Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341355
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1355 lượt.
ự thỏa mãn trước nay chưa từng có này trong nháy mắt xâm nhập toàn thân hắn khiến hắn nhịn không được gầm nhẹ một tiếng, động tác cố gắng hơn.
Úc Phi Tuyết kìm lòng không được mềm nhũn, Lãnh Dịch Hạo đương nhiên cảm thấy. Trong lòng vui mừng khôn xiết, toàn bộ hóa thành một loại cảm xúc dịu dàng, làm hắn nhịn không được muốn nhiều hơn.
Nào biết ngay thời điểm hắn như si như say, trên dưới đồng thời bị Úc Phi Tuyết đánh lén.
Lãnh Dịch Hạo bị lui về sau một bước, ngực dâng lên một ngụm máu tanh. Đồng thời bộ vị trọng yếu ở hạ thể đau đớn kịch liệt! Môi chảy máu, hạ thể đau đớn kịch liệt làm cho hắn nhịn không được cúi gập người, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.
Tiểu nha đầu, ngươi thật ác độc!!!
Đôi mắt tà lãnh của Lãnh Dịch Hạo trong nháy mắt hiện lên vài phần kinh ngạc cùng đau đớn. Tuy nhiên chỉ trong chớp mắt đó, lại nóng rực nhìn Úc Phi Tuyết.
Hắn cũng sẽ đau lòng sao? Trong lòng của hắn không phải chỉ có Ngọc Điệp thôi ư?
Hít một hơi thật sâu, Úc Phi Tuyết cắn môi cố gắng trừng mắt nhìn, mạnh mẽ nuốt nước mắt xuống.
Không được phép yêu thương tên biến thái này!
Tuy chỉ là một lát, có thể thấy trên đôi môi anh đào của Úc Phi Tuyết có dấu vết bị hôn, đôi môi ẩm ướt cùng cặp mắt trong trẻo chớp động ánh nước làm nền cho nhau, làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Úc Phi Tuyết có một loại cảm xúc đẹp bi thương khiến cho người ta thương tiếc, nàng có thể nói ra, nhưng lại nghiến răng nghiến lợi nuốt vào, sợ tiết lộ tâm tư của mình.
"Lãnh Dịch Hạo, ngươi không nhớ sao? Bản cô nương từng nói, ta và ngươi không còn quan hệ! Từ nay về sau ngươi và Ngọc Điệp của ngươi song túc song thê, đừng xuất hiện trước mắt ta nữa, nếu không ta gặp một lần đánh một lần. Đừng tưởng rằng võ công của ngươi cao hơn ta thì đặc biệt hơn người, ta cho ngươi biết, phạm vi ấp thành là địa bàn của ngươi, kinh thành này là địa bàn của bản cô nương. Cho dù bản cô nương võ công không bằng ngươi, cũng có thể chơi đùa với ngươi cho tới chết! Không tin thì ngươi cứ thử xem!"
Nói xong, Úc Phi Tuyết thừa dịp Lãnh Dịch Hạo không để ý, xoay người phi thân rời đi.
Nàng không muốn ở lại đây!
Lãnh Dịch Hạo vịn vào núi đá giả sau lưng, ngồi lên tảng đá lớn, hít sâu một hơi, cố gắng làm dịu đi thân thể đau nhức, đầu lông mày lạnh buốt có chút run rẩy, hàn khí trong mắt
Ta chưa bao giờ chật vật như thế! Nha đầu, nàng thực sự cho là ta không có biện pháp bắt nàng sao? Chỉ là ... Ta không nỡ thôi!
Ở phía sau núi đá giả, Lãnh Dịch Khánh nhìn bóng lưng Úc Phi Tuyết rời đi, chậm rãi nhếch khóe môi. Sau đó thong dong xoay người bước đi.
***
Đi trên đường lớn quen thuộc ở kinh thành, dòng người bắt đầu trở nên đông đúc, Úc Phi Tuyết cảm thấy cô đơn.
Nếu là trước đây, nàng nhất định trước tiên sẽ đi tìm đám "Hồ bằng cẩu hữu" của mình, nhưng hôm nay nàng không có tâm trạng.
Trong lòng có một lỗ hổng lớn, khiến nàng hít thở không thông, đầu óc choáng váng, ý thức hỗn loạn.
"Ơ, xem đây là ai này, thì ra là Tiểu Tuyết của chúng ta đã trở lại." Một thanh âm quen thuộc truyền vào tai nàng, Úc Phi Tuyết quay đầu nhìn hồi lâu, tâm trí rốt cục trở lại.
Thì ra là ba tỷ muội Úc gia.
Đúng là oan gia ngõ hẹp!
Tuyệt Đối Có Thể Gây Đại Họa!
Lúc trước bọn họ coi nàng như gánh nặng chỉ muốn vứt đi cho thoải mái, bọn họ cũng chẳng muốn gặp lại nàng. Cho nên khi Úc Phi Tuyết trở lại kinh thành, cũng không có ý định trở lại Úc phủ. Nào biết người nàng không muốn gặp hết lần này tới lần khác lại tự mình dâng lên trước cửa!
Hơn nữa lại là thời điểm lúc nàng đang rất không vui.
Nhị tỷ Úc Mỹ Tiên nhìn Úc Phi Tuyết từ trên xuống dưới, không nghĩ tới cái cây đậu cô-ve luôn gầy gò này mới ra khỏi nhà hơn nửa năm, lại trở nên có da có thịt ra là Tiểu Tuyết!"
Giọng nói của Nhị tỷ có vị chua.
Ai vậy? Nam nhân kia á? Rất bình thường nha! Ngoại trừ có tiền thì nhìn không ra được điểm gì đặc biệt. Hơn nữa loại nam nhân có tiền này, các nàng thấy đã nhiều! Vô vị!
Mắt nam tử kia lập tức lòe sáng. Bốn đại mỹ nữ đứng trên đường, khác không chú ý cũng rất khó! Hơn nữa bốn người các nàng rõ ràng đều đang nhìn hắn!
Trời ạ, hôm nay hắn gặp vận đào hoa gì vậy!
"Hắn? Hắn là ai?" Úc Mỹ Tiên khinh thường hỏi.
"Hắn là..." Úc Phi Tuyết muốn nói lại thôi, sau đó thẹn thùng cười, ánh mắt lấp lánh có chút chuyển động, làm cho người khác vô cùng tưởng tượng, "Chuyện này... Các ngươi đến hỏi hắn đi!"
Dứt lời, Úc Phi Tuyết đi về phía nam tử kia. Hai mắt nam tử kia lập tức tỏa sáng.
Đào hoa, đào hoa, đang lao thẳng tới chỗ hắn.
"Vị công tử này." Úc Phi Tuyết đi đến trước mặt hắn nhẹ giọng mở miệng, giơ túi thơm nhỏ trong tay, "Đây là vị cô nương kia tặng cho ngươi."
Nam tử kia tiếp nhận túi thơm, tâm tình tung tăng như chim sẻ sắp được bay lên. Quả nhiên hôm nay hắn có số đào hoa!
"Vị nào vậy?" Bên kia có tận ba vị!
"Chính là người ở giữa." Úc Phi Tuyết nói chính là Úc Mỹ Tiên, kẻ k