Tác giả: Trản Trà
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.
… Là con không chú ý… Sau này con sẽ chú ý hơn.”
“Mộc Mộc, cậu đừng nghĩ đây là việc nhỏ.” Vẻ mặt An Hòa xem chừng rất nghiêm túc: “Tình hình cơ thể cậu so với những người cùng tuổi thì xem như hỏng bét rồi… Bệnh có thể nặng cũng có thể nhẹ, mấu chốt là xem cậu xử lý thế nào… Theo như cái thói vô tâm của cậu, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện lớn!”
“Ừm…” Chu Mộc áy náy cười nhìn An Hòa: “An An đừng lo lắng… Mình nhớ rồi.”
“Bác ghi mấy đơn thuốc cho con, chốc nữa bảo Tiểu Hòa nói cho con cách dùng và liều lượng.” An Chính Thần đứng dậy đi tới vỗ vỗ vai Chu Mộc: “Tiểu Mộc, về sau dù là chuyện ăn uống hay thời gian làm việc nghỉ ngơi tự con nhất định phải chú ý điều chỉnh, cơ thể là của mình, con phải quý trọng nó, nếu không con đổ bệnh đau đớn, đám người chúng ta cũng nóng ruột theo.”
“Vâng, con nhớ rồi.” Chu Mộc ngoan ngoãn gật đầu với An Chính Thần.
“Cốc cốc –” Tiếng đập cửa có phần dồn dập.
“Mời vào.” Cả An Chính Thần cùng Chu Mộc An Hòa đều chuyển mắt về hướng cửa.
“Bố, Tiểu Hòa.” Sắc mặt Hứa Úy cực kỳ lo lắng, “Trong đội vừa gọi điện tới, đội triệu tập hội nghị khẩn cấp, đại đội trưởng muốn con về đơn vị trước.”
“Mau về đi.” An Chính Thần gật đầu, cuối cùng còn không quên dặn một câu: “Lái xe chú ý an toàn.”
“Vâng… Còn chuyện này nữa…” Hứa Úy muốn nói lại thôi, tầm mắt dời về phía Chu Mộc đứng bên.
Chu Mộc giương mắt, trong lòng bỗng hoang mang không hiểu vì sao.
“Anh vừa nhận được điện thoại của ông cụ An…” Hứa Úy hơi thấp thỏm nhìn Chu Mộc rồi nói tiếp: “Nói là tình hình thành phố S bị thiên tai nghiêm trọng hơn tưởng tượng… Bởi vì địa hình phức tạp thế núi cao và dốc, rất nhiều cư dân địa phương bị vây trong vùng bị nạn không thoát ra được…”
Chu Mộc lẳng lặng nghe anh nói tiếp.
“Ông cụ vừa nhận được tin tức, nói là cấp trên hạ lệnh, điều động khẩn cấp một số bộ phận binh lực thuộc đại quân khu tiến vào khu vực thiên tai tiến hành chi viện… Trung đoàn không quân tập đoàn quân xx quân khu Z chỗ Lâm Tu là lực lượng nòng cốt… Đã tiên phong xuất phát từ nơi đóng quân tới khu vực thiên tai rồi…”
Hô hấp ngưng lại, trái tim Chu Mộc nháy mắt liền treo lơ lửng.
Định luật Murphy — nếu bạn lo lắng chuyện gì sẽ xảy ra, thì rất có khả năng nó sẽ xảy ra.
Sau khi cấp độ động đất tại thành phố S được xác định chính xác, trận thiên tai này đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Ngày nào Chu Mộc cũng canh giữ trước tivi và máy tính, chỉ sợ bỏ sót tin tức liên quan đến hoạt động cứu trợ động đất, cùng lúc đau lòng và thương xót cho dân chúng vùng bị thiên tai, nỗi bất an và nóng ruột cũng dần tích lũy trong lòng Chu Mộc.
Trung đoàn không quân của Lâm Tu tới tiền tuyến cứu trợ động đất đã mười ngày, mà trước đó Chu Mộc cắt đứt liên hệ với người nọ, cẩn thận đếm ra, đã mười lăm ngày… Chu Mộc và Lâm Tu mất liên lạc đã nửa tháng trời.
Nửa tháng, nếu như anh chỉ huấn luyện diễn tập trong quân đội như trước đây, Chu Mộc cũng sẽ không lo lắng mảy may, nhưng mấu chốt vấn đề là — nơi Lâm Tu tới chính là trung tâm trận động đất vừa xảy ra, hơn nữa trước mắt còn dư chấn không ngừng, mà giờ phút này, trong tình huống này, nói nơi đó là khu vực nguy hiểm nhất toàn Trung Quốc cũng không phải là quá đáng.
Trong lòng lo lắng, Chu Mộc vốn đã khó ngủ bắt đầu những đêm thức trắng, mất ngủ đã trở thành tình trạng không thể tránh khỏi lúc này. Cho dù khó khăn lắm mới ngủ thiếp đi, chưa được chốc lát, Chu Mộc nhất định có thể bị cơn ác mộng Lâm Tu gặp nạn dọa cho cả người mồ hôi lạnh mà giật mình tỉnh lại.
“Con bé này…” Mẹ Chu buồn bực đóng cửa lại, quay đầu trừng mắt nhìn Chu Vĩ Bình vẫn đang mặt mày tỉnh bơ ngồi trên bàn ăn cơm: “Em nói… Sao anh không ngăn nó lại?!”
Chu Vĩ Bình buông đũa, ngẩng đầu liếc nhìn vợ mình, ngữ điệu thản nhiên đáp: “Tính tình con gái thế nào em còn không biết à? Nó muốn đi, anh ngăn được chắc?”
Mẹ Chu bị lời này làm cho nghẹn họng, một lúc sau mới xuôi xuống được, chỉ đành thở phì phì ngồi vào sofa xem tin tức liên quan đến khu vực động đất.
Đúng lúc hình ảnh cắt đến đoạn các chiến sĩ trung đoàn không quân tập đoàn quân xx đáp máy bay tới trung tâm khu vực động đất cứu giúp nạn dân thoát khỏi hiện trường.
Mẹ Chu trong nháy mắt bỗng hiểu ra điều gì, quay đầu lại, nói với ông chồng cũng đang bị mẩu tin này thu hút: “Anh nói xem… Không phải Mộc Mộc muốn tới thành phố S tìm Lâm Tu đấy chứ? !”
…
Có câu nói là: “Hiểu con gái không ai bằng mẹ.” Mẹ Chu đoán không sai, sau khi ra khỏi nhà, Chu Mộc gọi điện cho Hứa Úy, mở miệng lại càng gọn gàng dứt khoát –
“Hứa Úy, anh nghĩ cách đưa em đến thành phố S được không?”
Chu Mộc luôn là người hiểu chuyện, lại càng hiếm khi tùy hứng với anh, vào thời khắc mấu chốt nghe cô nói như vậy, Hứa Úy đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức hiểu được tâm tư cô.
“Bà cô à, chỗ đó đang loạn lạc mà… Đi đến đấy làm gì? !” Hứa Úy thở dài tiếp tục nói: “Anh biết trong lòng em lo cho Lâm Tử, nhưng nghĩ kỹ lại xem… Em đến đấy thì làm được gì? Làm ơn,