Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nước Chảy Thành Sông

Nước Chảy Thành Sông

Tác giả: Trản Trà

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.

nh cảnh này? Cậu Chu Vĩ Bình đó nỡ lòng nào để vợ mình đau lòng vì cậu ta như vậy? !”
“Thanh quan nan đoạn gia vụ sự*… Chuyện nhà người ta, còn nhiều khuất tất bên trong, bà ở đây sục sôi căm phẫn cũng vô dụng.” Ông cụ nâng mắt chậm rãi thở dài, “Bản chất Chu Vĩ Bình xem như là đứng đắn. Làm bí thư thành ủy bao nhiêu năm nay, cậu ta xem như tận tâm tận lực rồi. Nhưng nói sao nhỉ… Con người ấy mà, chính là sống quá minh bạch, quá chu toàn, trong một số vấn đề lại chui vào ngõ cụt. Một bước sai là từng bước sai… Tiếc thay cho một nhân tài.”
*Ngụ ý việc trong nhà lộn xộn phức tạp, người công chức thanh liêm cũng khó mà nhìn rõ đúng sai.
“Tiếc thay cho ông ta.” An Dĩnh thân thiết với mẹ Chu nhiều năm cũng không nén nổi thở dài nói: “Có một người cha và người chồng như vậy — khổ thân hai mẹ con Tiểu Mộc.”
“Con lại nghĩ… Chu Vĩ Bình có nỗi khổ tâm riêng của cậu ta.” Lâm Thuật Chương vẫn im lặng nãy giờ chợt chen lời, “Khi trước còn là hàng xóm thì tiếp xúc suốt, mấy năm qua cũng lục tục gặp nhau mấy lần… Người này tuy không nói nhiều, nhưng làm việc luôn rất chu toàn. Chuyện mà mọi người đang nói… Không biết chừng lại có chuyện xưa ở phía sau thì sao?”
“Mặc kệ có chuyện xưa hay không… Một người đàn ông phản bội gia đình mình, em không tưởng tượng ra nổi cái chuyện xưa kia đường hoàng được bao nhiêu.” An Dĩnh tức tối nói: “Em nói cho anh biết Lâm Thuật Chương, anh mà dám có ý đồ gì, em không nói hai lời lập tức đến công ty anh đốt sạch cả tòa nhà đó luôn! Cho anh tha hồ rảnh tay luôn!”
“Này Tiểu Dĩnh, em đừng có lúc nào nói chuyện cũng lôi chồng em ra xả được không?” Trước mặt bố mẹ vợ, Lâm Thuật Chương có chút bất đắc dĩ nhìn bà vợ có lối suy nghĩ rất đặc biệt của mình, “Nói chuyện kẹp thương đeo gậy* làm như thật ấy… Em nghĩ em phóng hỏa mà không phạm pháp à?”
*thành ngữ chỉ sự mỉa mai, châm biếm trong lời nói.
“Em không giác ngộ được cao như vậy! Đến lúc đó em chỉ nghĩ đến mỗi việc đốt quách công ty của anh đi cho xong! Cho anh nghèo tới cỡ quần cộc* cũng không có mà mặc! Cho anh nuôi bồ nhí này!”
*nguyên gốc ở đây là 八一大裤衩 — loại quần cộc mặc trong quân đội, chỉ có một cỡ duy nhất.
“Úi chà… Xem cái lòng dạ rắn rết kìa chậc chậc…” Lâm Thuật Chương liên tục thở than.
“Khụ…” Ông cụ An nửa ngày không lên tiếng hắng hắng giọng rồi mở miệng: “Kẻ xướng người hoạ, hai người đang tấu nói* đấy à? ! Hai anh chị bao nhiêu tuổi rồi hả, không biết xấu hổ à!” Nói xong dời mắt về phía con gái mình nghiêm mặt nói: “Tiểu Dĩnh, con đây đâu phải giác ngộ thấp? Căn bản chính là nghiêm trọng coi rẻ pháp luật! Cách này của con là không được, đợi bao giờ có thời gian, ba bảo bác Phùng thảo luận vấn đề này với con cho ra nhẽ mới được…”
*tấu nói: một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt.
“Bác Phùng? Chính ủy Phùng hả ba?” An Dĩnh nâng trán nói: “Ba à, ba tha cho con đi… Con từng này tuổi rồi mà còn phải tiếp thu giáo dục tư tưởng cách mạng của thế hệ trước à? Dẹp đi thôi ba ơi…”
“Chính con tư tưởng lạc hậu còn trách ba bảo bác Phùng dạy bảo con?” Ông cụ An dựng râu trừng mắt nói: “Không thì hôm nào con đến chỗ anh trai một chuyến, để nó dạy con một khóa chất lượng nhất.”
Mẹ Lâm nhất thời cảm thấy thở một hơi mà cũng thắt hết cả ruột gan.
Không sai, anh ruột của bà chính là con trai cả của ông cụ An — viện trưởng Tổng viện Giải phóng quân, bố của An Hòa — An Chính Thần.
Đến tuổi trung niên rồi còn phải chạy tới chỗ anh trai xưa nay nghiêm túc nghe dạy bảo một trận… Có ấm ức không cơ chứ?!
Ông cụ này, cả đời làm cách mạng, chính là có bản lĩnh chuyện cỏn con gì cũng làm quá lên được!
Lúc này hai người Lâm Tu và Chu Mộc đã xong xuôi việc ở phòng bếp quay trở lại phòng khách, bà cụ và An Dĩnh cùng nhiệt tình kéo tay Chu Mộc sang chỗ khác tán gẫu việc nhà, còn Lâm Tu theo ba và ông ngoại sang thư phòng đánh cờ.
“Mấy hôm không gặp … Kỳ nghệ lại tiến bộ không ít đấy nhỉ.” An Quốc Huân nhìn bàn cờ ra chiều suy nghĩ mở miệng nói: “Chỉ có điều… Con hạ cờ càng lúc càng dứt khoát. Trước kia thật sự là chưa từng như thế.”
“Dũng giả vô úy*.” Lâm Tu cười khẽ lại hạ một quân cờ, “Ông ngoại, ván này con thắng rồi nhé.”
*Người dũng cảm không sợ gian khổ.
“Ha ha…” Ông cụ cười đến là khoái chí, “Xem cái dáng vẻ nôn nóng đầu óc để trên mây của cậu kìa! Nửa ngày trời cậu chỉ đợi mỗi lúc này thôi chứ gì? Nói đi, có chuyện gì?”
“Con với Chu Mộc đang ở bên nhau.” Lâm Tu từ ghế đứng dậy, dáng người thẳng tắp đứng trước mặt cha và ông ngoại mình trịnh trọng mở miệng.
“Chúng ta nhìn ra được.” Ông cụ cùng con rể Lâm Thuật Chương nhìn nhau cười. “Thế tức là, hôm nay con dẫn người về đây để xin phép phải không?”
“Vâng.”
“Ừm…” An Quốc Huân trầm ngâm một tiếng rồi nói tiếp: “Người ta con gái con đứa đi theo con, con cũng không thể để người ta ấm ức được. Thế này đi, chốc nữa cứ để ba mẹ con cùng tới chỗ Chu Mộc ở một chuyến trước đã. Xem có chỗ nào chưa c


Polly po-cket