Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau
Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2395 lượt.
n giữ được sự chất phác, thành thật của người nông thôn, nhưng sau này thì sao? Cả ngày nằm trong cái thế giới lạnh lùng này, liệu có ngày nào đó cậu ấy thay đổi không?
“A Tín, hôm đó ai đi theo đưa tôi đến bệnh viện?” Tôi muốn biết Bạch Khiết có đi không.
“Có chị giám đốc đó… còn cả thư ký của chị ấy, cô ấy toàn thân đều dính máu của anh. Hôm đó cô ấy căng thẳng nhất, còn sợ hơn cả em nữa…”
Hà Khả? Ồ, còn tưởng tôi giúp cô ấy chặn một đòn như thế cô ấy sẽ vẫn lạnh nhạt như không.
Sáng ra thay một bộ Armani Sa Chức mua cho, A Tín cười nói: “Lão đại, đi xem mặt à?”
“Đi trả tiền! Không thể để người ta coi thường được, cậu nói có phải không?”
Đường đến văn phòng giám đốc phải đi qua rất nhiều phòng khác, các nhân viên đều nhìn tôi chăm chú.
“Hình như là Armani.” “Armani? Tên quản kho đó mặc được sao? Chắc là hàng nhái rồi.” “Cũng được đấy…”
Lần đầu tiên biết mình cũng thích hư vinh, thực ra tôi muốn để Bạch Khiết nhìn thấy. Tôi có ngốc không? Có một chút. Nếu tôi nghĩ đến cảm giác hư vinh này là nhờ Sa Chức thì tôi sẽ thầm chửi mình là đồ khốn nạn. Nhưng có lẽ tôi đã bị họ kỳ thị quen rồi, có cảm giác rất muốn bùng nổ.
Hà Khả sững sờ nhìn tôi một lúc lâu rồi mới thốt lên: “Ân Nhiên, là anh đấy à?”
“Tôi đây. Hôm đó cảm ơn cô, Hà Khả.”
Hà Khả cười: “Tôi nên cảm ơn anh mới đúng! Vết thương của anh đã đỡ chưa? Tôi còn định trưa nay đi thăm anh.”
“Cô quan tâm thế, tôi nào dám không khỏe…”
Hà Khả cười đẹp tựa hoa xuân, cô ấy ghé sát tai tôi: “Ân Nhiên, hôm nay anh rất đẹp trai…”
Người đẹp này, giọng nói nhẹ nhàng, mùi hương phảng phất khiến tôi không kìm được mím môi, đỏ mặt. “Làm người quân tử phải tu thân dưỡng tính, cả phẩm chất và vẻ bề ngoài, cô nói xem có phải không?”
“Đúng vậy… Ân Nhiên, tính cách của giám đốc anh chưa được lĩnh giáo sao? Tôi cho anh biết nhé, cực kỳ tồi tệ ấy. Nói chuyện với chị ấy tốt nhất đừng mạnh mẽ quá… Nhưng nếu chị ấy nhìn anh không thuận mắt thì dù lấy lòng thế nào chị ấy cũng hung dữ với anh. Đúng rồi, anh tìm chị ấy có việc à?” Hà Khả có lòng tốt nhắc nhở tôi, cô ấy đâu biết tôi đã đấu với Lâm yêu bà này từ rất lâu rồi... “À, đúng rồi, tôi nghe Lâm tổng giám nói muốn đền tiền viện phí cho anh, nhưng chị ấy nói anh phải đền điện thoại cho chị ấy. Chiếc điện thoại đó…”
Hà Khả vẻ mặt đầy lo lắng, tôi biết cô ấy định nói gì, chắc chắn cô ấy định nói điện thoại của Lâm yêu bà trị giá hai mươi vạn tệ.
“Cảm ơn cô Hà Khả, tôi không sao.”
Lâm ma nữ đang ngồi vắt chân, tay cầm cà phê nghiêng đầu nhìn tôi, đầu tiên là muốn nhìn tôi mất mặt, nhưng khi nhìn rõ toàn thân tôi thì cà phê bỗng rớt ra ngoài…
Sa Chức nói đúng, trong biển người mênh mông, muốn đứng trên người khác thì phải bắt đầu thay đổi từ cách ăn mặc. Người như Lâm ma nữ sẽ không có hứng thú gì với đàn ông, cô ta để vãi cà phê chẳng qua là ngạc nhiên vì sự thay đổi của tôi, thấy tôi ăn mặc hàng hiệu chỉnh tề thế này cô ta quả thực đã cực kỳ kinh ngạc.
Cả hai chúng tôi đều không nói gì, tôi rất muốn tát cho cô ta mấy phát!
Đặt ba mươi nghìn đô la Mỹ trước mặt cô ta, cô ta sờ xem thật giả, rồi lại kinh ngạc nhìn tôi…
Thành Long nói, trong thập niên tám mươi, sau khi quay xong bộ phim khiến ông bỗng trở nên nổi tiếng, ông ấy từ một cậu nhóc nghèo khó đi xe buýt tới trường quay đã biến thành một phú ông có tới hàng trăm vạn đô. Những việc sau này khiến ông nhớ lại mà cảm thấy thật hoang đường. Mỗi ngày hẹn bạn ra ngoài là đeo một cái đồng hồ hàng hiệu khác nhau…
Thật ra chẳng có gì hoang đường cả, cảm giác thỏa mãn khi nhìn thấy người ta kinh ngạc “Tên nhóc này sao lại có ngày hôm nay?” thật sự không thể dùng lời nói hết được. Tôi đút hai tay vào túi quần, quay người ngẩng cao đầu bước đi. Thật nực cười, lát nữa là tôi phải cởi bộ quần áo này ra mặc chiếc quần bộ đội vào để chuyển hàng rồi.
Cũng không biết năm nào tháng nào tôi mới trả được tiền cho Sa Chức với dáng vẻ thế này? Ẩn số, mọi thứ trong cuộc đời đều là ẩn số, đó cũng là nguyên nhân mà chúng ta mong chờ đến giây phút tiếp theo.
Buổi chiều đang cùng A Tín chuyển hàng, di động để trong túi kêu rất lâu, tôi lấy ra nhận điện: “A lô, xin hỏi ai vậy?”
“Ân Nhiên, chào cậu. Tôi là Vương Hoa Sơn, giờ cậu đến nhà hàng Hoa Bắc trên đường Hoa Bắc một chút, đừng để người khác biết. Nhanh lên!” Đúng là Vương Hoa Sơn.
“Ồ… vâng.” Ngữ khí mệnh lệnh đó của ông ta không cho tôi từ chối.
Vương Hoa Sơn tìm tôi? Tôi làm phó quản kho quá thành công rồi thì phải? Tôi cũng chẳng muốn đoán tại sao Vương Hoa Sơn lại tìm mình. Đi qua con ngõ nhỏ bên kia con đường trước công ty chính là đường Hoa Bắc rồi, tôi vào nhà hàng Hoa Bắc. Vương Hoa Sơn đang hút thuốc, nhìn tôi bước vào. Vương Hoa Sơn nhìn thế nào cũng chẳng giống một doanh nhân tao nhã ôn tồn, đầy quy tắc. Ông ta vừa cổ hủ, vừa không ngạo mạn, lời nói xác đáng, dáng dấp hành vi rất có sức hiệu triệu.
“Ân Nhiên đến rồi à, ngồi đi!” Ông ta vẫy tay, “Chàng trai trẻ đúng là chịu được khổ, mỗi tháng nhận lương của phó giám đốc rồi mà vẫn cúi mình làm những việc n