Tác giả: Trản Trà
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341804
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.
Tôi không đồng ý!” Sở Du thốt ra: “Tổng biên tập Chu, xin em cho tôi một lý do thích hợp!”
Chu Mộc giơ tay đẩy bàn tay đang giữ tay mình của người nọ, nói rành rọt từng chữ không kiêu ngạo không nhún nhường —
“Lý do thích hợp thì không có, tôi chỉ biết là, giám đốc tòa soạn đã chấp nhận đơn từ chức của tôi, phiền ngài sau này đừng gọi tôi là tổng biên tập Chu nữa.” Nói xong Chu Mộc hơi cau mày muốn xoay người bỏ đi.
“Chu Mộc —” Sở Du lại gọi cô lần nữa, “Một lý do thôi, khó mở miệng đến thế sao?”
Dù biết rõ đây là phép khích tướng của Sở Du, nhưng Chu Mộc vẫn không ngăn nổi hơi bực bội, “Nếu anh nhất quyết muốn nghe một lý do, được — căn bản là tôi ghét cay ghét đắng đồng thời cũng khinh bỉ tất cả những gì mà ngày ngày mình phải đối mặt, bởi vì nó không chân thực.”
Dứt lời người đã đi, bỏ lại tất cả mọi người trong tòa soạn nghe rõ ràng từng chữ một.
…
Ôm bọc đồ ra khỏi tòa soạn lên xe, Chu Mộc đảo mắt nhìn về phía Lâm Tu ngồi bên cạnh sắc mặt vẫn tỉnh bơ như thường.
“Này… Sao lại mang vẻ mặt này hả… Sao anh không ngạc nhiên chút nào thế?”
“Ồ?” Lâm Tu hơi nhướng mày, sau đó trong nháy mắt lại khôi phục bộ dáng gặp cơn sóng dữ không hốt hoảng như thường, “Như thế này ấy hả?”
Chu Mộc lập tức nhào qua cào anh một trận.
Lâm Tu cười khẽ cũng không trốn, cho đến khi người nọ làm ầm ĩ phát mệt, lại nhoài người bò về chỗ ngồi, anh mới vươn tay vuốt lại vài lọn tóc rối bên tai cô.
“Lâm Tu…” Chu Mộc nhìn vẻ mặt có vài phần thoải mái lại có vài phần cô đơn của anh, “Lần này… Em thất nghiệp thật rồi.”
Nghe cô nói xong, Lâm Tu khẽ ngước mắt, cuối cùng, bàn tay dày rộng ấm áp nhẹ nhàng phủ lên bàn tay mát lạnh của Chu Mộc.
“Không sao. Anh nuôi em.”
Nhìn gương mặt say ngủ không tỳ vết của người bên cạnh, Chu Mộc nghĩ, thật ra cuộc sống nhàn nhã ở nhà như vậy cũng tươi đẹp lắm.
Đêm qua bị giày vò tàn bạo, thân thể Chu Mộc tới giờ vẫn mềm nhũn. Da thịt trần trụi cọ vào lớp chăn mềm mại, tay chân và eo đau nhức vô cùng như bị rút cạn sức lực. Chu Mộc không kìm nổi mặt nóng rần lên từng đợt, nhưng tất cả điều đó so với cánh tay đang ôm lấy cô không hề có kẽ hở kia thì hiển nhiên chẳng là gì cả.
Là cánh tay mạnh mẽ rắn rỏi, dùng lực cả mười phần, Lâm Tu đang say ngủ nửa ôm eo Chu Mộc, không hề lo lắng sau khi tỉnh dậy liệu tay mình có mỏi nhừ hay không.
Gương mặt khôi ngô vô cùng, dù đã nhìn bao nhiêu năm như vậy vẫn không hề chán.
Nhìn khuôn mặt đẹp trai cách mình trong gang tấc, Chu Mộc hơi ngây người — người đàn ông như vậy, thật sự không có ai là không thích.
“Bắt được thì thế nào?” Đè nén rung động trong lòng, Chu Mộc khẽ mím môi, cười tinh nghịch.
“Thế nào à?” Hàng mày tuấn tú của Lâm Tu khẽ nhướng lên, “Xử theo quân luật.”
Nói xong, phó đoàn trưởng Lâm vươn tay nắm chiếc cằm nhọn duyên dáng của người nọ hôn thật nồng nàn.
…
Lâm Tu nghỉ phép, Chu Mộc chờ việc, hai người bình thường bận đến tối tăm mặt mũi hiếm khi cùng rảnh rỗi, đối với bọn họ mà nói, đây thật sự là một kỳ nghỉ ngoài ý muốn vô cùng quý giá.
“Đó là đồng phục tập huấn,” Nhìn Chu Mộc đang ra sức chà xát bộ quần áo trong tay, Lâm Tu hơi nhíu mày mở miệng nói: “Nhiều bụi lắm… Thôi để anh giặt cho.”
“Nói như anh ấy… Không bẩn thì giặt làm gì? !” Chu Mộc vừa đấu tranh với bộ quần áo trong chậu vừa mở miệng nói chuyện với Lâm Tu mà không thèm ngẩng đầu lên, “Anh đừng bao bọc quá được không… Anh làm em sắp biến thành người tàn tật đến nơi rồi… Đi đi, đừng có ở đây quấy nhiễu, đi đọc tạp chí quân sự của anh đi.”
Lâm Tu nghe vậy nhoẻn miệng cười, không những không đi mà còn sán lại phía sau ôm lấy Chu Mộc.
“…” Động tác trong tay Chu Mộc thoáng ngừng lại.
“Có vợ tốt thật đấy…” Lâm Tu híp đôi mắt xinh đẹp cười tươi rói, “Có người giặt quần áo cho.”
“Không ngờ chính vì lý do này nên anh mới tìm em?” Chu Mộc vừa bực mình vừa buồn cười, “Ngoài khu nhà có một tiệm giặt là đại tỷ giặt đồ cho anh đấy! Năm đồng một thùng lớn, giặt máy xong còn sấy khô nữa cơ!”
“Thế đâu có giống.” Lâm Tu siết chặt cánh tay ôm bên eo Chu Mộc, kề miệng bên tai người nọ nói khẽ: “Mặc quần áo em giặt… Về doanh trại cũng có thể nhớ kỹ dáng vẻ lúc này của em — giống như đang có em ở bên cạnh vậy.”
Mặt Chu Mộc nóng ran, nghẹn nửa ngày mới cúi đầu rặn ra một câu —
“Vô liêm sỉ.”
“Reng reng —” Tiếng chuông điện thoại bàn rất lâu chưa từng vang một lần cắt ngang giây phút tình cảm của hai người, Lâm Tu nhẹ nhàng buông tay đi tới chỗ đặt điện thoại bàn nhấc ống nghe.
“A lô?”
“Nhãi con… Đang ở đâu đấy? !” Đầu kia ống nghe truyền đến giọng nói sang sảng của ông cụ An Quốc Huân.
“Ông ngoại.” Lâm Tu hơi có chút bất đắc dĩ day thái dương nói: “Ông gọi vào số điện thoại nhà của con mà.”
“À…” An Quốc Huân đầu kia điện thoại quả nhiên vỗ trán, “Đúng rồi nhỉ? ! Sao mà tôi lại quên khuấy mất cơ chứ… Nói cho cùng, đều là tại nhãi con cậu chọc giận tôi mà ra cả!”
“Con một lòng vì Đảng vì dân… Sao lại chọc giận ông được?”
“Sáng nay