Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em
Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2398 lượt.
ặng nhọc như vậy, có tinh thần phấn đấu tiến thủ như tôi trước đây!”
“Cảm ơn Vương tổng quá khen!” Vương Hoa Sơn mới là cúi mình, đường đường là tổng giám đốc của Ức Vạn lại suy nghĩ cho một quản kho bé nhỏ là tôi? Còn đích thân mời tôi đến? Thái độ bỗng nhiên niềm nở khiến tôi nghi ngờ, một quản kho nhỏ bé có nhất thiết phải khiến ông ta đích thân ra mặt không? Hơn nữa, điện thoại của tình nhân ông ta, Lâm ma nữ, đáng giá đến hai mươi vạn tệ. Vậy thì bị kẻ khác lấy mất tám mươi vạn tệ, với Vương Hoa Sơn đó không phải chuyện rất đau lòng sau?
“Ân Nhiên, cậu đánh giá thế nào về Lâm tổng giám?” Vương Hoa Sơn vừa cười vừa hỏi, nụ cười đó ẩn chứa bao nhiêu sự giảo hoạt?
“Lâm tổng giám… Vương tổng, tôi không phải cấp dưới trực tiếp, bình thường làm việc cũng chẳng liên quan gì tới cô ấy.” Tôi cúi đầu, sợ Vương Hoa Sơn nhìn ra tâm sự của mình. Người già có một bản lĩnh đó là có thể nhìn thấu lòng người thông qua một gương mặt non nớt…
“Thật sự không có liên quan? Thế cậu giải thích thế nào về tối hôm đưa Lâm Tịch về?” Vương Hoa Sơn nhìn tôi.
Tối hôm đó tôi vẫn là bảo vệ của Cánh cổng thiên đường, đưa Lâm Tịch về nhà hoàn toàn là do lương tâm, việc này tôi chẳng có gì phải chột dạ cả: “Vương tổng, khi đó tôi là bảo vệ ở quán bar, Lâm tổng giám uống say, tôi không nỡ nhìn cô ấy ngã ra ở đó, hơn nữa quản lý cũng bảo tôi đưa khách hàng uống say ra ngoài. Tôi sợ cô ấy về nhà gặp điều gì bất trắc nên mới đưa cô ấy về.”
Vương Hoa Sơn ho một tiếng ngắt lời tôi rồi hỏi: “n Nhiên, tôi nghe nói cậu và Lâm tổng giám vẫn luôn bất hòa, khi cậu còn chưa nghỉ việc thì cô ấy thường xuyên nói với tôi muốn ép cậu nghỉ. Tôi còn khuyên cô ấy, nói công ty có chế độ của công ty, nhân viên không phạm lỗi thì không thể ra vẻ lãnh đạo mà tùy tiện cho người ta thôi việc. Sau đó xảy ra vụ nhìn trộm, Lâm Tịch lập tức đuổi cậu, lẽ nào cậu không hận sao?”
Tôi chẳng hiểu gì, Vương Hoa Sơn muốn biết mọi chuyện đêm đó của tôi và Lâm Tịch sao? Hay là có âm mưu gì khác? “Chỉ là đưa cô ấy về nhà thôi, ở quán bar có rất nhiều phụ nữ uống say, tôi cũng không chỉ đưa mỗi Lâm tổng giám về.” Tôi nói dối.
“Nghe nói bây giờ cậu và Lâm tổng giám như nước với lửa, thậm chí còn phải vào viện?” Không phải là tôi trả tiền cho Lâm Tịch khiến cô ta càng phẫn nộ, gọi bảo Vương Hoa Sơn xử lý tôi đấy chứ?
“Đúng… đúng vậy..”
“Lần đó tôi gọi cậu về nhưng cậu từ chối mãi. Làm bảo vệ một tháng chẳng qua chỉ hai nghìn tệ, tôi trả lương cao như vậy nhưng cậu vẫn từ chối, bắt Lâm tổng giám đích thân xin lỗi, lý do là sợ cô ấy sẽ trả thù hay là vì vẫn còn mối hận trước đây?”
“Đúng vậy.” Tôi dựa vào ghế, xem rốt cuộc ông ta muốn nói gì.
Vương Hoa Sơn gọi phục vụ: “Mang cho chúng tôi vài món tùy ý.”
Sao, định nói chuyện lâu à?
Vương Hoa Sơn lại đưa thuốc cho tôi, tôi vẫn không dám nhận. “Không sao, không sao, cậu hút đi!”
Tôi châm thuốc cho ông ta rồi châm cho mình.
“Ân Nhiên, con người có sự nghiệp càng lớn thì cảm giác an toàn càng ít, càng khó tin tưởng những người bên cạnh mình. Khó lắm…” Vương Hoa Sơn phả khói thuốc ra, vẻ mặt buồn rầu.
“Vương tổng muốn nói đến chuyện thiết bị tám mươi vạn trong kho sao?” Dần dần tôi cũng nhận ra, Vương Hoa Sơn tìm tôi không nói chuyện Lâm Tịch thì đương nhiên là chuyện công việc rồi.
“Ân Nhiên, cậu làm trong kho nhiều ngày rồi, có phát hiện ra điều gì bất thường không?” Tôi lắc đầu, vốn dĩ tôi định nói việc lúc tôi vào viện, khi tôi và A Tín đều không có mặt, Hoàng Kiến Nhân đã làm một chuyện khó hiểu. Nhưng nếu nói ra thì nhất định ông ta sẽ nổi giận, A Tín có thể coi là thất trách rồi!
“Mấy năm nay, tôi phát triển bộ phận tiêu thụ đều cho mấy người họ làm, nhưng những người này đều không có lòng cảm ơn, lại còn mưu đồ bất chính! Chỗ hàng tám mươi vạn tệ bị mất kia cảnh sát không điều tra ra được ai đã làm. Nhưng tôi nghi ngờ chính là người trong bộ phận tiêu thu. “Phòng ngày phòng đêm, giặc trong nhà khó phòng! Tám mươi vạn tệ gồm bao nhiêu hàng? Chỉ mấy chục thùng, mục tiêu của chúng chắc chắn không chỉ tám mươi vạn. Nếu tối hôm đó không có gì bất ngờ thì có khi cả kho đã mất sạch rồi!” Chỉ tám mươi vạn với tôi không là gì, nhưng nếu cả kho hàng thì phiền phức to rồi! Vương Hoa Sơn dập thuốc, rót rượu cho tôi: “Nào, uống một ly đã!”
Tôi vội kính lễ, rồi hỏi: “Vương tổng, nếu chuyển sạch hàng trong kho đi thì rất lớn chuyện, bọn trộm vặt đó dám sao?”
“Thời buổi này chỉ cần có lợi ích, nhỏ từ cái kim sợi chỉ, lớn đến văn vật cổ quốc gia, có gì mà chúng không dám lấy? Cậu đã bao giờ nghe nói, có kẻ chuyên lấy trộm xe trị giá hàng trăm vạn tệ trở lên, đưa lên xe công-ten-nơ chuyển đi, ngay tang vật to như thế còn có thể tẩu tán được, mấy thiết bị thông tin bé tí của chúng ta có gì khó khăn chứ? Cảnh sát điều tra nhưng chẳng có chút manh mối nào, cậu bảo không phải người trong nội bộ làm thì còn ai nữa?”
“Vương tổng, tôi thấy cũng rất lạ, tuy camera trong sân công ty không nhiều nhưng sao chẳng quay được thứ gì có ích vậy?”
“Hừ, máy quay, tôi đã cho người nghiên cứu, chỗ