Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1281 lượt.
hóc nức nở kia.
“Ngưởi đàn ông đó là ai vậy?”
Mạc Tình lặng lẽ gật đầu, nói: “Ông ấy là Quỷ Y, cũng là cha ta...”
“Cái gì...”
“Mười tám năm trước, khi ta vừa ra đời, ông ấy nói ta sẽ làm hại thiên hạ cho nên muốn giết ta. Trong cơn giận dữ, mẹ ta đã bế ta bỏ đi. Nếu không vì chàng, ta vĩnh viễn không về đây...”
“Xin lỗi nàng!”
“Không sao, ta đã quen rồi!” Mạc Tình ngồi xuống bên cạnh Tần Phong, đưa tay đỡ lấy lưng y. “Ông ấy nói với ta, chỉ cần ta truyền nội lực cho chàng thì chàng có thể tự vận công trị thương, sẽ nhanh chóng khỏe lại.”
“Nàng truyền nội lực cho ta, vậy còn nàng thì phải làm sao?”
“Phong, đừng nói là nội lực, chỉ cần cứu được chàng thì dù có mất mạng ta cũng bằng lòng.”
Tần Phong không thể nói được gì nữa. Ngoại trừ việc ôm chặt lấy Mạc Tình, không gì có thể biểu đạt được sự cảm động của y vào lúc này.
*
* *
Hôm ấy, Tần Phong dựa theo chỉ dẫn trên Dịch Cân Kinh, tự vận công trị thương cho tới tận đêm khuya. Y cảm nhận được sự đau đớn trong người đã giảm bớt rất nhiều và đã có thể khống chế được chân khí mà Mạc Tình truyền cho y.
“Con còn hận ta không?” Bên ngoài loáng thoáng vang lên tiếng nói chuyện, hình như là giọng của Quỷ Y.
“Tôi chỉ muốn biết tại sao ông lại muốn giết tôi? Tôi là cốt nhục của ông, sao ông lại nhẫn tâm như thế?”
“Đương nhiên là ta không nhẫn tâm rồi. Đêm ấy ta quan sát thiên văn, phát hiện con chính là sát tinh ngàn năm có một đầu thai, mang sức mạnh người khác không thể sánh bằng, cũng được định sẵn sẽ mang lại một kiếp nạn lớn cho võ lâm nên ta nhất thời hồ đồ muốn giết con nhưng rồi bị mẹ con phát hiện. Trong cơn giận dữ, bà ấy đã để lại thư đoạn tuyệt rồi mang con đi.
Sau khi mất đi hai mẹ con con, ta hối hận thì không kịp nữa. Ta đi khắp nơi tìm hai mẹ con con, muốn nói với hai người là ta đã sai rồi, sau này ta sẽ không làm tổn thương đến hai mẹ con con nữa, nhưng ta không có tin tức gì của hai người. Sau đó, ta bị điên, ngày ngày sống trong mơ mơ hồ hồ thế này.
Con gái, con có thể tha thứ cho cha không?”
Mạc Tình lắc đầu. “Đến khi chết, mẹ tôi vẫn không tha thứ cho ông.”
*
* *
Sáng sớm hôm sau, Quỷ Y vào phòng bọn họ. Chỉ trong một đêm mà ông ta trở nên già nua hơn rất nhiều nhưng đã chải tóc, búi lên gọn gàng, còn mặc chiếc áo sạch sẽ, tươm tất.
“Lát nữa các con hãy xuống núi đi. Thương thế của Tần Phong chỉ cần luyện Dịch Cân Kinh hằng ngày là có thể chữa lành hẳn. “Sau đó, ông ta lấy hai quyển sách đã ngả vàng ta, nói: “Đây là tâm huyết của cả đời ta, ghi chép lại các bệnh nan y và phương pháp giải độc mà ta đã nghiên cứu được, có lẽ sau này các con sẽ dùng tới.”
Ngừng lại trong chốc lát, ông ta nói với Tần Phong: “Tần Phong, hãy chăm sóc tốt cho Tình Nhi. Từ nhỏ nó chưa từng được yêu thương, lại bị sự cực đoan của mẹ mình làm ảnh hưởng nhưng nó thật lòng yêu thương cậu. Bây giờ nó đã mất đi võ công, chỉ còn là một nữ tử hết sức bình thường, hy vọng cậu có thể bảo vệ nó.”
Tần Phong gật đầu thật kiên định. “Xin tiền bối yên tâm, chỉ cần vãn bối còn sống thì sẽ không để cho nàng chịu chút tổn thương nào.”
Quỷ Y trầm ngâm một lúc lâu rồi nghiêm túc nói: “Các con đều là những ngôi sao sáng nhất trên bầu trời, đáng tiếc là quá gần nhau nên sẽ át mất ánh sáng của đối phương, vì thế nếu muốn ở bên nhau thì sẽ gặp vô vàn kiếp nạn. Tần Phong, ta khuyên cậu tốt nhất nên lánh xa chốn giang hồ chém giết, làm một người bình thường, nếu không sớm muộn gì các con cũng mất mạng.”
“Được, từ nay con sẽ thối ẩn giang hồ, cùng Tình Nhi sống một cuộc sống bình lặng.”
*
* *
Giống như năm ngoái, trước phần mộ của Lam Lăng toàn là những bụi hoa dại màu làm nhạt trải dài. Xung quanh ngôi mộ được dọn sạch sẽ, không có một cọng cỏ nào mọc chen vào, trên bia mộ cũng không có một hạt bụi. Không ngờ tình yêu Lạc Vũ Minh dành cho nàng vẫn sâu sắc như vậy. Còn Tần Phong, đã lâu rồi y không đến đây.
Tần Phong quỳ trước phần mộ của Lam Lăng, nói: “Lam Lăng, xin lỗi vì lâu huynh đã không đến thăm muội. Hôm nay huynh đến đây là muốn nói cho muội biết huynh sắp thành thân rồi, huynh đã tìm được người ở bên cạnh bầu bạn với huynh cả đời... Từ nay về sau, huynh sẽ rời xa thế gian ồn ã, xô bồ, xa lánh chốn giang hồ đầy rẫy tranh chấp, sống những ngày tháng bình yên với nàng ấy. Ngày mai bọn huynh sẽ thành thân...”
“Ta nhớ huynh từng hứa với ta là sẽ mời ta uống rượu mừng mà.” Lạc Vũ Minh xuất hiện trước mặt y. Hắn vẫn y phục chỉnh tề, khôi ngô, cương nghị như xưa. Hàng chân mày rậm cùng hàm râu quai nón lún phún hai bên má khiến hắn trông đầy vẻ nam tính, cứng cỏi. Chỉ có điều thần sắc u buồn và trầm mặc hơn năm xưa rất nhiều.
Tần Phong ngạc nhiên nhìn Lạc Vũ Minh. “Cuối cùng huynh cũng chịu gặp ta rồi sao? Huynh không hận ta nữa ư?”
“Không hận nữa. Nàng ấy cam tâm tình nguyện chết vì huynh, đó không phải là lỗi của huynh.” Lạc Vũ Minh nói.
Tần Phong không dám tin. Y cứ tưởng rằng cả đời này sẽ không nhận được sự tha thứ của Lạc Vũ Minh.
“Ngày mai là ngày ta thành thân, nếu huynh không chê thì h