Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341272
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1272 lượt.
ãy đến uống chén rượu mừng. Ta không mời ai khác nữa.”
Đêm tân hôn là khoảnh khắc Tần Phong vui vẻ nhất trong cuộc đời mình. Cuối cùng thì y đã có thể ở cạnh người mình yêu, có thể nâng chén chúc mừng với bằng hữu thân thiết nhất của mình, y ngỡ rằng đời này như thế là quá đủ.
Đáng tiếc tửu lượng của y lại không tốt bẳng tâm trạng của y nên chỉ sau vài chén, y đã say như chết, không biết gì nữa cả.
Nhưng dù có say đến đâu thì y vẫn không quên ôm lấy nương tử vừa mới cưới của mình, ôm lấy Tình Nhi chỉ thuộc về một mình y.
Những ngày tháng bình lặng có niềm vui của người thường và cũng có những phiền não của người thường.
Lúc trời chạng vạng, Tần Phong ngồi đếm mấy thỏi bạc mà mình có, không thể không cảm thán đời người vừa đáng buồn vừa nực cười.
Khi y biết trên đời này còn có cơm, áo, gạo, tiền thì mới ý thức được ngân lượng quan trọng đến thế nào.
“Hai trăm lượng, tiền thưởng nhiều như vậy sao?” Một giọng tấm tắc vang lên, lọt vào tai y.
Y lập tức dừng bước, nhìn cho kĩ thì thấy đó là bảng cáo thị truy nã một tên tội phạm giết người vượt ngục.
Một lúc sau, sắc trời tối dần, người xung quanh cũng từ từ tản đi hết, chỉ còn một mình y đứng đó không nhúc nhích. Ngân lượng trong tay đã bị y siết chặt đến nỗi thay đổi hình dạng ban đầu.
Cuối cùng, y giật mạnh bảng cáo thị giống như đang xé nát tâm hồn cao ngạo của mình.
“Đợi ta tích cóp đủ tiền thì có thể mở tiệm buôn bán nhỏ, có thể cho nàng ấy một cuộc sống bình an, sung túc. Ta có thể...”
Đêm khuya, Tần Phong nhẹ nhàng hôn lên môi Mạc Tình, thì thầm: “Ngày mai ta phải ra ngoài làm chút chuyện, sẽ nhanh chóng trở về.”
“Ừm...”
“Nàng không hỏi ta đi làm gì à?”
“Mỗi lần chàng đi đều không nói cho ta biết chàng làm gì, chỉ cần chàng mau chóng trở về là được.”
“Đợi ta nhé...”
Sự dịu dàng say lòng người của nàng làm ấm trái tim lạnh giá của Tần Phong...
Tróc nã phạm nhân không hề đơn giản như y tưởng. Giết một người thì dễ nhưng tìm một người thì rất khó, chẳng những cần võ công cao cường mà còn cần tới trí tuệ, đôi khi phải truy đuổi ráo riết mấy ngày, thậm chí là mười mấy ngày. Nhưng mỗi lần bắt được người, giao cho quan phủ, y lại vô cùng vui vẻ, bởi vì y có thể về nhà.
Nhà, y thuộc về nơi đó, nơi có một người đang chờ đợi y.
Tần Phong trở về nhà với thân xác mệt mỏi, rã rời và trái tim vui mừng, kích động. Vừa bước vào sơn trang y liền nhìn thấy thấp thoáng bóng dáng thướt tha của Tình Nhi. Y cảm nhận được nỗi y sầu toát ra từ sâu trong trái tim nàng.
Một cơn gió khẽ ùa qua, thổi tung những chiếc lá vàng rơi tên mặt đất, khiến chúng đậu trên bóng người cô độc đứng bồi hồi dưới gốc cây.
Y thầm hạ quyết tâm vài ngày nữa sẽ phải tóm được tên thủ lĩnh của bọn sơn tặc. Bọn sơn tặc này chuyên giết người, cướp của quanh vùng Phi Hồng sơn, quan phủ nhiều lần tấn công vào đó nhưng vẫn thất bại cho nên đã treo giải thưởng lên tới một vạn lượng để tróc nã tên thủ lĩnh. Bọn sơn tặc này mưu mô, xảo quyệt, quân số lại đông, y không nắm chắc phần thắng cho nên không dám khinh địch, mạo hiểm.
Nhưng y rất lo lắng cho Mạc Tình. Mặc dù Lạc Vũ Minh nói sẽ bảo vệ và chăm sóc cho nàng nhưng y vẫn thấy không yên, bởi vì kẻ thù của y quá nhiều.
Tần Phong quyết định sẽ làm lần này nữa thôi rồi dồn hết số ngân lượng kiếm được trong thời gian qua để đầu tư buôn bán, sau đó cùng Mạc Tình sinh thật nhiều, thật nhiều con trai, con gái, như thế nàng sẽ không còn buồn nữa.
Cuối cùng thì Mạc Tình cũng nhìn thấy y. Nàng chạy ùa về phía y như một đóa hoàng lan đang nhẹ nhàng lướt tới. Ánh trời chiều chiếu lên người nàng, khiến nàng đẹp đến mê hồn.
Làn lụa mỏng nhẹ nhàng bay múa trong gió đêm, từng trận hương hoa khẽ ùa vào mặt Tần Phong, y mệt mỏi nằm dài trên giường, hưởng thụ cảm giác ngập tràn hạnh phúc... Y rất mệt, rất muốn được ngủ một giấc. Mạc Tình nép vào lòng y, khẽ hỏi: “Chàng có thích ta không? Có phải chàng cảm thấy chăm sóc ta là trách nhiệm của chàng không?”
Y bật cười, không ngờ nương tử đáng yêu của mình lại hỏi câu ngốc nghếch như vậy. Nếu y không thích nàng đến mức điên dại thì sao lại vì nàng mà uống thuốc độc, vì nàng mà quy ẩn giang hồ, thậm chí mai danh ẩn tích đi làm những chuyện giao dịch mà người trong giang hồ đều nhạo báng, khinh khi. So với những gì mà y phải trả giá thì từ “thích” này quá nhẹ nhàng rồi.
“Có những lời đâu cần phải nói ra.”
“Nếu ta muốn chàng nhất định phải nói thì sao?”
“Được rồi, để ta tặng nàng một thứ vậy.” Tần Phong lấy cây trâm ngọc tự tay mình làm mấy ngày trước ra. “Kỹ thuật của ta không được tốt lắm, đóa hoa mai chạm khắc trên này cũng không khéo léo nhưng bên trong có một bản đồ kho báu chứa toàn bộ tài sản mà ta tích cóp được cả đời này. Nàng nhất định phải giữ thật kĩ. Đương nhiên, nếu muốn xem thì nàng có thể bẻ gãy nó.”
Mạc Tình cầm lấy cây trâm, ngắm nghía thật lâu rồi mỉm cười, cài lên tóc. Cho dù là thứ cực kỳ xấu xí thì khi đi cùng dung nhan kiều diễm của nàng, nó cũng sẽ trở nên không tầm thường.
“Phong, chàng còn chưa trả lời câu hỏi của