Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342292
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2292 lượt.
tôi nghĩ liệu có phải ông ta và Mạc Hoài Nhân vốn dĩ đã câu kết với nhau?
“Ngẩng lên nhìn tôi!” Phó tổng giám Tào quát lên khiến tôi run rẩy, ông ta khoanh tay như đang phán xét một phạm nhân tội ác tày định, “Tên gì?”
“Ân Nhiên.” Thường xuyên chịu sự áp bức của những kẻ cấp trên, tôi cảm thấy mình không chỉ ghét mà còn có chút sợ hãi những kẻ tự cho mình hơn người này.
“À, tôi biết cậu, anh hùng một mình bắt trộm.” Giọng của ông ta nhỏ hơn một chút,
Tôi vui mừng nói: “Đúng, đúng!”
“Cậu tưởng mình là anh hùng thì có thể tùy tiện làm mọi điều mình muốn sao?” Ông ta đột nhiên gầm lên.
Sau tiếng gầm đó tôi mới sực tỉnh, vốn dĩ tưởng rằng đội cái mũ anh hùng kia là được phúc tinh chiếu rọi. Ai ngờ mình ở xó nào trong công ty cũng có một số kẻ đồng liêu ganh ghét, nghĩ đủ mọi cách bày mưu hãm hại.
“Phó tổng giám Tào.” Tôi chưa từng gặp ông ta, có lẽ mới nhậm chức, nhưng vừa nhìn là biết loại lưu manh giả danh trí thức, chẳng trách mà dễ dàng cùng một giuộc với Mạc Hoài Nhân và Đàm Đào Sênh đến thế.
“Cậu giải thích xem tại sao trong phòng cậu lại nhiều nội y của phụ nữ như thế!”
Ông ta cầm cái giũa lơ đãng giũa móng tay, nhìn bộ dạng đó tôi biết mình có nói gì cũng vô dụng, nhưng tôi vẫn nói: “Phó tổng giám Tào, tôi vừa mới về kho là nằm lên giường. Còn về tại sao tôi vừa về thì các anh xông vào đúng lúc, các anh phải rõ hơn tôi chứ?”
“Ý cậu là gì? Cậu muốn nói tôi và trưởng ban Mạc hãm hại cậu? Nói bừa!” Ông ta lấy một tập tài liệu ném vào mặt tôi. Cảm giác bị sỉ nhục, tôi nắm chặt tay, cúi đầu nhìn đống giấy tờ bay lả tả, tôi từ từ ngẩng lên giận dữ nhìn ông ta, tôi nghiến chặt răng, rất muốn đánh ông ta một trận.
“Nhìn cái gì mà nhìn?! Còn không nhặt lên?!” Ông ta lại ném thêm một tập nữa.
Tôi chầm chậm tiến lại gần ông ta: “Hét cái gì mà hét?!” Từ bên ngoài có tiếng phụ nữ, là Lâm ma nữ.
Phó tổng giám Tào vội vàng đứng dậy: “Lâm tổng giám, việc nội y của nhân viên nữ trong phòng thay đồ bị mất trộm lâu nay khiến nhân viên trong lòng bất an, tôi và trưởng ban Mạc đã tìm hiểu rất lâu, tốn không ít thời gian, cuối cùng đã bắt được hung thủ!” Lão khốn kiếp này, lại còn nói như đinh đóng cột như thế.
“Ân Nhiên? Tôi cũng nghĩ là loại người này làm.” Lâm ma nữ nhìn tôi. Tôi từ bỏ ý định tẩn cho lão Tào kia một trận, đánh lão ta tôi còn bị tống vào tù, cũng may tôi nhanh chóng bình tĩnh lại.
“Tôi đê tiện như vậy sao? Tự tôi trèo lên người anh? Loại người hạ đẳng như anh mà tôi tự trèo lên người anh?!”
Cái con người cứ mở mồm là chửi người khác hạ đẳng khiến tôi nộ hỏa xung thiên, không suy nghĩ gì chửi luôn: “Đồ đàn bà thối tha! Ông mày nhịn lâu rồi đấy!”
Cô ta sững người, nhìn tôi với ánh mắt không tin nổi. Tôi càng nghĩ càng tức, vốn là những tội danh không đáng có, mọi cái ức chế dồn nén nhiều ngày nay bỗng chốc bùng phát: “Đồ đàn bà thối tha! Cô có thể kiện tôi cưỡng bức! Cũng có thể đuổi việc tôi! Đừng có làm như mình là tiên nữ thoát tục! Thật ra trong mắt tôi, cô không bằng mấy đứa gái bao! Ít nhất thì họ thành thực hơn cô! Nếu cô không phải phụ nữ thì tôi đây thật sự muốn tẩn cho cô một trận!”
Xả xong tôi thấy toàn thân sảng khoái, đám mây đen tích tụ bao ngày nay biến sạch, thay vào đó là sự tĩnh lặng trước cơn giông tố. Trong công ty có nhiều người chèn ép tôi như thế, hôm nay không đi thì ngày mai tôi cũng không yên tâm được. Tôi không thể đổi đời được rồi, muốn mặt dày mày dạn ở lại cũng chẳng có chỗ dựa. Bao nhiêu tháng nay gần như chẳng đêm nào ngủ yên, ngày nào cũng sợ bị đuổi, có phải mọi công việc làm thuê làm mướn đều khiến người ta sống không được yên thế này?
Lâm ma nữ trừng mắt, mặt tím tái lại, ngực phập phồng lên xuống theo nhịp thở. Tôi chẳng có gì để nói, cũng không thích cãi nhau, bèn quay người bỏ đi.
Quay về căn hầm, chui vào chăn lăn lộn mãi cũng không ngủ được, xem ra phải đi mua thuốc an thần thôi. Thuốc an thần khó mua nhưng rượu thì dễ, đi loanh quanh hai tiếng mà không nghĩ được mua rượu gì. Đi mãi, đi mãi cuối cùng đến con đường phồn hoa dưới nhà của Lý Bình Nhi. Tôi ngồi trong quán ăn ven đường, gọi món và hai chai rượu trắng.
Uống hết một chai thì trời đã tối, đám người ồn ào bỗng nhiên trở nên xa vời, âm thanh cũng mơ hồ, ánh đèn nhạt nhòa thành một mảng, hình như tôi say rồi…
Một chiếc xe con bấm còi điên cuồng, người đi trên đường vội vàng tránh. Cái xe này phóng trên đường hệt như trong phim, bọn tay sai của quan lớn cưỡi ngựa đi nghênh ngang không cần biết trên đường có ai. Trước khi đến thành phố phồn hoa ở phương Nam này, tôi từng nghe nói người giàu của thành phố này đứng đầu Trung Quốc, một số tờ báo lá cải còn lập ra bảng xếp hạng những thành phố nhiều đại gia nhất. Thành phố có tốc độ phát triển trong top ba toàn quốc này có đến hàng nghìn người có gia tài hàng trăm triệu tệ.
Đến đây được mấy tháng, tôi nhận ra sức mạnh của tiền bạc, cảnh sát giao thông sẽ không động đến những chiếc Cadillac vượt đèn đỏ hay đi ngược chiều, đi BMW X5 h