Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nước Chảy Thành Sông

Nước Chảy Thành Sông

Tác giả: Trản Trà

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.

ời nào đó đang cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại, “Nói chuyện nghiêm chỉnh với em này — bây giờ có một bài phỏng vấn có thể bù vào mục bỏ trống của em, em muốn thử xem thế nào không?”
“Xoạt —” Chu Mộc tức khắc xốc chăn nhổm dậy.
“Đối tượng phỏng vấn là?”
“Ba anh.” Lâm Tu chậm rãi mở miệng nói.
“Bác Lâm? !” Nghe đến câu nói kia, Chu Mộc nghệt mặt.






Thân là người đại diện cho doanh nghiệp xuất sắc tiêu biểu của thành phố A, Lâm Thuật Chương quả thật là một cái tên sáng giá mà chói mắt.
Tạm thời không đề cập tới doanh nghiệp Lâm thị thân là doanh nghiệp hàng đầu thành phố A có quy mô lớn cỡ nào, danh tiếng vang dội bao nhiêu, chỉ nhìn vào việc Lâm Thuật Chương chưa bao giờ tiếp nhận bất kỳ hình thức phỏng vấn từ bất kỳ phóng viên nào, là đủ biết bài phỏng vấn này có trọng lượng ra sao.
Thân là một doanh nhân, bao nhiêu người tìm đủ mọi cách luồn cúi dựa dẫm, thậm chí không tiếc dốc tiền dốc sức lợi dụng mối quan hệ để bắc cầu dắt mối, mục đích chỉ để có thể thông qua đường dây dư luận này, lợi dụng báo chí đại chúng để nâng cao hình tượng bản thân và tiếng tăm cho doanh nghiệp.
Nhưng mà Lâm Thuật Chương cha của Lâm Tu lại thật sự là một kẻ lạc loài.
Không hề có những hoạt động giải trí “phong phú” như những người cùng nghề, ngoài thời gian làm việc, Lâm Thuật Chương đều ở trong trạng thái ru rú trong nhà. Số lần người này tham dự những buổi tiệc tùng xã giao mà người ta gọi là “thương nhân ắt không tránh khỏi” ít đến nỗi đếm ra chưa đầy hai bàn tay. Không chỉ thế, khác hẳn với những nhà tài phiệt khác, Lâm Thuật Chương cũng không có cái gọi là “hứng thú của người lắm tiền nhiều của”, chẳng hạn như là nhà sang, như là xe đẹp, như là đồ cổ, như là danh họa… Tất cả những thứ trên đều không dính dáng gì tới tổng giám đốc Lâm.
“Chuyện này là ý của anh nhưng cũng là ý của ba.” Lâm Tu nhìn người đối diện mở miệng nói chậm rãi: “Nhưng quyền lựa chọn vẫn là ở em. Nếu em vẫn kiên trì muốn tự mình giải quyết những việc còn lại, em có thể coi như đó chỉ là đề nghị của anh và ba. Mặt khác, ba anh cũng tỏ rõ thái độ rồi — dù em có chọn cách kiên trì, có chuyện gì ông giúp được thì em cứ nói thẳng. Ông ấy sẽ rất vui lòng được giúp em.”
Là giọng điệu thờ ơ như trước, chỉ có điều ánh mắt nhìn về phía mình quá mức sâu sắc, cảm xúc ngập tràn trong đó khiến cho tất cả kiêu ngạo và nén nhịn của Chu Mộc đều thua tan tác trong phút chốc.
Bỗng nhiên không còn cái loại kiên trì kỳ quặc trong dĩ vãng nữa, lần đầu tiên Chu Mộc muốn dựa vào một người như vậy, lòng tốt của anh, săn sóc của anh, quan tâm của anh, lo lắng của anh — lúc này, cô chỉ muốn tiếp nhận tất cả.
“Vâng… Còn nữa…” Chu Mộc chạm khẽ vào ngón tay thon dài cách mình không xa kia, “Cảm ơn anh.”

Cảm động trước sự giúp đỡ mà Lâm Thuật Chương dành cho mình, đồng thời cũng là tôn trọng bậc bề trên hiếm khi phá vỡ nguyên tắc này, bản thảo phỏng vấn Chu Mộc vạch ra đều là những chuyện vặt vãnh thường ngày nhưng lại được đông đảo người dân có phần quan tâm.
Mà với Lâm Thuật Chương mà nói, cái loại phỏng vấn bình thường ông ghét nhất bây giờ lại do Chu Mộc thực hiện, nay xem ra, không chỉ không khiến ông có tí tẹo cảm giác chán ghét nào, ngược lại còn vui mừng hết sức — người trước mắt này vốn là cô bé con từ nhỏ lớn lên ngay dưới mí mắt mình, bây giờ lại kiêm thêm thân phận “con dâu” nhà mình, tính tình lanh lợi thông minh cùng vẻ ngoài xinh đẹp lại càng không cần phải nói, hơn nữa hai người nói chuyện thoải mái như đang bàn việc nhà, khiến cho bài phỏng vấn vốn rất khô khan cứng ngắc nhanh chóng trở thành một “buổi gặp gỡ”. Mà cá tính lanh lợi tinh quái nhưng không hề giả tạo của Chu Mộc càng chọc cho tổng giám đốc Lâm cười đến là thoải mái.
Không phải khen gì chứ… Thằng nhãi con thật đúng là tinh mắt… Nếu để Lâm Thuật Chương nhận xét, cô gái tự nhiên chân thật lại không kiểu cách trước mắt này so với cái cô cháu ngoại của phó tư lệnh Chu ông gặp khi trước thì còn hơn nhiều.
Cười vui vẻ chào tạm biệt ông bố chồng tương lai nhiệt tình quá mức, Chu Mộc vừa ra đến cửa tòa nhà văn phòng đã thấy xe Lâm Tu chờ trước cửa.
“Sao dạo này anh rảnh thế?” Ôm bản thảo phỏng vấn vừa hoàn thành trước ngực, Chu Mộc nháy nháy mắt với Lâm Tu.
“Lần trước nghỉ về thăm người thân mới được mấy ngày đã gặp nhiệm vụ đột xuất bị đoàn trưởng gọi về… Giờ là thời gian nghỉ bù.” Lâm Tu vừa nói vừa khẽ nghiêng người thắt dây an toàn cho Chu Mộc, đợi tới khi bả vai khẽ sượt qua người Chu Mộc, anh kín đáo rút ngắn khoảng cách giữa hai người thì thầm bên tai cô: “Tức là… chúng mình có gần một tháng ở bên nhau.”
Hơi thở ấm nóng khẽ phả lên gáy Chu Mộc, những sợi tóc rũ ra bị thổi lên, khiến Chu Mộc hơi ngứa một chút. Cô chậm rãi xoay mặt lại, vừa định phản đối Lâm Tu, đã thấy gương mặt khôi ngô của người nọ kề sát ngay mặt mình, máu nóng bốc lên, Chu Mộc cảm giác tai mình phút chốc nóng rực, cô lập tức cụp mắt cuống quít tránh ra xa.
“Lái xe đi kìa… Anh đỗ chỗ này là muốn phát són


The Soda Pop