Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nước Chảy Thành Sông

Nước Chảy Thành Sông

Tác giả: Trản Trà

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341744

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.

nhẵn bóng mảnh mai của cô, tay kia vươn ra, nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực.
Mặt đối mặt, hai thân thể trẻ trung áp sát, muốn không cảm nhận được gì là không thể nào, nhịp tim Chu Mộc ngày càng kịch liệt, mà động tác ngậm mút của Lâm Tu càng làm cho cô thở ra thành tiếng.
Chu Mộc cảm thấy mình càng ngày càng nóng, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Cảm giác kia thật giống như tự đặt chính mình vào một căn phòng chất đầy than lửa, mà ngọn lửa trong lòng cũng theo thế mà hừng hực thiêu đốt.
Dưới thân có cảm giác ấm áp xa lạ mà khác thường, nhận thấy nơi đó có thêm một ngón tay dài không thuộc về mình, hai chân Chu Mộc rụt mạnh lại –
“Không…” Cô xô đẩy, kháng cự, nhưng lời nói ra khỏi miệng lại yếu ớt vô lực như thế. “Lâm Tu… Không.”
Lâm Tu chạm khẽ, chậm rãi vuốt ve.
“Không ư?” Trong bóng tối là mấy tiếng cười nhẹ trầm thấp không thể nghe thấy của anh: “Không cái gì? Mộc Mộc… Cơ thể em thành thật hơn em đấy.”
Bị khoái cảm khổng lồ chưa từng trải qua giày vò, hai bên tóc mai Chu Mộc đều đã thấm đẫm mồ hôi.
“Không thể như vậy… Chúng ta không thể như vậy…” Chu Mộc thì thào, thân thể lại phản bội ý chí chủ nhân, vô cùng lưu luyến độ ấm từ người nọ.
Lâm Tu không nhiều lời nữa, động tác trong tay càng thêm kiên định mà vội vàng.
Em muốn trốn, anh không ngăn được. Nhưng trốn được hay không, lại do anh quyết định.
Ngay sau đó, anh áp sát vào cô, không còn chút khoảng cách nào, Lâm Tu nuốt toàn bộ tiếng rên rỉ đau đớn của Chu Mộc vào trong bụng.
Bọn họ cứ ôm nhau như vậy, gắn bó khăng khít.
Cô vô lực thở gấp tiếp nhận từng va chạm của anh, mặc dù tư duy vẫn cực kỳ hỗn loạn như trước, nhưng loại khoái cảm phong phú đến độ đau đớn này lại chân thật đến vậy.
“Em có thích anh.” Lâm Tu thở hổn hển, mồ hôi từ lọn tóc nhỏ giọt xuống, giọng nói hơi run nhưng vẫn êm tai như thường: “Nếu đã thế, em còn muốn trốn đi đâu.”

Thanh mai trúc mã, đôi trẻ vô tư, hai đứa bé thân thiết nhất cùng nhau trưởng thành…
Mà chính cô rốt cuộc đã cùng Lâm Tu đột phá phòng tuyến cuối cùng kia.
Tối hôm qua chẳng có chuyện gì xảy ra cả…
Chúng ta, vẫn là chúng ta ngày trước…
Cắt đứt cuộc gọi mang tính lừa mình dối người kia, toàn thân Chu Mộc bày ra trạng thái hoàn toàn thả lỏng.
Mặc dù chính mình đã nói với anh như vậy… Thế nhưng…
Cho dù lý do cho xung động đêm qua rõ ràng như thế, nhưng Chu Mộc trước sau vẫn không thể vượt qua cửa ải của chính mình.
Yêu, thì thế nào? Nếu như có được cũng chính là mất đi, vậy thì cô tình nguyện ngay từ đầu chưa từng có được.
Cô không phải là mẹ, cô không có tấm lòng độ lượng ấy.
Điện thoại trong túi chợt rung lên.
Chu Mộc rũ mắt, ấn phím trò chuyện.

“Mộc Mộc?” Sáng sớm đã thấy Chu Mộc đứng trước cửa nhà, Giang Ngữ Tình lấy làm ngạc nhiên rồi vội đưa cô vào cửa.
“Thế này là sao?” Giang Ngữ Tình kéo tay Chu Mộc nói: “Sao tay lạnh thế này! Ơ kìa? Sao bà vẫn mặc bộ quần áo hôm qua…”
“Tình Tử.” Chu Mộc day day đau huyệt Thái Dương đau nhức ngắt lời đối phương: “Xin lỗi vì sáng sớm đã đến làm phiền bà… Cho tôi tắm nhờ được không, nhân tiện… Cho tôi mượn bộ quần áo?”

“Hai người kia đâu?” Đứng trong phòng tắm rộng lớn nhà Giang Ngữ Tình, Chu Mộc cởi áo khoác, tiện tay vắt lên cái giá bên cạnh.
“Bảo hôm qua bà uống say bí tỉ bà còn không tin…” Giang Ngữ Tình thở dài: “Đêm qua Đông Đông phát sốt đưa đi bệnh viện nhi tiêm, cho nên tôi mới rời đi sớm thế.”
“Ồ? Thế thằng bé sao rồi?” Chu Mộc vội hỏi.
“Tiêm một mũi bớt sốt nhiều rồi.” Giang Ngữ Tình vươn tay lấy áo khoác của Chu Mộc, “Bà nội Đông Đông biết thằng bé sinh bệnh, sáng sớm đã bắt Chung Vi đưa tới đó.”
“Vậy là tốt rồi…” Nghe nói bé cưng Đông Tiểu Béo của mình không có việc gì, Chu Mộc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó lại cởi khuy áo sơ mi của mình.
Nhưng mà vừa mới cởi áo ra, Giang Ngữ Tình đứng bên cạnh nhìn liền ngạc nhiên hô lên.
Chu Mộc ngước mắt nhìn cô, lại thấy người nọ ra vẻ muốn nói lại thôi.
“Sao vậy?”
Thấy ánh mắt Giang Ngữ Tình nhìn mình có chút phức tạp, Chu Mộc cúi đầu theo tầm mắt của cô, trí óc tức thì nổ tung –
Dấu hôn. Mức độ không đồng đều, cả mảng lớn, dấu hôn.
Khẽ khép mi mắt, Chu Mộc hít vào một hơi thật sâu.
Vết cắn khẽ màu hồng nhạt, vết mút mạnh màu tím… Trước ngực đã thế này… Chắc hẳn sau lưng cũng chẳng tốt đẹp gì đâu.
Dựa vào sự nhiệt tình ác liệt của người nọ nửa cuối đêm qua, phỏng chừng nơi đó cũng là một mảng xanh tím lớn.
“Mộc Mộc bà…” Giang Ngữ Tình lo lắng nhìn về phía Chu Mộc.
“Lâm Tu.” Chu Mộc nhấc chân đi vào bồn tắm tràn ngập nước ấm, có chút mệt mỏi nhắm mắt lại. “Là Lâm Tu.”
Mặc dù không nói rõ vì sao, nhưng Giang Ngữ Tình đứng bên nghe vậy thì rốt cục thở phào một hơi dài.
“Đêm qua bà không về nhà à?” Giang Ngữ Tình giương mắt.
“Định về… Nhưng mà không.” Chu Mộc thản nhiên nói: “Anh ấy đưa tôi đến dưới lầu rồi… Kết quả không thấy chìa khóa đâu.”
“Vậy là…” Giang Ngữ Tình gật gật đầu, lập tức lại nhìn Chu Mộc nói: “Vậy hôm nay bà… thế này là vội đi làm đấy à?”
“Ừm.”