Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nước Chảy Thành Sông

Nước Chảy Thành Sông

Tác giả: Trản Trà

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.

ó vậy, ngay cả phần của mấy anh bạn đồng nghiệp kia cô cũng lo luôn cả thảy, cho đến một ngày trước khi xuất phát năm người tập hợp lại nhận đồ trang bị, bốn người đàn ông trẻ không ngớt lời khen ngợi cô gái chu đáo cẩn thận trước mắt này.
Sáng sớm cùng ngày xuất phát, Chu Mộc gọi một cuộc điện thoại về nhà, chỉ nói là phải đi công tác vài ngày, mong hai người lớn tuổi yên tâm.
Chuyến bay tới thành phố S vẫn chưa khôi phục thông hành, vì thế đoàn người Chu Mộc chuyển sang bay tới sân bay quốc tế gần thành phố S, sau khi hạ cánh ở đó sẽ thỏa thuận công việc cụ thể với chủ cho thuê xe mà tòa soạn đã liên hệ từ trước, đổi thành tự lái xe vào khu vực thiên tai thành phố S.
Bốn đồng nghiệp nam ngày đêm thay phiên nhau lái xe, mà nữ đồng chí duy nhất trong đội ngũ phỏng vấn lần này là Chu Mộc thì phụ trách tra cứu bản đồ và xác định tuyến đường xe chạy.
Càng tới gần khu vực thiên tai lái xe càng khó, tình hình giao thông càng lúc càng kém, xe cộ tiếp tục tiến về phía trước cũng càng ngày càng ít, mấy đồng nghiệp nam càng thêm bất an lo lắng, chỉ riêng Chu Mộc trong lòng chỉ còn một ý nghĩ duy nhất –
Lại đi về phía trước, thân xe chợt bắt đầu xóc nảy, mấy người đang thiu thiu ngủ trên xe đều bị xóc nảy giật mình, đến khi ngước mắt lên, dây cung trong lòng bỗng bị kéo căng.
Cầu lớn bị gãy, sụt xuống quốc lộ, tảng đá lớn chắn giữa đường, những chỗ hõm trên lan can… Vài chiếc xe vỡ nát khắp thân thưa thớt đậu hai bên đường, đám người túm năm tụm ba rải rác đứng một bên, không ai không lộ ra vẻ mặt mệt mỏi cùng lo lắng không gì sánh nổi.
Không xa nữa… Chu Mộc âm thầm cắn răng một cái, tránh qua đám người lái xe đi nhanh hơn.

Thảm. Thật thảm.
Không chỉ là phế tích hài cốt vụn rời, đá vụn gạch vụn, từng lá cờ đỏ tươi của đội cứu viện bay phấp phới trong gió, những tiếng rên rỉ run rẩy như từ sâu trong lòng đất truyền tới. Mà càng khiến cho người ta cảm thấy bi thương từ tận đáy lòng lại là vẻ tang tóc khắc sâu trên khuôn mặt những nạn dân mất đi mái nhà mất đi người thân trong trận động đất.
Chu Mộc nhảy xuống xe, đi tới một góc ít người chú ý.
Một bé trai cả người bẩn thỉu ngồi đó ôm lấy cơ thể nhỏ bé của mình khóc rất thương tâm.
Cô ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nâng bàn tay nhỏ bé dính đầy máu cùng những vết bầm loang lổ, đưa tới bên miệng, vừa nhẹ nhàng thổi hơi vừa nhìn cậu bé dịu dàng mở miệng: “Không khóc, không khóc…”
“Chỉ có mình con ở đây thôi à?” Chu Mộc rút khăn trong túi áo lau nước mắt trên mặt bé.
Cậu bé chậm rãi gật đầu rất khẽ, đôi môi nhỏ đã khô tới mức sắp bong da.
“Dì ơi…” Cậu bé e dè nước mắt lưng tròng nhìn Chu Mộc mím mím miệng, những giọt nước mắt to cỡ hạt đậu không ngừng tuôn rơi. “Con đói…”
Trái tim Chu Mộc thắt chặt lại, cũng không để ý bụi bặm bẩn thỉu trên khắp người đứa bé, cô vòng tay ôm nó vào lòng, xoay người bế nó về xe bọn họ.
Trong nháy mắt nhìn thấy gương mặt non nớt còn vương nước mắt, bàn tay nhỏ bé lại cầm bánh mì và nước ăn ngấu nghiến, không có một giây trì hoãn, Chu Mộc lã chã rơi lệ.
Cô nhìn đám nạn dân hoặc nằm hoặc ngồi hoặc đứng hoặc dựa xung quanh, xoay người hỏi đồng nghiệp Tiểu Lưu vừa đi thu thập tin tức từ chỗ chính quyền địa phương về: “Không phải nên thu xếp ổn thỏa cho nạn dân sao? Vì sao ngay cả đồ ăn tối thiểu cũng không cung cấp?”
Tiểu Lưu thở dài, viền mắt rõ ràng cũng đỏ lên: “Nói là ngày hôm qua mới nhận được tin, bên kia địa thế tương đối cao, vị trí địa lý xa xôi, còn mười hộ gia đình vẫn bị vây trong hàng rào, dự báo thời tiết nói mấy ngày nay sẽ có mưa lớn, hoàn cảnh bên kia lại kém như vậy, lở đất sạt núi xảy ra như cơm bữa… Vì phòng ngừa an toàn tính mạng của bọn họ bị đe dọa, trung đoàn không quân được phái tới đây trước để phân phát đồ ăn dược phẩm và nước sạch đã bị điều khẩn cấp tới đó tìm cách cứu viện dân chúng, mà đội vận tải vật tư dự phòng bây giờ còn đang bị kẹt trong một đường hầm mới sụp gần đây…”
“Nói vậy là…” Chu Mộc nhìn nạn dân chung quanh một vòng nói: “Mọi người ít nhất đã một ngày chưa có gì bỏ bụng?”
“Đúng thế…”
“Đúng là lúc cần người… Cấp trên không chịu xuất lực lượng, đám người chúng ta chỉ còn cách nỗ lực hết sức để hỗ trợ thôi…” Chu Mộc hít một hơi thật sâu nhìn bốn người đồng nghiệp khác đang tiến về phía mình: “Tôi biết chính mình không có lập trường để nói lời này… Nhưng thưa mọi người, nếu chúng ta đã gặp phải chuyện này, thì không thể nhắm mắt làm ngơ… Giám đốc tòa soạn đã bổ nhiệm tôi làm người phụ trách nhiệm vụ thu thập tin tức lần này, bây giờ tôi muốn bàn bạc với các anh một chút… Các anh xem liệu mấy người chúng ta có thể chia làm ba đội được không, một đội phụ trách tiếp tục thâm nhập lấy tin tức, hoàn thành giao phó quan trọng của chúng ta lần này. Một đội phụ trách trợ giúp bộ đội địa phương và những người tình nguyện, làm hết khả năng giúp những nạn dân này giải quyết một số vấn đề… Một đội khác hỗ trợ bổ sung vật tư, cũng không thể trơ mắt nhìn đồng bào chúng ta chịu đói phải không…”
“Bọn tôi không có ý kiến gì.” Mấy người đồng nghiệp liên tục