Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nước Chảy Thành Sông

Nước Chảy Thành Sông

Tác giả: Trản Trà

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.

Giang Nghi.
Yêu sâu đậm, những gì mình đòi hỏi liền kém xa những gì mình trao đi.
Có lẽ, mẹ chỉ mong muốn ít ỏi như vậy, cũng không hẳn không thể xem là một loại hạnh phúc.
Lòng càng tham, mất đi cũng sẽ càng nhiều.
Nghĩ như vậy, trong lòng Chu Mộc đột nhiên sinh ra một nỗi kích động khó hiểu — liệu cô có thể nào cũng giống như mẹ, gả cho một người khiến cô cam nguyện trả giá cam nguyện kiên trì cam nguyện cố chấp cam nguyện đi theo?
Bỗng dưng rất muốn nhìn thấy bóng dáng tuấn tú mà thờ ơ xa cách của người nọ.
Một hơi thở tươi mát khẽ thoảng qua.
Chậm rãi buông đôi tay đang che mắt, trái tim Chu Mộc chợt đập nhanh một nhịp.
Bởi vì che quá chặt, mắt Chu Mộc như bị phủ một tầng sa mỏng, cho dù cách rất gần, loáng thoáng cũng không thấy rõ nét mặt và bóng dáng của người đang đứng ngay bên mình.
Song chất giọng mát lạnh kia lại như có ma lực, vẫn êm tai như trước kia.
“Mộc Mộc.” Nhìn đáy mắt sóng sánh của Chu Mộc, mặt Lâm Tu khẽ biến đổi, “Sao em lại khóc…”
Là giọng điệu thân thiết mà không kém phần lo lắng, lại hoàn toàn không phải là câu hỏi.
Người này vĩnh viễn đều là như vậy, không để cô khó chịu, không để cô phiền lòng, tuy lúc nào cũng giữ dáng vẻ thờ ơ lãnh đạm, nhưng bất kỳ lúc nào cũng có thể làm đến mức thân mật và tinh tế vô cùng.
Điều kiện tiên quyết là — chỉ như vậy đối với cô mà thôi.
Đón gió, ngược sáng, Chu Mộc chậm rãi giương mắt đối diện đôi mắt tối đen như mực của Lâm Tu.
Ánh nắng như những mảnh vàng vỡ vụn êm dịu rắc đầy mặt đất. Tia nắng đỏ khiến mắt Chu Mộc hơi cay, nhưng hình ảnh như bụi vàng lay động trong đôi mắt đẹp kia ánh vào mắt Lâm Tu lại rực rỡ không gì sánh được.
“Không có gì.” Chu Mộc rơm rớm nước mắt nhìn Lâm Tu khẽ cong khóe môi, “Chẳng qua nghĩ rằng chính mình sắp lập gia đình… Hơi đa cảm ấy mà.”






Báo cáo kết hôn được phê chuẩn nhanh hơn dự tính, ông cụ An vừa lên tiếng, bà cụ cùng mẹ Lâm — An Dĩnh sáng sớm đã dẫn đầu đi thu xếp đặt chỗ, ngay cả Lâm Tu vốn luôn lẳng lặng ít nói cũng nhướng cao hàng mày đẹp ôm Chu Mộc vào lòng thủ thỉ —
“Mắt thấy lợi ích cá nhân cùng lợi ích cách mạng vượt qua bao gian khó mới đạt được thống nhất cao độ, chuyện chung thân đại sự cũng nên đưa vào lịch trình được rồi.”
Thế là, đặt nhà hàng, phát thiệp mời, chọn kiểu dáng váy cưới, liên hệ công ty tổ chức tiệc cưới lên kế hoạch bố trí hội trường… Liên tục mấy ngày liền, trưởng bối hai nhà đều bận đến quay cuồng. Mẹ Lâm cùng mẹ Chu vốn là chị em tốt càng cùng nhau phát huy phong độ đến cực hạn, phong cách làm việc gọn gàng linh hoạt của hai người chẳng khác nhau tẹo nào, nhưng tính cách mạnh mẽ lại mỗi người một vẻ, hiệu suất làm việc nhanh gọn nhẹ kia quả thật là có vài phần tư thế của Thatcher*, chưa tới vài ngày hai người đã lo liệu mọi việc trong tay đâu vào đấy.
*Margaret Hilda Thatcher, Nữ Nam tước Thatcher (nhũ danh: Margaret Hilda Roberts, 13 tháng 10 năm 1925 – 8 tháng 4 năm 2013), còn được mệnh danh là người đàn bà thép (iron lady), là một chính khách người Anh, luật sư và nhà hóa học. Bà là lãnh tụ Đảng Bảo thủ Anh từ năm 1975 đến 1990, Thủ tướng Anh trong suốt thập niên 1980 (1979 — 1990), và là người phụ nữ duy nhất đến nay giữ hai chức vụ đó. (nguồn: Wiki)
Các trưởng bối đã suy đi tính lại tất cả những chuyện có thể nghĩ và không thể tưởng, ngược lại hai đương sự là Lâm Tu cùng Chu Mộc, ngoại trừ ngày đó bị cha mẹ hai nhà vội vàng kéo đi chụp ảnh cưới, thời gian còn lại hai người này giống như người rỗi việc tranh thủ thời gian vui vẻ tự do tự tại.

Tuy rằng những việc nhàn hạ không thiếu, nhưng mỗi ngày rúc trong nhà nhìn các trưởng bối vì chuyện cưới hỏi của mình mà bận rộn tất bật cũng không phải chuyện hay. Hai vợ chồng trẻ đi đi lại lại mấy chuyến, câu trả lời nhận được đều là — đừng ở đây quấy nhiễu, chỗ này không cần hai đứa, cứ về đợi cưới (gả) là được rồi.
Dưới “chính sách độc tài” như vậy, Lâm Tu cùng Chu Mộc đành phải lui về hậu phương. “Chồng nhàn vợ rỗi” ngày lại qua hai ngày, hôm nay, Chu Mộc tâm huyết dâng trào lại muốn lôi kéo Lâm Tu đi tới cửa hàng bán đồ gia dụng.
Lần đầu tiên bước vào nơi ở của Lâm Tu Chu Mộc đã từng nhận xét một câu “không có hơi người”, hôm nay, Lâm Thuật Chương vung tay, không nói hai lời quyết định trang hoàng lại gian phòng sắp làm tân phòng cho con trai, mà An Dĩnh đã dẫn theo đội ngũ lắp đặt nội thất trùng trùng điệp điệp tự mình tới trông coi, lúc này, căn phòng vốn trắng bệch đã sớm bị cải tạo hoàn toàn như bóc đi một lớp da, bộ dáng kia không nói là vàng son lộng lẫy thì cũng phải là xưng hùng xưng bá một phương.
Mẹ Lâm rất cẩn thận, tỉ mỉ từng li từng tí y như con trai Lâm Tu, sau khi hỏi ý kiến của con trai con dâu, An Dĩnh đem những chuyện có thể cân nhắc đều cân nhắc đến cực hạn, phong cách trang hoàng tổng thể tuy là tráng lệ lóa mắt, nhưng cẩn thận ngắm nghía, mỗi một chỗ, mỗi một chi tiết đều xen lẫn sự tinh xảo uyển chuyển hàm xúc, quan sát tường tận thì không chỗ nào không phải là phong