghe nói anh đã lập đại công cho công ty?” Cô ấy chỉ cái thùng trên vai tôi.
Tôi hiểu ý của cô ấy, chắc hẳn cô ấy thấy lạ, tôi đã lập công lớn sao lại vẫn chỉ là một công nhân chuyển hàng?
“Tôi thích công việc ở kho.” Ở kho rất tốt, không có khói thuốc, không có loại âm mưu thâm hiểm như Mạc Hoài Nhân, không có những đồng nghiệp mồm năm miệng mười, dù có hơi mệt thì cũng không bằng sự mệt óc khi ở văn phòng.
“Thế, anh có thể giúp tôi cất thùng này vào phòng chứa đồ không?”
Trước đây khi tôi chưa nổi tiếng, chỉ cần là người có cấp bậc cao hơn tôi một chút là có thể gọi nhân viên chuyển đồ như tôi với giọng mệnh lệnh, hiếm khi lại khách khí thế này.
“Ồ, được, phòng để đồ của các cô ở đâu?”
“Ra ngoài cửa rẽ phải, đi thẳng đến cuối đường là thấy.”
Tôi vác thùng đến chỗ cô ấy nói, nhưng lại có hai cánh cửa, trên cửa cũng không có biển tên, không biết cái nào mới là phòng chứa đồ. Thường thì phòng chứa đồ đều tàn tạ hơn những phòng khác, tôi nhìn cánh cửa cũ kỹ hơn rồi dùng chân đẩy. Nhưng cửa lại phải dùng tay mới mở được, tôi đặt thùng xuống, lấy tay vặn mạnh, ai ngờ nó lại chặt quá, tôi vừa vặn vừa đẩy. Cửa bật ra, tôi đang có đà, thế là cả người lao vào trong.
Bạch... Bạch Khiết?!
Bạch Khiết đang thay đồng phục, áo đã cởi ra, đang cởi quần, bỗng nhiên thấy một người đàn ông xông vào cô ấy hét lên: “Á!!!!”
Cô ấy che phần thân trên, thật ra cô ấy vẫn mặc áo ngực, khi nhìn rõ tôi, cô ấy vừa sợ hãi vừa kinh ngạc: “Ân Nhiên???”
“Bạch Khiết, xin lỗi, tôi... tôi tưởng đây là phòng chứa đồ. Tôi đi ngay! Thật sự xin lỗi!”
Tôi cúi người quay ra ngoài. Thì ra bên cạnh mới là phòng chứa đồ, tôi để thùng đồ vào đó, đóng cửa rồi cuống cuồng chạy đi.
Trong lòng tôi vẫn luôn bất an, cảm thấy tuy là vô tình nhưng Bạch Khiết có khi lại không nghĩ vậy, nhỡ cô ấy nghĩ tôi vẫn luôn nhìn trộm thì sao?
Tôi lo lắng suy nghĩ xem cô ấy nghĩ gì, tôi thích cô ấy, tôi quan tâm cô ấy, nhưng bạn gái bây giờ của tôi là Lý Bình Nhi, mà sâu trong đáy lòng tôi lại có một Mẫu Đơn không thể xóa bỏ. Cái này gọi là bác ái sao? Hay là bản tính của đàn ông chúng tôi? Tôi nghĩ mình biến thái rồi, không phải biến thành xấu xa trong sự cô đơn mà là biến thái, tôi thật sự biến thái rồi! Mẫu Đơn bỏ đi đã rút mất linh hồn tôi, hàng đêm làm bạn với tội ngoài những đám khói thuốc không tan được thì chỉ là sự thương tâm và nỗi cô đơn dính liền như hình với bóng.
Vào nhà Lý Bình Nhi, hình như cô ấy chưa đi làm về, tôi gọi cho cô ấy: “Bình Bình, chưa tan làm à?”
“Chưa, em vẫn đang làm đây.”
“Sao lại bận thế?”
“Chẳng còn cách nào, không có gì thì thôi nhé. Hay là anh đợi ở nhà em nhé!”
“Hay anh đến chỗ em?”
“Cái này… thôi đi ạ.”
“Ừm, vậy anh tắt máy đây.”
Tôi chưa tắt máy thì nghe giọng đàn ông trung niên: “Tiểu Bình, ai gọi thế?”
Lý Bình Nhi: “Không ai cả, người nhà thôi.”
Người đàn ông: “Người nhà? Đang ở nhà đợi em à?”
Lý Bình Nhi: “Em trai em.”
Người đàn ông: “Tiểu Bình, em xem có chỗ nào cho thuê thuyền, chúng ta đi chèo thuyền đi.”
Rồi Lý Bình Nhi tắt máy, huyết quản trong người tôi như bị tắc lại, hít thở không khí thật khó khăn. Lý Bình Nhi đang gạt tôi? Đi chèo thuyền? Thế có nghĩa là cô ấy đang ở ngoài chơi, vậy sao lại nói dối là làm thêm giờ? Chắc chắn có vấn đề!
Tôi không nghĩ nhiều,