Tác giả: Trản Trà
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1772 lượt.
cách thường ngày của Chu Mộc.
Chu Mộc thu hết vào mắt, trong đáy lòng cảm động vô cùng, nhưng vẫn loáng thoáng cảm thấy thiếu một chút gì đó, suy tư nhiều lần, lúc này mới lôi Lâm Tu đang rảnh rỗi ngồi nhà ra ngoài mua thêm đồ đạc cho tân phòng.
Nếu hai người cùng mua những đồ đạc, những vật trang trí nho nhỏ này về nhà, nhìn vào trong mắt tự nhiên sẽ có chút cảm xúc khác… Như vậy, sau này những ngày tháng anh quay về doanh trại, để lại cho chính mình một chút gì để nhung nhớ cũng là cái tốt.
Những điều trên Chu Mộc đều không nói ra miệng, nhưng Lâm Tu đầu óc nhanh nhạy đã sớm hiểu trong lòng, nghĩ đến việc có thể cùng Chu Mộc tự mình đi sắm sửa cho ‘ngôi nhà’ của bọn họ, tâm tình của anh phút chốc liền vui vẻ hẳn lên.
“Em muốn kê thêm một giá sách lớn hơn một chút trong thư phòng…” Chu Mộc bị Lâm Tu ôm chặt trong ngực khẽ khua tay diễn tả: “Em muốn loại có công năng đơn giản mà trang nhã, cái trong nhà đẹp thì đẹp thật, nhưng tính thực dụng quá kém. Bao nhiêu là tầng, bám bụi nhiều lắm…”
“Được.” Lâm Tu nhếch khóe miệng gật đầu, cánh tay hơi dùng lực kéo Chu Mộc đang mơ mộng tránh khỏi góc tủ chênh chếch phía trước suýt thì đập vào cô.
Chu Mộc đang chìm trong suy nghĩ hoàn toàn không biết chuyện này, ánh mắt lại rơi xuống khu vực trưng bày rèm cửa cách đó không xa.
“Lâm Tu, hay chúng mình đổi rèm cửa sổ đi?” Chu Mộc quay đầu hất hất cằm theo hướng tầm nhìn trước mặt, “Cái của chúng ta dày quá, khó bảo quản không nói, những ngày nắng đứng ngược sáng em chỉ phất phất hai cái là nhìn thấy bụi rồi… Anh nhìn cái đằng kia, độ dày vừa phải đấy nhỉ? Trông có vẻ xúc cảm cũng không tồi…”
“Ừ. Anh thấy được đấy.” Nhìn Chu Mộc liên tục suy tư bên cạnh, ánh mắt Lâm Tu sáng hơn vài phần, nụ cười bên miệng kia cũng càng thêm chói mắt.
Nếu như anh không nghe lầm, Chu Mộc vừa mới nói là — chúng ta.
Cách nói này nghe qua thật sự là quá bùi tai. Cũng chính vào giờ khắc này, cảm giác trong lòng Lâm Tu càng lúc càng trở nên rõ ràng — bọn họ rốt cục có ngôi nhà của chính mình rồi ư?
Anh rũ mắt nhìn Chu Mộc lúc này đang rất hăng hái, nhìn dáng vẻ cô phấn chấn tràn đầy năng lượng, đột nhiên cảm thấy nội tâm của mình cũng không ngăn được mà phấn khích theo.
Bao nhiêu năm qua, Lâm Tu không chỉ một lần cảm nhận được điều này — chỉ nhìn dáng vẻ yên bình của người nọ, trong đáy lòng liền mềm nhũn như sắp lún xuống một chỗ vậy.
Đó là một loại, cảm giác hạnh phúc tự nhiên nảy sinh.
“Lâm Tu, anh nhìn cái nến thơm này xem!” Một tay nâng đế cây nến thơm tinh xảo, tay kia Chu Mộc lại vô cùng tự nhiên khoác tay Lâm Tu, trong đôi mắt xinh đẹp tràn ngập chờ mong cùng ý cười trong trẻo, cô chậm rãi ngước mắt, ánh mắt sáng ngời ánh lên gương mặt trắng nõn kia càng thêm xinh đẹp, “Vẫn cảm thấy trong phòng tắm thiếu thứ gì đó, bây giờ mới ra! Mỗi tội hình như… Hơi đắt một tẹo.”
“Ừ.” Lâm Tu cười khẽ vuốt mái tóc hơi khô của cô, “Mua đi.”
“Vậy lọ tinh dầu thơm bày ở bên kia thì sao?”
“Mua.”
“Còn rèm cửa sổ giá sách tấm bọc sofa mềm với cả thảm lông cừu tròn ở đằng kia?”
“Mua.”
Nhìn xem, sảng khoái biết bao!
Thảo nào người ta đều nói tư thế đàn ông quẹt thẻ là đẹp trai nhất! Câu nói êm tai nhất chẳng qua cũng chỉ là một chữ “Mua” này thôi. >
Bà Chu tâm tư tinh tế sớm đã thu hết vẻ mặt cô đơn của cháu gái Hà Tiêu vào đáy mắt, bà hơi ngước mắt, ánh mắt mang chút ý nghiền ngẫm đảo một vòng qua mặt Chu Mộc, trong lòng tựa hồ đã ra quyết định gì đó, muốn thử cô một lần.
Trên thực tế, khi nghe tin Lâm Tu kết hôn, bà Chu luôn hết lòng cưng chiều cháu gái gần như là đứng ngồi không yên, trước tiên bà sai cậu cảnh vệ của chồng đi tới nhà con gái đón Hà Tiêu đang ở đó, sau đó lại giấu ông già nhà mình lén lút sai người đi điều tra “lý lịch gốc rễ” của đối phương, kỳ thật nguyên nhân chẳng qua là hai điểm có thể đoán ra từ sớm —
Con gái nhà ai có thể xứng đôi với cậu thanh niên trẻ tuổi tài giỏi luôn kiêu ngạo hơn người kia?
Là ai có bản lĩnh tranh giành với cô cháu gái Hà Tiêu nhà mình?
Trước mắt, diện mạo người này thì bà thấy rồi, nhìn kỹ thì thật sự là một cô gái sáng sủa khiến người ta yêu thích, nhưng bên trong thế nào, suy cho cùng, bà Chu ít nhiều vẫn có phần hiếu kỳ.
Đối với phản ứng của Chu Mộc, bà Chu cảm thấy hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn rất có hứng thú nhìn về phía cô.
“Nhưng mà xét thấy làm bà chủ gia đình thật đúng là không dễ, hơn nữa người nào đó đòi hỏi cao tiêu chuẩn cao cũng thật quá khó hầu hạ — nên cháu đã quyết định, sau khi kết hôn vẫn sẽ tiếp tục ra ngoài làm việc. Tục ngữ nói — tự mình động tay, cơm no áo ấm mà.” Nói xong Chu Mộc lại quay sang người nọ tự nhiên phóng khoáng nhoẻn miệng cười ngay trước mặt bà Chu cùng Hà Tiêu.
Lâm Tu vẫn một mực im lặng nghe vậy khẽ nhướng mày, khóe miệng cũng ngay thời khắc đó nhẹ nhàng cong lên.
Thẳng tiến không lùi, lại quả cảm không sợ, dù là đối mặt với ai cũng đều không tự ti không kiêu ngạo, ngoại trừ phép lịch sự cần phải có, đã mở miệng là khô