Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nước Chảy Thành Sông

Nước Chảy Thành Sông

Tác giả: Trản Trà

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.

gật đầu, “Đã đến nước này rồi… Cũng không cần để ý lập trường hay không lập trường gì nữa, phóng viên Chu nói đúng lắm, nếu chúng ta đã tận mắt chứng kiến, thì không thể chống mắt làm ngơ, khoanh tay đứng nhìn rồi chán chường quay về như vậy!”
Quyết định cuối cùng là để Tiểu Lưu tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ thu thập tin tức, ba người khác gia nhập hàng ngũ người tình nguyện và đội cứu viện, còn bản thân Chu Mộc đảm nhận trách nhiệm lái xe tới thành thị lân cận không bị ảnh hưởng bởi động đất bổ sung vật tư.
Thỏa thuận khẩn cấp được tán thành, năm người nhất trí, sau mấy ngày nữa, bọn họ vẫn tập hợp ở chính chỗ này, sau đó đều tự tiến hành nhiệm vụ mục tiêu.
Trí nhớ Chu Mộc vẫn luôn tốt, lên xe, cô dùng tốc độ nhanh nhất dựa theo lộ tuyến khi đến quay trở lại thành phố mà bọn họ xuống máy bay, sau đó lập tức lái xe đến ngân hàng rút toàn bộ số tiền gửi của mình không chừa lại một đồng.
Cô không phải thánh nhân, không có tình cảm cao thượng cũng không có tấm lòng đồng cảm dồi dào bao nhiêu. Nguyên nhân có thể làm như vậy kỳ thật vô cùng đơn giản – dựa vào lương tâm mà thôi.
Sau khi chuyển toàn bộ tiền mặt thành vật tư, một mình Chu Mộc khuân hết hòm này đến hòm khác, chạy hết chuyến này đến chuyến khác, đi đi lại lại không dưới mười lần, chưa đến vài ngày, cô gái xinh đẹp tràn đầy sức sống cứ thế gầy rộc tới nỗi khó nhận ra, khiến cho những bác trai bác gái lớn tuổi chứng kiến hành động của Chu Mộc đều cảm động tới mức liên tục nắm tay cô không chịu buông.
Mấy ngày qua, Chu Mộc cũng duy trì mối quan hệ tốt đẹp với nhóm thanh niên lục tục kéo tới đây làm tình nguyện, tám năm lưu học, nhiều năm làm việc thiện nguyện ở Anh, Chu Mộc thông thạo rất nhiều việc, chẳng bao lâu đã nghiễm nhiên trở thành nhân vật trung tâm trong đoàn thể thanh niên tình nguyện, cả đám người trẻ tuổi cũng đều vui vẻ vây quanh cô nói chuyện, mà Chu Mộc từ nhỏ đã thấy nhiều hiểu rộng, ăn nói dí dỏm, luôn có cách khiến cho bầu không khí nặng nề áp lực dần trở nên nhẹ nhàng thoải mái hơn.
Ban ngày đám người bọn họ vội vàng chạy qua chạy lại, Chu Mộc không rảnh mà nghĩ về anh, nhưng mỗi khi đêm xuống tất cả mọi người chìm vào giấc ngủ, Chu Mộc cả ngày mệt mỏi lại luôn mở to đôi mắt đen lay láy không ngừng lo lắng.
Thông tin liên lạc bị gián đoạn, những cảm xúc trong lòng gần như khiến cho Chu Mộc kiệt quệ, nhưng cô lại chỉ có thể dựa vào một vài tin tức ít ỏi liên quan đến trung đoàn không quân tập đoàn quân xx quân khu Z mà mọi người truyền tai nhau để trấn an trái tim như thiêu như đốt của mình. Cô dựng thẳng lỗ tai không chịu để lọt bất kỳ tin tức gì có thể liên quan tới anh, mỗi ngày đều như thế.
Trái tim cứ nhấc lên hạ xuống như vậy, nhấc rồi lại hạ, thắt chặt rồi lại buông lỏng, lặp đi lặp lại, hết lần này tới lần khác.
Nỗi nhớ nhung cũng theo đó mà sinh trưởng không thể đè nén dưới đáy lòng, giống như dây leo, quấn bện vướng mắc, chạy dọc huyết mạch của Chu Mộc, cắn thật chặt, không chịu nhả ra.
Việc này cũng làm cho Chu Mộc lần đầu tiên biết rằng, thì ra cái chuyện nhớ nhung này, cũng sẽ đau lòng.
Nhưng ngày tiếp theo sau khi biết được tin phi hành đoàn nào đó thuộc trung đoàn không quân khi đang trên đường sơ tán người dân gặp nạn đột ngột gặp phải mây thấp, sương mù dày đặc và luồng khí mạnh do khí hậu cục bộ trong hẻm núi thay đổi trong chớp mắt, đã bất hạnh xảy ra tai nạn, tất cả nhớ nhung đột nhiên hóa thành một cây gai bén nhọn nhất sắc bén nhất, đâm cho trái tim vốn đã run rẩy không ngừng của cô nháy mắt nát tan không sao chịu nổi.






Xe đã lái đi rất xa, nhưng bàn tay gác trên vô lăng vẫn run rẩy không thể tưởng tượng nổi như trước.
Chu Mộc cố nén nỗi cay xót cuộn trào trong khoang mũi, hung hăng hít một hơi cứng rắn nuốt ngược dòng nước đã trào lên gần vành mắt vào trong.
Lần đầu tiên trong đời, sợ mất đi đến vậy.
Chu Mộc không dám tưởng tượng nếu trong sinh mệnh của mình không còn sự tồn tại của người nọ sẽ là quang cảnh thế nào, lúc này cô chỉ muốn dùng đôi mắt cô hai tay cô toàn bộ giác quan trên cơ thể cô đi xác nhận, đi điều tra, đi thật sự cảm nhận sự tồn tại của người kia… có phải đã biến mất hay không.
Sau mọi cách nghe ngóng dò la, xác nhận được địa điểm xảy ra tai nạn, không hề do dự, Chu Mộc một thân một mình tiến tới địa điểm bị dân bản xứ gọi là “khu vực thường xảy ra tai nạn” kia.
Mà cuộc sống thông thường chính là như vậy — đến thời điểm gian nan nhất mới biết được, rốt cuộc thứ mình muốn là gì. Trong hoàn cảnh này, những vấn đề bình thường làm bản thân phiền não, bỗng nhiên trở nên hoàn toàn vô nghĩa.
Cũng may, đối với sự thật này, Chu Mộc nhận ra cũng không đến nỗi quá muộn.

Cuối cùng mưa lớn vẫn trút uống.
Giọt mưa nặng trịch, vừa nhanh vừa mạnh.
Con đường cuốn đầy cát bụi bỗng nhiên bị gột rửa thành một đầm nước màu vàng, Chu Mộc cẩn thận lái xe về phía trước với tốc độ đi lùi bình thường, cần gạt nước không ngừng quét sạch nước mưa như trút xuống trên kính chắn gió, Chu