XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nước Chảy Thành Sông

Nước Chảy Thành Sông

Tác giả: Trản Trà

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.

ượng một tiếng rồi chậm rãi mở miệng nói: “Cho dù hôm nay dì không nói chân tướng mọi chuyện cho con, nhưng sự thật chính là sự thật, không yêu dì chính là không yêu dì, vĩnh viễn cũng không thay đổi được.”
“Nhưng biết đâu bà có thể đợi tới lúc bố tôi chỉ còn một mình.” Chu Mộc lẳng lặng giương mắt. “Bà có biết, mặc dù không yêu, nhưng bất kể khi nào, chỉ cần bà muốn ông ấy ở bên bà, ông ấy chắc chắn sẽ không từ chối.”
“Con đang nói tới chuyện bố mẹ con ly hôn?” Giang Nghi khẽ khép mắt nhẹ nhàng lắc đầu: “Mộc Mộc, tuy con nói rất đúng, nhưng con cũng nên biết rằng – con có một người mẹ vĩ đại.” Dứt lời khóe môi Giang Nghi khẽ nhếch lên thành một độ cong mờ nhạt, “Bà ấy là người phụ nữ kiên cường nhất và cũng là cố chấp nhất mà dì từng thấy – tình yêu của bà ấy dành cho bố con sẽ không vì bất kỳ chuyện gì mà thay đổi. Cho dù có một ngày bố con thật sự ngoại tình đi chăng nữa… Bà ấy cũng sẽ dùng lòng kiên trì của mình bảo vệ gia đình của các con. Trừ khi là bố con chủ động đề nghị ly hôn, nếu không… Bà ấy vĩnh viễn sẽ không buông tay.”
Nhớ tới những lời mẹ từng nói với mình, đôi mắt Chu Mộc lại lần nữa cụp xuống.
Thật lâu sau, cô lại ngước mắt nhìn Giang Nghi đối diện chậm rãi mở miệng nói: “Tôi muốn hỏi bà một vấn đề…”
Nghe thấy cái tên Chu Mộc nhắc tới, Giang Nghi phút chốc nhíu mày.
“Từ Quảng Bình? !” Sắc mặt Giang Nghi hơi nặng nề, “Quả thật dì có quen biết ông ta, phải nói là – không chỉ quen biết… Ông ta là chồng trước của dì.”
Ông chủ của xí nghiệp A, bàn tay độc ác phía sau vụ tai nạn xe của Chu Mộc, nhân vật khống chế toàn bộ tòa án cấp trung của địa phương cùng tòa soạn FAMOUS.
Như vậy… Tất cả mọi chuyện, đều đã có câu trả lời.






Chu Mộc không nói rõ tâm trạng của mình vào lúc này.
Rất phức tạp.
Chuyện luôn canh cánh trong lòng bao nhiêu năm qua bị đương sự đề cập tới đã đành, chân tướng phía sau còn khiến cho cô cảm thấy trở tay không kịp hơn.
Tất cả nhận thức trước đây hoàn toàn sai lệch, nhưng cái gọi là chân tướng này đối với cô và mẹ mà nói lại không thể coi là tin tức tuyệt đối tốt lành gì.
Báo ân… ư?
Thanh toán xong, Chu Mộc đảo mắt nhìn về phía Giang Nghi vẫn lặng im ngồi tại chỗ như trước.
“Chuyện đó… Cảm ơn bà đã nói cho tôi biết.” Là giọng điệu bình thản mà ôn hòa, song trong giọng nói lại không tránh khỏi có vài phần xa cách, “Bà cứ uống từ từ. Tôi xin phép đi trước.”
Khẽ gật đầu, Chu Mộc ngẩng đầu đứng dậy, xoay người bước ra ngoài.
“Dì vô cùng… xin lỗi.” Phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp mang theo vài phần nghẹn ngào của Giang Nghi.
Chu Mộc không quay đầu, bước chân cũng không có dấu hiệu ngừng lại.
Nhưng sau khi cô đi được vài bước, Giang Nghi vẫn dõi theo bóng lưng cô từ phía xa lại nghe thấy Chu Mộc đưa lưng về phía bà nhẹ nhàng mở miệng —
“Sau khi đến Mĩ… Mọi chuyện đều suôn sẻ nhé.”
Nói xong người đã đi xa, Giang Nghi vẫn ngồi yên tại chỗ trong nháy mắt nghe thấy lại rơi lệ đầy mặt.

Dù trước mặt người khác có kiên cường tới cỡ nào, trong lòng vẫn luôn thấy khó chịu.
Lúc ngồi bên chiếc xích đu trong công viên, Chu Mộc thầm nghĩ, đã bao lâu rồi mình chưa tới nơi đây?
Khi cô vẫn là cô bé con buộc tóc bím hai bên, trên trán điểm một chấm tròn đỏ, mỗi khi mẹ bận bịu chuyện trong nhà ngoài nhà không dứt ra được, Giang Nghi sẽ dỗ Chu Mộc nhỏ tuổi tới nơi này.
Bà mua cho cô kẹo đường trắng mịn do người nghệ nhân già làm, cầm xâu mứt quả đỏ au chua chua ngọt ngọt một đồng một xâu đút cho cô ăn, bà dùng chiếc khăn tay tơ tằm trắng tinh xinh đẹp của mình lau sạch khuôn mặt lem luốc của cô, lại dùng chất giọng dịu dàng êm tai hát bài đồng dao thiếu nhi mà cô thích nghe nhất.
Trên cằm Chu Mộc còn một vết sẹo mờ, đó là do hồi nhỏ một lần ngồi xích đu ở đây bị ngã mà có.
Chu Mộc còn nhớ rõ vẻ mặt của mẹ nuôi Giang Nghi lúc đó, chính mình nhỏ xíu còn chưa khóc nhè kêu đau, vậy mà Giang Nghi đã cuống đến độ ứa nước mắt rồi.
“Mộc Mộc, đau không con?” Người nọ vừa thật cẩn thận xử lý vết thương cho mình vừa chảy nước mắt nhẹ nhàng thổi hơi lên vết thương. Sắc mặt kia còn tái nhợt hơn Tiểu Chu Mộc bị thương mấy lần.
Nhưng mà Chu Mộc từ nhỏ chính là đánh lộn mà lớn lên, một đồ chơi bằng đường nho nhỏ đã dỗ cho cô quên bẵng vết thương đau đớn.
Kết thúc hồi tưởng trong phút chốc, Chu Mộc nhìn bầu trời xa xa âm thầm thở dài — bất kể thế nào, bà ta vẫn thật lòng yêu chiều cô.
Nhưng trên đời này, thật lòng, đáng giá mấy đồng đây?
Tình chị em giữa bà ấy và mẹ cô là thật lòng thật dạ, bà ấy chu đáo tỉ mỉ với mình cũng là thật lòng thật dạ, nhưng tất cả còn không phải đều thua trước tấm chân tình bà ấy dành cho bố Chu Vĩ Bình đấy sao? !
Vẹn cả đôi đường, ai nấy đều vui — đó là mơ mộng hão huyền.
Dựa vào tình cảm mẹ con cũng tốt, nhắc tới những săn sóc trước đây cũng được, hận lâu như vậy, oán lâu như vậy, cuối cùng không phải nói buông bỏ là có thể buông bỏ được.
Huống chi, trong lòng Chu Mộc, hai chữ tha thứ, còn xa mới tới.
K