Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342277
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2277 lượt.
gọi taxi đến khách sạn, vào bộ phận cơm Âu, hỏi lễ tân: “Nhân viên bộ phận các anh có người tên Lý Bình Nhi không?”
“Có.”
“Cô ấy đang ở đâu?”
Anh chàng lễ tân đẹp trai đó quay ra sau gọi một cô phục vụ: “Tiểu Phi, trưởng phòng Lý Bình Nhi đâu rồi?”
“Giờ này chị ấy đâu có ở đây. Bình thường lúc này đã ra ngoài cùng tổng giám đốc bên cơm Âu rồi.”
Tôi dần hiểu ra, bộ phận ăn uống của khách sạn này là bộ phận riêng biệt, do một ông chủ lớn đầu tư, mấy ngày nay Lý Bình Nhi đi làm gần như chẳng có ngày nào đi làm nghiêm chỉnh cả. Không phải cùng mấy ông chủ ra ngoài chơi thì đến chỗ ông chủ đầu tư kia quản lý giúp bộ phận tắm hơi.
Tay tôi run run ấn số của cô ấy, sau khi ngắt máy cô ấy đã tắt nguồn rồi.
“Tôi là em trai chị ấy, ở nhà có việc gấp, nhưng giờ chị ấy lại tắt máy, có thể cho tôi biết tìm chị ấy ở đâu không?” Tôi vội bịa ra một câu chuyện.
“Trưa nay tôi nghe họ nói đến khu Đông Hồ chơi, nhưng có lẽ bây giờ về rồi, anh sang bên tắm hơi xem sao, có lẽ cô ấy ở đó.”
Tôi vội vàng chạy sang tòa nhà bên cạnh, vào khu tắm hơi, cuống cuồng hỏi mấy người bảo vệ đang trực ban, họ còn cười hi hi trêu chị nhà cậu phát tài rồi, câu được mấy ông chủ lớn bộ phận tắm hơi và ăn uống.
“Mẹ kiếp, anh nói lại xem!” Tôi điên lên xông vào họ.
“Bốp!” Tôi bị một gậy đập vào đầu, trời đất đột nhiên tối sầm, hai chân mềm oặt, lắc lư vài cái tôi ngã ra sàn. Mấy người họ kéo tôi ra khỏi cửa bãi gửi xe: “Nhóc con, không muốn chết thì cút xa một chút!” Rồi “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Tứ chi rã rời không còn sức lực, tôi bò dậy sờ đầu thì thấy cục u, đầu óc choáng vàng. Không vào được tôi đành chờ ở ngoài. Đói quá tôi mua hai cái bánh bao ăn, nhưng lại nôn ra hết. Chết tiệt, một gậy kia hình như đánh cho não tôi bị chấn động rồi.
Bất ngờ tôi lại thấy bạn trai của Bạch Khiết, Trần Thế Mỹ? Trong bãi gửi xe, anh ta đang dắt tay một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, hơn nữa còn rất thân mật, mẹ của Trần Thế Mỹ sao? Họ hôn môi nhau, rồi hắn ta còn sờ lên ngực người phụ nữ đó.
Lẽ nào? Người phụ nữ kia là bồ nhí của Trần Thế Mỹ? Tục ngữ nói đàn ông có tiền đều trở nên xấu xa, nhưng muốn nuôi bồ nhí cũng không phải bà già năm chục tuổi thế này chứ? Người phụ nữ đó toàn thân toàn hàng hiệu, đại phú đại quý, dây chuyền vàng, trang sức bạc, bông tai ngọc, trên người bà ta chỗ nào có thể đeo được là đeo tuốt.
Xe bọn họ lái về phía tôi, mấy người bảo vệ mở cửa, xe Trần Thế Mỹ lướt nhanh qua người tôi, tôi nghi hoặc nhìn mấy tay bảo vệ rì rầm: Trần Thế Mỹ, hắn vốn dĩ cũng chỉ là một tên gác cổng hèn kém, sau này làm công tác giao thiệp cho khách sạn. Nói dễ nghe thì là giao thiệp, khó nghe thì là trai bao. Phụ nữ bây giờ không như phụ nữ thời xưa, đàn ông có tiền trở nên hư hỏng, lẽ nào phụ nữ lại không? Phụ nữ cũng có thể nuôi trai bao!
Trần Thế Mỹ phát tài là nhờ làm trai bao. Nói vậy thì công ty với chuỗi siêu thị Liên Hoa mà hắn nói với Bạch Khiết cũng là giả. Chỉ có hai mục đích, một là vì thích Bạch Khiết, hai là để lừa tiền của cô ấy.
Bạch Khiết là người phụ nữ bị ruồng rẫy, người đàn ông khôn khéo, mưu mô, phong độ ngời ngời, dịu dàng quan tâm như Trần Thế Mỹ rất dễ bước vào trái tim cô ấy. Không được! Tôi phải nói cho Bạch Khiết biết.
Trời đã tối, Bạch Khiết tan làm rồi, trên đường đến nhà Bạch Khiết tôi nhận được điện thoại của công ty nói người trực kho hôm nay có việc gấp xin nghỉ, bảo tôi đi làm thay, tôi đành chán nản quay lại kho…
Vào kho, đi vào căn phòng dưới hầm của mình, tâm trạng vốn bức bối, vừa bước vào cái nơi đến dưỡng khí cũng eo hẹp, càng ức chế hơn, tôi nằm phịch xuống giường, vẫn không nản lòng lấy điện thoại gọi cho Lý Bình Nhi, vẫn tắt máy, tôi bất lực vùi đầu vào chăn.
Đang lơ mơ sắp ngủ thì nghe có tiếng người cố mở cửa phòng tôi. Ngoảnh ra nhìn thì thấy Mạc Hoài Nhân và Đàm Đào Sênh xông vào. “Ồ, muốn đánh nhau hả? Ông đang tâm trạng không tốt đây, chi bằng lấy hai bọn mày ra giải sầu” Tôi nhảy lên định xông tới thì thấy không chỉ có hai tên cầm thú đó mà còn có mấy người dường như không phải nhân vật tầm thường.
Tôi ngẩn người nhìn chúng, Mạc Hoài Nhân và Đàm Đào Sênh kéo ra một công nhân trong kho, là người hôm nay bảo có việc xin nghỉ. Hắn xông lại chỗ giường rồi lật hết chăn gối của tôi lên, rất nhiều quần áo lót của phụ nữ rơi ra, trên giường cũng có không ít.
Tôi đang không hiểu tại sao giường tôi lại nhiều thứ này đến thế thì Mạc Hoài Nhân và Đàm Đào Sênh nói với mấy người kia: “Phó tổng giám Tào, chúng tôi không sai chứ!”
Người họ Tào tiến lại nhìn rồi quay sang tôi quát: “Cậu lên văn phòng tôi!”
Lúc này tôi mới bừng tỉnh: Giá họa!
Mạc Hoài Nhân bảo phòng hậu cần gọi cho tôi, đó chính là cái bẫy. Có thể nói là Mạc Hoài Nhân và Đàm Đào Sênh đã rất dụng tâm, nhân khi các nhân viên nữ bị mất trộm nội y đã để một đống trong chăn của tôi, số nội y này liệu có phải chúng lấy trộm không?
Tôi bấn loạn đi theo phó tổng giám Tào vào văn phòng, nó ở đối diện văn phòng Lâm ma nữ, mà ngay bên cạnh đó là phòng của Mạc Hoài Nhân. Điều này khiến