Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta
Tác giả: Trản Trà
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1745 lượt.
Chu Mộc đáp một tiếng: “Có bản thảo còn chưa đuổi kịp… Còn nữa, sáng sớm nay, tổng biên tập Sở gọi điện cho tôi, bảo tôi đến tòa soạn thì vào phòng làm việc của anh ta một chuyến.”
“Sở Du á?” Giang Ngữ Tình nhíu mày, sau đó lại đắn đo mở miệng nói: “Mộc Mộc… Tôi cứ thấy người kia đối với bà…”
“Tôi biết.” Chu Mộc ngắt lời cô: “Nhưng thế thì có sao… Tôi đây đã đủ loạn rồi.”
…
“Tổng biên tập Sở,” Chu Mộc đứng trước bàn làm việc: “Ngài tìm tôi ạ?”
Sở Du ngước mắt từ đống tài liệu, ánh mắt thâm trầm chậm rãi dừng trên mặt Chu Mộc.
“Đã đỡ hơn chút nào chưa?”
“À… Ừm.” Chu Mộc thoáng cười cười: “Không có việc gì. Khiến mọi người lo lắng rồi.”
“Nếu dạ dày không tốt, về sau chính mình nên có trách nhiệm một chút.” Sở Du thản nhiên nói: “Lúc uống rượu thì kiềm chế một chút.”
“Tôi nhớ rồi.” Chu Mộc gật đầu: “Cảm ơn tổng biên tập.”
Bị người nọ kéo giãn khoảng cách không để lại dấu vết, Sở Du hơi sững lại, lại lần nữa ngước mắt nhìn cô: “Em… tối qua không về nhà phải không?”
Chu Mộc sững người, cũng không muốn lừa anh, liền nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.
Trong mắt Sở Du dâng lên một cảm xúc khác thường trong khoảnh khắc, ngón tay dài khẽ nhúc nhích, anh giơ tay đặt một thứ lên mặt bàn.
Chu Mộc “A” một tiếng khẽ mà ngắn ngủi.
Trên bàn rõ ràng là chìa khóa gian nhà trọ của cô.
“Cảm ơn.” Chu Mộc cất chìa khóa vào túi áo.
“Đừng khách khí.” Sở Du thản nhiên mở miệng, cuối cùng đôi mắt sâu thẳm kia vẫn ngước lên. “Lại nói… Người tối qua đón em đi là…”
Nỗi phiền não hiện giờ bị hỏi tới, Chu Mộc không trả lời được.
“Người yêu à?” Người nọ hỏi dò.
“Không phải.”
“Anh trai?” Tiếp tục phỏng đoán.
“Không phải.”
“Bạn bè?” Hiển nhiên, Sở Du không có ý muốn tha cho cô.
…
Bị hỏi đến phiền, cuối cùng Chu Mộc không hề suy nghĩ mà buột miệng thốt ra –
“Là người quan trọng nhất với tôi.”
Sắp tới dấu mốc tòa soạn tạp chí FAMOUS ra đời tròn mười năm, để kỷ niệm thời kì đặc biệt này, tòa soạn quyết định kỳ này sẽ xuất bản thêm một đặc san mới. Nhưng chỉ tiêu nhiệm vụ vừa được báo xuống, mọi người thuộc các bộ phận đều không nén được mà hoa mày chóng mặt.
Thật đúng là tuần san đặc biệt – đặc biệt lớn, đặc biệt dày, đặc biệt nhiều… Đối mặt với khối lượng nhiệm vụ nặng nề như vậy, các công nhân viên ắt không tránh khỏi phải tăng ca đẩy nhanh tiến độ đuổi bản thảo, hậu quả trực tiếp nhất chính là – đặc biệt mệt.
Cái gọi là đặc san, quả nhiên là hợp với tình hình đến cực hạn!
Với tư cách phóng viên mới gần đây bắt đầu được trọng dụng, trọng trách trên vai Chu Mộc lại càng thêm nặng, vốn đã là một người cực kỳ nghiêm túc trong công việc, kể từ đó, Chu Mộc rõ ràng biến địa điểm làm việc thành nơi ở thứ hai của mình, đói bụng thì gọi thức ăn nhanh giao hàng tận nơi ăn qua loa cho xong, mệt mỏi thì tới phòng trà nước pha một ly cà phê uống để nâng cao tinh thần, chỉ khi quá kiệt sức mới chịu gục xuống bàn chợp mắt trong chốc lát, một khi bên cạnh có tiếng động, lại lập tức mở mắt ra, xốc lại tinh thần tiếp tục vùi đầu vào chồng tài liệu chất cao như ngọn núi nhỏ.
Đúng vào lúc đang bận tối mày tối mặt chổng vó lên trời, một đồng nghiệp lại bước tới gõ gõ bàn cô –
“Thôi thôi… Không đấu võ miệng được với anh.” Chu Mộc thở dài nói tiếp: “Sao thế? Có việc gì nói mau… Chỗ em còn một đống bản thảo đang chờ viết đấy…”
“Còn bản thảo?” Hứa Úy lia mắt đánh giá Chu Mộc từ trên xuống dưới một lượt, “Trước khi đến chưa soi gương à? Tình trạng hiện giờ của em chính là dân chạy nạn! Mà còn là từ khu vực chịu thiên tai nặng nề nhất chạy đến!”
“Làm gì khoa trương tới cỡ đó…” Chu Mộc líu lưỡi.
“Không thì em nghĩ sao.” Hứa Úy hừ nhẹ: “Hai con mắt cứ như thể bị người ta hầm nhừ… Như bị sơn đen ấy! Không ngờ em lại dùng cách này để làm kiểu mắt khói?”
“Chậc…” Chu Mộc nhíu mày: “Mồm miệng anh tích đức một chút không được à! Không biết thế nào gọi là đàn ông phong độ, lịch thiệp với phái nữ à? !”
“Té ra ngài còn biết chính mình là phái nữ…” Hứa Úy nhíu mày nói: “Biết em lắm công nhiều việc rồi, nhưng cũng không thể làm việc liều mạng như thế chứ… Nhìn lại dáng vẻ của em xem! Lâm Tử mà biết thì chắc đau lòng chết mất…”
Chu Mộc cứng đờ.
Tình trạng hiện tại giữa Chu Mộc và Lâm Tu, hiển nhiên trước khi tới đây Hứa Úy cũng đã nghe ngóng được đôi chút, thấy Chu Mộc phản ứng như thế, trong lòng anh sáng tỏ, không nói tiếp câu vừa rồi nữa.
“Đi thôi.” Hứa Úy búng nhẹ trán Chu Mộc, “Tìm cấp trên của bọn em xin nghỉ một buổi đi.”
“Í… ?” Chu Mộc sửng sốt: “Xin nghỉ cái gì?”
“Có người nói mới đây em mới đau dạ dày một trận,” nói xong Hứa Úy liếc Chu Mộc một cái đầy thâm ý: “Chuyện này truyền tới tai ông cụ, không nói hai lời liền hạ lệnh cho con người đang nghỉ ngơi tại nhà là anh đây, bắt anh hôm nay phải mau chóng đưa em tới tổng viện giải phóng quân để bố An Hòa đích thân làm kiểm tra toàn diện cho em theo quy củ… Nói mới nhớ, trong bữa tiệc mừng thọ lần trước ông cụ chẳng nhắc tới việc này rồi còn gì?!