Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nửa Kiếp Hồng Nhan Một Kiếp Du Ca

Nửa Kiếp Hồng Nhan Một Kiếp Du Ca

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1277 lượt.

t, đang định lên tiếng thì lại bị Đường Kiệt ngắt lời: “Nếu huynh muốn khuyên ta bỏ qua thù hận, rời xa chốn thị phi trên giang hồ thì không cần phải nói nữa.”
Tần Phong ngẩn người. Từ lâu y đã biết Đường Kiệt rất thông minh nhưng không ngờ hắn lại thông minh đến thế. Một lát sau, Tần Phong mới lên tiếng: “So với Nam Cung tiền bối và Nhạc chưởng môn, ít ra thì huynh vẫn có thể sống sót.”
“Bởi vì ta vẫn còn sống, bởi vì ta là chủ nhân của Đường Môn nên không thể trốn tránh... Huống chi, dù ta có thể quên đi thù hận thì ta cũng không thể để Đường Môn biến mất khỏi giang hồ.”
“Huynh hà tất phải tự tìm đường chết? Huynh hoàn toàn không phải là đối thủ của ả.”
“Vậy thì phải xem huynh sẽ giúp ai.”
Tần Phong nghe thế thì cả kinh. Y đứng bật dậy. “Huynh biết rồi à?”
“Có những chuyện không thể nào giấu được đâu. Tần Phong, ta có thể không miễn cưỡng huynh giúp ta nhưng không có nghĩa là những người khác sẽ không ép huynh... Long bảo chủ đang dẫn đầu các đại môn phái đợi huynh tại phòng khách. Ta nghĩ có lẽ huynh cũng đã nghe kết cục của Tiêu Dao tiên tử rồi.”
Một cơn gió mạnh thổi tung cánh cửa sổ, giấy tờ trên bàn bay tán loạn.
Tần Phong liếc nhìn những dòng chữ viết trên giấy thì mới biết cả giang hồ đều nghĩ rằng y cấu kết với Du Minh Môn cho nên những người tự xưng là danh môn chính phái ấy đã sớm liên lạc với nhau, muốn “thẩm vấn” y ngay tại Đường Môn.
Còn bằng hữu của y thì lại ngồi trơ ra đấy, hết sức bình tĩnh, đến nỗi làm y cảm thấy lòng băng giá.
Y thà tin rằng Đường Kiệt là bất đắc dĩ, thà tin rằng bằng hữu của mình bất lực, không thể làm theo ý mình.
“Đường Kiệt!” Tần Phong ngẩng đầu nhìn những cành cây khô đã trút hết lá ở ngoài vườn, bình thản nói: “Nếu huynh còn coi ta là bằng hữu thì hãy giúp ta lần cuối cùng. Bất luận thế nào ta cũng không muốn chết trước mặt những kẻ tiểu nhân vô sỉ đó.”
Y thấy Đường Kiệt cúi đầu, không nói tiếng nào thì tiếp tục thuyết phục: “Nếu huynh cũng cho rằng ta âm thầm qua lại với Du Minh Môn thì ta có thể nói cho huynh biết, thật ra người tắm máu giang hồ là ta, người hại huynh cũng là ta. Ta cam tâm tình nguyện nhận lấy mọi sự trừng phạt.”
Đường Kiệt trầm ngâm rất lâu. Hắn đẩy xe lăn đến cạnh vách tường, lấy một cái bình nhỏ màu đen từ trong vách ngầm ra, đưa cho Tần Phong: “Nếu huynh bằng lòng gánh mọi tội lỗi cho ả ta thì chỉ còn một còn đường chết mà thôi. Cái này có thể giúp huynh ra đi nhẹ nhàng hơn đao kiếm của những người bên ngoài nhiều.”
Y uống nó ngay mà không hề do dự… nhưng không ngờ độc dược lại có mùi thơm, vị ngòn ngọt.
Cuộc đời của Tần Phong cũng thật nực cười. Yêu phải một nữ tử còn thuần khiết hơn cả nước suối, nhưng cuối cùng lại là ác ma đáng sợ nhất trên thế gian này. Bằng hữu quan trọng nhất trong cuộc đời y lại dùng thuốc độc để đưa tiễn y đi đoạn đường cuối cùng…
Vào thời điểm sắp kết thúc cuộc đời, y bỗng nghĩ thông suốt tất cả. Mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình. Y làm những chuyện mà bản thân y tự cho là quan trọng, còn Đường Kiệt thì muốn duy trì chính nghĩa của võ lâm, Mạc Tình muốn y ở lại Du Minh Môn bầu bạn với nàng mãi mãi. Bây giờ, y tình nguyện mất đi tính mạng vì người con gái mà mình yêu thương nhất. Những chuyện này không có đúng sai.
Y sửa sang tà áo bị gió thổi tung, ra khỏi thư phòng của Đường Kiệt.
Trong hai ngày tiếp theo, lục phủ ngũ tạng của Tần Phong ngấm dần chất độc. Y cố giữ lấy hơi thở cuối cùng, mang theo khát vọng được nhìn thấy Mạc Tình chạy vội tới Tử Trúc Lâm.
Đứng trên sườn núi, Tần Phong ngắm ráng chiều phía chân trời, nhìn mặt trời dần dần lặn ở hướng tây, y dừng chân…
Mặt trời lặn thì ngày mai sẽ mọc, chiếu sáng mặt đất này. Còn y, y không thể cùng Mạc Tình ngắm mặt trời mọc lần nữa…
Y bỗng thấy hối hận. Y đã đến rồi, cuối cùng thì cũng có thể nói được câu “Ta yêu nàng” không dám nói bấy lâu nay, hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của mình, nhưng sẽ để lại nỗi đau thế nào cho Mạc Tình đây?
Y làm thế phải chăng là quá ích kỷ…
Chưa kịp nghĩ cho kĩ thì sau lưng y đã vang lên tiếng reo đầy mừng rỡ.
“Ta biết chàng sẽ trở về mà!”
Tần Phong quay đầu lại. Mạc Tình đang đứng phía sau y, nụ cười ẩn sau chiếc khăn che mặt còn rạng rỡ hơn cả ánh dương. Tần Phong còn chưa lên tiếng thì nàng đã lao vào lòng y. “Chàng đừng nói gì cả. Ta biết rồi, chàng vẫn yêu ta!”
Khoảnh khắc ấy, Tần Phong cảm thấy những gì mình đã làm đều rất đáng giá. Bởi vì trong cuộc đời ngắn ngủi của y từng có một nữ tử mang đến cho y sự ấm áp, như thế là quá đủ rồi. Y dùng hết sức siết chặt nàng vào lòng mình, nhẹ nhàng hôn lên mái tóc thơm ngát của nàng.
“Tình Nhi!” Cuối cùng thì chất kịch độc bị y cố đè nén bấy lâu đã phá vỡ chân khí của y, trong nháy mắt lan ra khắp toàn thân khiến y không cách nào nói ra những lời định nói.
Cảm nhận được sự khác thường, Mạc Tình ngẩng đầu nhìn Tần Phong thì phát hiện khóe miệng y có những vết máu đen sẫm.
Không kịp nghĩ ngợi nhiều, nàng lập tức bắt mạch của y, truyền nội lực vào trong cơ thể y.
Được tiếp chút sức lực, Tần Pho