XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341407

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.

ương diện tình cảm mà nói, hắn tình nguyện lựa chọn tin tưởng Ngọc Điệp.
Nếu như Úc Phi Tuyết lừa hắn, cùng lắm chỉ là đôi vợ chồng trẻ ồn ào đấu khẩu, hắn có cách xử trí tiểu nha đầu không nghe lời kia.
Nếu như đúng là Ngọc Điệp lừa hắn, như vậy, mọi việc không còn đơn giản nữa rồi.
Vì sao nàng lại đến? Tại sao lại dùng tính mạng để đổi lấy niềm tin của hắn? Nàng ở bên cạnh hắn nhiều năm như vậy là vì mục đích gì?
"Vương gia?" Thấy Lãnh Dịch Hạo suy nghĩ sâu xa không đáp, Cảnh Thu càng thêm nghi ngờ.
Ánh mắt Lãnh Dịch Hạo tỏa ra khí lạnh: "Không, bản vương sao lại có thể nghi ngờ chính ân nhân cứu mạng của mình được, Cảnh Thu, ngày mai, bản vương đại hôn."
"Cái gì?" Cảnh Thu nghĩ rằng mình đã nghe lầm. Sao lại nhảy sang đại hôn rồi?
"Truyền lệnh xuống, ba ngày sau, bản vương phong Ngọc Điệp làm Trắc phi. Đợi đến khi nàng sinh được con nối dòng cho bản vương thì liền lập làm chính phi."
Cảnh Thu phát hiện sắc mặt Lãnh Dịch Hạo đầy vẻ lạnh lùng mà hắn chưa từng thấy, vì vậy không dám lắm miệng, chỉ thông minh dạ một tiếng.
Nhìn vầng trăng cô độc trong đêm dài, Lãnh Dịch Hạo lần đầu tiên nhận ra, phòng không rất lớn, rất lạnh. Nhưng trong một mảnh u tĩnh, khoé môi Lãnh Dịch Hạo lại cong lên.
Tiểu nha đầu, sớm muộn gì nàng cũng phải trở về thôi.
***
Tiểu Thương Sơn, đỉnh núi Thanh Liên, tổng đàn của Thần Vực.
Đang lúc n trong núi rừng u tĩnh truyền ra tiếng hét đầy xấu hổ xen lẫn phẫn nộ của Úc Phi Tuyết: "Đồ biến thái! Hắn lại gạt ta!"
Lúc nàng cầm hưu thư, chỉ nhìn hai chữ "Hưu thư" trước mắt liền không có tâm tình nhìn đi xuống nữa, chỉ liếc mắt qua một cái liền xoay người đi.
Mà nay cẩn thận xem lại, Lãnh Dịch Hạo hưu nàng vì tội gian dâm! Nhưng việc làm nàng căm tức nhất chính là thời gian Lãnh Dịch Hạo viết trên giấy.
Năm nay rõ ràng là năm Nhâm Tý, nhưng cái tên biến thái kia lại viết là năm Nhâm Ngọ, nói cách khác, nàng phải chờ ba mươi năm nữa hưu thư này mới có hiệu lực!
Úc Phi Tuyết phát điên mất rồi! Chắc chắn là Lãnh Dịch Hạo cố ý, chẳng trách lúc ấy hắn cười gian trá đến vậy! Không được, nàng phải xuống núi bắt hắn viết lại một bức hưu thư khác!
"Tuyết Nhi!" Phong Vô Ngân giữ chặt vai Úc Phi Tuyết, ấm áp nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Phi Tuyết đầy vẻ căm phẫn. "Thật ra hưu thư viết như thế nào cũng không quan trọng. Quan trọng là nàng có thể ở bên cạnh ta."
Lời nói của Phong Vô Ngân nhẹ như gió khiến Úc Phi Tuyết đột nhiên có cảm giác như làn gió xuân đang mơn trớn mặt mình, nhẹ nhàng khoan khoái: "Tiểu sư phụ..."
Tiểu sư phụ đang thổ lộ với nàng sao? Khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Phi Tuyết bỗng ửng hồng, đôi mắt như sao sáng lấp lánh.






Tuyết Nhi, Nàng Đồng Ý Gả Cho Ta Chứ?
Phong Vô Ngân yên lặng nhìn Úc Phi Tuyết, mấy tháng không gặp, nàng trở nên thật xinh đẹp, gò má hồng hào, đôi môi đỏ mọng, mắt sáng như sao, cơ thể đẹp tựa trăng rằm. Lãnh Dịch Hạo chăm sóc nàng rất tốt, khiến nàng từ một cây đậu khô khan biến thành một đóa sen rạng ngời.
"Tuyết Nhi, nàng đồng ý gả cho ta chứ?" Phong Vô Ngân đột nhiên mở miệng khiến Úc Phi Tuyết giật mình>"Hả... ?" Trả lời sao đây? Việc này quá bất ngờ khiến tim nàng không ngừng nhảy loạn.
<> "Nếu như nàng thật sự quan tâm đến bức hưu thư kia, ta sẽ thay nàng đi tìm Lãnh Dịch Hạo. Nàng cứ ở chân núi nghỉ ngơi thật tốt, đây là nơi ẩn nấp tốt nhất ở Tiểu Thương Sơn, phong cảnh rất đẹp, ngày mai ta sẽ cùng nàng đi dạo xung quanh, hôm nay nàng cũng mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi sớm một chút đi." Phong Vô Ngân nở nụ cười mang theo sự ân cần, Úc Phi Tuyết thích nhất là ánh mắt của Phong Vô Ngân lúc nhìn nàng, ánh mắt này khiến nàng cảm thấy dường như mọi thứ trên thế giới đều không tồn tại, chỉ có mình nàng thôi. Cũng chỉ có lúc nhìn nàng, ánh mắt của hắn mới dịu dàng lưu luyến như thế.
<> "Tuyết Nhi, nàng không phải vội vàng trả lời ta. Ta sẽ đợi đến lúc nàng đồng ý. Bây giờ, nàng hãy nghỉ ngơi cho thật tốt."
"Hả --" Úc Phi Tuyết đột nhiên không biết ứng phó như thế nào. Tiểu sư phụ lại giúp nàng xoa đầu?
Đôi mắt trong như nước không ngừng chuyển động, nàng đang nằm mơ sao? Tại sao lại có cảm giác không thật?
"Tuyết Nhi." Phong Vô Ngân nhẹ nhàng gọi.
"Hả?"
"Tại sao lại đồng ý đi theo ta?" Phong Vô Ngân nhẹ giọng hỏi.
"À ....." Đôi mắt trong như nước của Úc Phi Tuyết lại đảo liên hồi.
Tại sao? Vấn đề này cũng hơi phức tạp. Ban đầu lúc ở kinh thành, nàng chỉ muốn ở cùng tiểu sư phụ cho nên mới đồng ý. Sau đó vẫn muốn ở cùng tiểu sư phụ là vì không muốn chung với Lãnh Dịch Hạo. Cho nên có thể nói là vẫn hy vọng được ở cùng tiểu sư phụ. Nhưng lúc trước với lúc sau hình như không giống nhau nữa, Úc Phi Tuyết tổng kết lạỉ.
Phong Vô Ngân cũng không muốn miễn cưỡng nàng, ngược lại hỏi: "Nếu như tiểu sư phụ hy vọng có thể cùng nàng lưu lạc chân trời, nàng có đồng ý không?"
Lần này Úc Phi Tuyết gật đầu: "Đồng ý!". Trước giờ đây vẫn là mơ ước của nàng, cũng là động lực để nàng