XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2401 lượt.

i không có tiền thì cô ấy sẽ an tâm.
Một hôm, tôi đi một vòng các cửa hàng độc quyền, phát hiện tất cả nhân viên thu ngân đều đã thay đổi. Thì ra họ đều do Liễu Thanh tuyển vào. Liễu Thanh yêu cầu sau khi ghi chép hết mọi khoản thu trong ngay đều phải gửi tiền vào thẻ tín dụng chỉ mình cô ấy biết mật mã. Là tổng đại lý của công ty mà các khoản mục hàng ngày cũng không được nhìn, tôi cảm thấy Liễu Thanh có phần quá đáng. Nhưng Liễu Thanh lại thản nhiên nói: “Không phải anh nói mọi tài sản đều thuộc về em sao? Em làm như vậy chỉ là để xem thành ý của anh. Chỗ tiền này đều gửi dưới tên của con gái, sau khi cưới lại thì sẽ là của ba người chúng ta rồi.”
Từ sau khi Liễu Thanh tiếp nhận quyền kinh tế, tôi muốn dùng tiền là phải mở mồm xin Liễu Thanh, tôi nhất thời không thích ứng được. Tôi dần mất quyền kinh doanh tổng đại lý ở An Huy, ngoài việc đi đặt hàng, giao nhận hàng, bình thường chẳng có việc gì. Vợ tôi độc chiếm không cho tôi nhúng tay vào nghiệp vụ, thành tích tiêu thụ ngày một giảm sút, tụt từ hạng đầu xuống hạng cuối toàn khu vực Hoa Đông, càng nghĩ tôi càng tức. Sau đó thì hiểu ra, tiền các cửa hàng độc quyền kiếm được đều bị Liễu Thanh chuyển đi. Nghĩ đến nửa năm Liễu Thanh nắm quyền kinh doanh, cửa hàng vì vấn đề tiền vốn mà gặp biết bao khó khăn… Tôi càng nghĩ càng thấy mình sống quá bạc nhược. Người ngoài tưởng tôi làm tổng đại diện sẽ vinh quang lắm, nhưng tôi vẫn sống ở nhà thuê, tiền kiếm được không biết đi đâu, tôi sống mà không có chút tôn nghiêm nào…






Một buổi tối, tay tôi vừa chạm vào người Liễu Thanh thì cô ấy giật phải điện, hất tay tôi ra. Tôi, một người đàn ông đường hoàng thế này mà không có cuộc sống vợ chồng. Tôi, một tổng đại diện mà ở nhà thuê? Hút thuốc loại hai tệ? Ăn đồ ăn nhanh? Càng nghĩ càng giận, tôi đánh cô ấy, cô ấy cầm dao gọt hoa quả chém tôi, tôi giật lấy… đánh khiến cô ấy trọng thương vào viện, tôi cũng vào tù, tất cả trở về con số không…”
Nghe câu chuyện của Vương Hoa Sơn, tôi bỗng thấy sợ kết hôn. Ở cùng Sa Chức, thậm chí có suy nghĩ viển vông có thể kết hôn cùng cô ấy, tôi tuyệt đối sẽ không bận tâm quá khứ của cô ấy. Nhưng liệu người ta có nghĩ như vậy không? Nếu cuộc sống hôn nhân phức tạp như Vương Hoa Sơn miêu tả thì tôi thà ở vậy cả đời.
“Sau khi ra tù, tôi bắt đầu lại từ bàn tay trắng, một mình dần dần dựng nên Ức Vạn, ông trời phù hộ, sự nghiệp càng ngày càng phát triển. Sau đó tôi quen Lâm Tịch, ban đầu cô gái này rất tốt, sau đó tôi dần cảm thấy cô ấy giống Liễu Thanh, quản hết mọi việc. Phụ nữ mà đã có dã tâm thì có thể nuốt gọn cả vũ trụ. Dần dần, Lâm Tịch hiện giờ cũng bằng một nửa Liễu Thanh hồi đó… Một thời gian trước cô ấy đòi tôi hai chục triệu, nói là muốn mua một căn biệt thự, lấy tên hai chúng tôi, coi như đầu tư cũng được. Tôi cho cô ấy tiền, nhưng nhà đâu? Gần đây lại muốn thêm một chục triệu nữa mua căn khác. Tôi không cho, sau đó thì xảy ra vụ kho bị trộm! Cậu không thấy mọi việc quá trùng hợp sao? Nhưng tôi không tìm được chứng cứ, ngay cảnh sát cũng chẳng thể làm gì. n Nhiên, nghe đến đây có lẽ cậu đã hiểu ý của tôi?”
“Vương tổng, có phải ông… muốn tôi tìm giúp chứng cứ? Rồi bắt hết bọn Lâm tổng giám?”
Vương Hoa Sơn gật đầu giận dữ: “Không tìm thấy chứng cứ, nhưng chỉ tám mươi vạn thì sao cô ta thỏa mãn được? Tôi tin chắc cô ta sẽ lại mạo hiểm. Bọn Hoàng Kiến Nhân, Mạc Hoài Nhân có thể là tay sai của Lâm Tịch.”
“Vương… Vương tổng, nhiệm vụ quan trọng như vậy… tôi sợ là mình không làm được!”
“Ân Nhiên, không phải cậu rất muốn giải quyết chúng sao?”
Hừ, sao mình muốn làm gì lão cũng biết vậy? “Đúng thế, nhưng giờ tôi chẳng thể làm gì….”
“Cậu hãy nghe tôi, sẽ rất dễ dàng tung một mẻ lưới tóm gọn bọn chúng thôi! Những chuyện tôi nói cậu nhất thiết không được nói với bất cứ ai, bất luận là ai… Về tiền công, dễ nói thôi! Ba mươi nghìn đô la Mỹ cậu phải đền Lâm Tịch, cậu cầm đi! Thêm mười nghìn nữa cho cậu làm việc! Ân Nhiên à, Mạc Hoài Nhân coi trọng cậu, cậu cũng phải đáp lễ người ta tử tế chứ, phải làm ra vẻ như chợt bừng tỉnh lấy lòng hắn ta, thuận theo ý muốn của hắn. Cậu nghe tôi…”
Sau đó tôi cảm thấy dường như có vài điều Vương Hoa Sơn chưa nói hết với tôi, Lâm Tịch là tình nhân của ông ta, tình cảm có rạn nứt thế nào thì cũng không đến nỗi phải đưa cô ta vào tù chứ?
Vì tôi là tâm phúc nên Vương Hoa Sơn bỏ hết những nhà kho nhỏ khác, tất cả hàng hóa đều do kho chúng tôi quản lý. A Tín và tôi không phải làm việc nặng nhọc nữa, còn tìm thêm mấy công nhân. Mật chỉ đầu tiên của Vương Hoa Sơn chính là bảo tôi tiếp cận Hoàng Kiến Nhân và Mạc Hoài Nhân…
Tôi dạy A Tín rất nhiều thứ, vì sợ khi tôi không có mặt sẽ có kẻ gây chuyện, thủ đoạn hại người thì bọn lão yêu kia có nhiều vô cùng, khó lòng đề phòng hết.
“Lão đại, cái này dùng làm gì?” A Tín hỏi tôi đang lắp máy quay.
“Tôi đã phản ánh lên trên rất nhiều lần, bảo họ lắp thêm vài cái máy quay nhưng họ không chịu. Chúng ta lén lắp vài cái, nhỡ đâu lại quay được hiện trường ăn cắp của