Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
đi tới Ấp Thành.
"Vậy sau này nàng có thể luôn ở bên tiểu sư phụ, tiểu sư phụ bảo đảm, nhất định sẽ yêu thương nàng, bảo vệ nàng, được không?" Lời của Phong Vô Ngân nhẹ nhàng mà lưu luyến, giống như mang theo hơi gió xuân, làm cho lòng người thoải mái, vui vẻ.
"Tiểu sư phụ.............." Úc Phi Tuyết cảm động nhìn tiểu sư phụ. Từ ngày nàng bắt đầu gặp gỡ Phong Vô Ngân, nàng dường như luôn chờ đợi câu nói ấy, cho dù vật đổi sao dời, cảm xúc bây giờ và tâm trạng lúc trước rất khác nhau, nhưng dù sao cũng là mong muốn mà nàng theo đuổi nhiều năm đến bây giờ mới có được, hai mắt Úc Phi Tuyết phủ một lớp sương mù.
"Tuyết Nhi" Phong Vô Ngân dịu dàng vỗ nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Phi Tuyết, hơi thở thanh nhã nhẹ nhàng phả vào mặt Úc Phi Tuyết: "Tuyết Nhi, lấy ta nhé, được không?
Lần này, là sự thật rõ ràng. Tiểu sư phụ hoàn mỹ như thần tiên đang ở trước mắt của của nàng, giọng nói ấm áp truyền cảm truyền vào tai Úc Phi Tuyết, giống như mang theo mê hoặc.
"Tuyết Nhi....." Phong Vô Ngân nhẹ nhàng nhích tới gầnÚc Phi Tuyết, hơi thở của hắn, Úc Phi Tuyết chưa bao giờ có thể cưỡng lại.
Từ từ nhắm mắt lại, hít thở thật sâu.
Nàng luôn thích tiểu sư phụ, cuối cùng hắn cũng cầu hôn nàng.
Nhưng, đúng lúc này, trước mặt Úc Phi Tuyết thoáng qua gương mặt tà ác cùng đôi mắt lạnh lùng của Lãnh Dịch Hạo, ngoắc ngoắc ngón tay với nàng:
"Nha đầu, lại đây!"
Vì thế, Úc Phi Tuyết chợt mở mắt ra.
Đồng thời, ngoài cửa truyền tới một tiếng thông báo:
"Chủ nhân, Lãnh Dịch Hạo mang theo một lượng lớn nhân mã tấn công núi Thanh Liên. Hơn nữa...."
Úc Phi Tuyết thở phào nhẹ nhõm, may là có người tới, nếu không thật đúng là nàng không biết nên làm sao bây giờ. Nhưng vừa nghe thấy ba chữ Lãnh Dịch Hạo, trong lòng Úc Phi Tuyết lần nữa nói thầm "Tên biến thái đó tới đây làm cái gì?"
"Nói." Phong Vô Ngân xưa nay luôn thờ ơ, nay trên mặt hiện lên sự kinh ngạc nhưng cũng biến mất rất nhanh. Lãnh Dịch Hạo, ngươi quả nhiên lợi hại. Cho dù là người của ngươi chết không toàn thây, ngươi vẫn có thể chuẩn xác tìm được Thần Vực tổng đà này!
"Hơn nữa trên quân kỳ Lãnh Dịch Hạo còn viết hai chữ: Đoạt thê....." Tên thuộc hạ bẩm báo lại dĩ nhiên trong lòng nơm nớp lo sợ.
"Ta giết hắn!" Úc Phi Tuyết nổi giận đùng đùng xoay người xuống giường.
"Tuyết Nhi!" Phong Vô Ngân vội bắt lấy cánh tay Úc Phi Tuyết không nóng không ấm áp như gió, "Nàng đi, sẽ trúng kế của hắn. Bình tĩnh đừng nóng vội."
Có lý. Úc Phi Tuyết gật đầu: "Vậy phải làm sao đây?"
Nha Đầu, Quả Nhiên Nàng Đã Đến!
Có lý. Úc Phi Tuyết gật đầu: "Vậy làm sao bây giờ?"
Phong Vô Ngân chỉ nói hai chữ: "Làm như cũ." Rồi liền giơ cánh tay lên, ý bảo thuộc hạ lui ra.
Thuộc hạ hiểu ý lui xuống. Núi Thanh Liên này bốn phía đã bị Phong Vô Ngân bày trận pháp, cho dù là thiên quân vạn mã cũng không thể đi vào. Ý của Phong Vô Ngân là, bày trận.
Để thuộc hạ lui xuống, Phong Vô Ngân cầm lấy bàn tay Úc Phi Tuyết rồi nhìn thẳng vào mắt nàng: "Tuyết Nhi, nàng vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta, nàng đồng ý gả cho ta không?"
"Chúng ta đi đâu?" Úc Phi Tuyết hỏi.
"Xuống núi."
"Tại sao phải xuống núi?"
"Một khi Thần Vực tổng đàn bị bại lộ thì cũng không cần tồn tại nữa." Phong Vô Ngân nhẫn lại giải thích.
"Vậy không phải Lãnh Dịch Hạo sẽ mất công toi sao?" Nghĩ tới đây Úc Phi Tuyết cảm thấy rất thoải mái! Lãnh Dịch Hạo rốt cuộc cũng không phải là đối thủ của tiểu sư phụ. Nghĩ đến đây, nàng bỗng thấy đắc ý chút chút.
"Đúng vậy, ngay lúc Lãnh Dịch Hạo phát hiện Thần Vực tổng đàn ở đây, ta đã cho dời đi phần lớn nhân mã. Hiện tại Thần Vực chỉ lưu lại một số người tinh anh, bọn họ sẽ nhanh chóng theo mật đạo rời đi. Cho dù Lãnh Dịch Hạo có tấn công vào cũng không thể thu được gì cả."
"Vậy người vừa mới nói "như cũ" là có ý gì?"
Phong Vô Ngân ngừng lại, chậm rãi xoay người nhìn Úc Phi Tuyết:
"Là bày trận."
Khuôn mặt Úc Phi Tuyết đột nhiên tái nhợt. Trận pháp của tiểu sư phụ là vô địch thiên hạ, không người nào có thể phá được, vào trận tất sẽ vong>"Tuyết Nhi..." Phong Vô Ngân lẳng lặng nhìn Úc Phi Tuyết, hắn đang đợi lựa chọn của nàng.
<> Phong Vô Ngân bình thản nói: "Phải." Trận pháp Thần Vực tổng đàn, là tâm huyết của hắn, là kết tinh của tất cả những tinh hoa mà hắn đã học được.
<> Úc Phi Tuyết xoắn xoắn tay, cắn môi, nàng không muốn Lãnh Dịch Hạo chết.
<> "Tuyết Nhi..." Phong Vô Ngân chần chừ trong chốc lát, hắn biết, cuối cùng Úc Phi Tuyết cũng không nỡ để Lãnh Dịch Hạo chết.
<> "Đi đi, ta ở chỗ này đợi ngươi." Phong Vô Ngân rốt cục cũng buông lỏng tay ra.
<> Trong mắt Úc Phi Tuyết hiện lên sự cảm động, tiểu sư phụ quả nhiên là người hiểu rõ nàng nhất.
<> Nhìn thân ảnh Úc Phi Tuyết biến mất ở trong Lâm Viên, Phong Vô Ngân ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu. Hương vị rừng xanh từ từ chảy vào khoang ngực, hòa tan đi những phiền muộn.
<> Quả nhiên đội quân của Lãnh Dịch Hạo bị b