Tác giả: Hà Xử Thính Vũ
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.
điện thoại (bút để bàn) công cộng có đúng không?"
"Bút điện thoại?"
"Chính là cái loại có cái bệ cố định ở trên mặt bàn, phần đuôi có gắn một chiếc bút bằng dây nhựa như một chiếc điện thoại."
"A, thì ra gọi là bút điện thoại a." Anh nói: "Học tập."
Triều Lộ nhớ tới lần trước bản thân hỏi chuyện Chử Vân Hành chuyển động xe lăn như thế nào, anh nói người bình thường không biết rõ có một tay chuyển động xe lăn thật bình thường, cô mỉm cười, học anh ngữ điệu lúc đó của anh nói: "Người bình thường không biết rõ cách gọi cụ thể của bút cũng thật bình thường."
Chử Vân Hành cười nhẹ: "Như vậy, chiếc bút đến cùng thế nào đâu?"
Triều Lộ nói: "Từ những gì tôi đã trải qua, người sử dụng cây bút này cực kỳ nhiều, nhưng sau khi dùng xong, người có thể đem cây bút này đặt lại cái bệ chỉ sợ còn không đến một nửa. Lúc đó, tôi liền cảm thấy, vô luận đối phương chức vị cao như thế nào, thân phận, ngay cả điểm này đều làm không được, trong lòng tôi đã xem người đó thấp xuống một cấp bậc chuẩn."
"Có chút đạo lý." Chử Vân Hành nhàn nhạt cười: "Bởi vậy nhìn ra được, tiêu chuẩn của cô đối với người, chuyện kỳ thực tương đương cao."
"Tiêu chuẩn của tôi với bản thân cũng rất cao." Triều Lộ nói. Không biết vì sao có chút lo lắng anh sẽ cho rằng bản thân là người đối với người khác thì nghiêm cẩn mà đối với bản thân thì lại rộng rãi, nhịn không được tiếp lời nói: "Anh thì sao?" Cái này vừa hỏi ra miệng, cô liền hối hận rõ ràng là vô tình, cũng khó tránh làm cho người ta hiểu lầm trong lời của cô có loại hương vị muốn tranh đấu—— bằng thân phận cô tới đây hôm nay, cô không nên làm như vậy.
Chử Vân Hành vẻ mặt lạnh nhạt lại thẳng thắn: "Tôi tự nhận độ bao dung đối người, chuyện tương đối cao. Nhưng tôi nghĩ cô nhất định hiểu biết: bao dung cùng thưởng thức, kia hoàn toàn là hai chuyện khác nhau."
Triều Lộ bị những lời nhẹ nhàng này đánh trúng. Trong lúc hoảng hốt cô nghe được tiếng một cục đá rơi vào hồ sâu: "tõm" một tiếng, kèm theo đó là tiếng vọng rõ ràng. Cô biết đây là ảo giác, nhưng lại thật sự rất thực.
Anh nhìn cô, lại tiếp tục nói: "Về phần nói đến tiêu chuẩn của tôi đối với bản thân, quy kết lên là một câu nói: ít nhất phải làm đến để bản thân nhìn được."
Triều Lộ nhịn không được nói: "Này cũng không dễ dàng. Tôi đoán, anh đối với yêu cầu của bản thân sẽ không thấp."
Chử Vân Hành tay phải nắm giữ tay trái của bản thân: "Tôi cũng có lúc cũng có thể ra tay độc ác với bản thân mình."
Triều Lộ cười cười: "Tôi tin."
Anh nhìn nhìn đồng hồ báo thức trên tường, nhưng cái gì cũng chưa nói. Vẫn là Triều Lộ phát hiện tầm mắt của anh, hỏi anh có an bày khác hay không, hơn nữa đứng lên, nói bản thân sẽ nhanh chóng làm xong công việc trong nhà.
"Gần nhất đang chuẩn bị một luận văn." Anh mang theo ý áy náy nói: "Bản thảo cùng tài liệu của tôi đều ở trong phòng, nếu có thể, phiền toái trước sửa sang lại phòng ngủ của tôi một chút."
"Đổi ga trải giường cùng vỏ chăn xong, quét chút bụi là có thể được không?"
"Có thể ..." Anh nói, nghĩ nghĩ còn nói: "Từ nhỏ tôi cũng không phải là người phiết khích, chỉ là sau vụ tai nạn xe cộ kia, hệ hô hấp của tôi trở nên có chút mẫn cảm, cho nên mới có yêu cầu tương đối nghiêm khắc đối với vệ sinh phòng. Thật có lỗi làm phiền cô."
Triều Lộ nghĩ anh hôn mê đã nhiều năm, thể chất biến kém là không khó hiểu. Cô vốn không cảm thấy chút khiết phích nho nhỏ có vấn đề gì, huống chi hiện tại nghe được anh nói như vậy, ngược lại làm cô ngượng ngùng: "Không phiền."
Anh đứng lên, muốn theo cô vào phòng, Triều Lộ theo bản năng ngăn anh ở ngoài cửa: "Không không, anh đừng tiến vào. Tôi một người rất nhanh có thể chuẩn bị xong." Cô nhớ kỹ anh vừa nói hệ hô hấp bản thân bị mẫn cảm, cho dù mở cửa cửa sổ thông gió cô cũng lo lắng, cô mới không cần anh vì hỗ trợ cô dẫn bệnh đến.
Chử Vân Hành thở dài, nửa thật nửa giả nói: "Sớm biết vậy, liền không nói với cô những lời vừa rồi. Làm cho người ta cảm giác cảm thấy bản thân thật vô dụng, luôn có chút thất lạc."
Tròng mắt Triều Lộ vừa chuyển, cũng nửa thật nửa giả mở miệng nói: "Tôi nào dám coi khinh anh, giáo sư Chử tương lai."
"Tôi cách xưng hô giáo sư này còn thật xa xôi, vô luận trên vấn đề học vấn cũng như vấn đề chức vụ."
"Từng bước một sẽ đến thôi. Tôi nghĩ anh hiện đang chuẩn bị luận văn này cũng là một bước trong đó, có phải không?"
"Cô có cảm thấy, tranh chức gì đó rất tục tằn?"
"Ai nói? Ta cảm thấy giáo sư gì đó, nghe ra cũng rất đẹp rất lợi hại." Triều Lộ không phải không ý thức được sao hôm nay bản thân trở nên nhiều lời thế không biết, một mặt trong lòng nhắc nhở bản thân nên có chừng có mực, một mặt nói đến ngoài miệng lại giết cũng giết không được: "Lại nói, chỉ cần là thật sự nghiên cứu học vấn, chức danh tương ứng cũng là một loại khẳng định. Đúng rồi, luận văn của anh là nghiên cứu về phương hướng gì?"
"Phân tích tính hiện thực của hiện tượng giao thoa với triết học phương tây đương đại."
"Ha ha." Cô cười, "Tốt."
"Tốt ở chỗ nào?"
"Chỗ tốt... Tôi hoàn toàn không hiểu." Cô nó