Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé...!
Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342194
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2194 lượt.
nhà ba người được đoàn tụ với nhau mới là hạnh phúc lớn nhất trong đời.
Khoảng một canh giờ sau, Thanh Sơn vội vàng quay về nói với Thanh Hạm: “Trang chủ, tìm được tung tích của Tô Dịch Hàn rồi!”
Thanh Hạm đứng vụt dậy, đi tới trước mặt Thanh Sơn nói: “Hắn ở đâu? Chúng ta mau đi tìm hắn!” Dứt lời, nàng kéo Thanh Sơn đi ra cửa. Nghe Thanh Sơn nói vậy, Lăng Nhược Tâm cũng mừng rỡ, vội vàng chạy theo.
Thanh Sơn vừa đi vừa nói: “May mà tiểu Lục tử thông minh, nhanh chân bám theo gã, tìm được người truyền tin thực sự, lại bám theo kẻ đó ra tới một nhà nông dân ở ngoại ô. Tiểu Lục tử nhận ra người kia chính là người mà ngày ấy được trang chủ đưa cho một ngàn lượng bạc.”
Thanh Hạm hỏi: “Mỗi ngày có rất nhiều người ra vào Vô Hối sơn trang, làm sao tiểu Lục tử có thể nhớ rõ được người đó?”
Thanh Sơn đáp: “Ta cũng đã hỏi tiểu Lục tử câu này. Hắn nói, trang chủ rất ít khi ở trong trang, mà người trang chủ tự mình tiếp lại càng ít. Hơn nữa, ngày ấy, sau khi Tô Dịch Hàn lấy được bạc từ chỗ trang chủ xong, vì lòng tham của hắn ta không được thỏa mãn, nên hắn còn mắng tiểu Lục tử, vì thế, tiểu Lục tử nhớ hắn ta rất kỹ.”
Thanh Hạm gật đầu nói: “Nếu đã vậy, chúng ta mau xuất phát thôi. Ta không tin Tô Dịch Hàn có thể mọc cánh mà bay mất được!” Chỉ cần tìm được tung tích của hắn, nàng chắc chắn sẽ có biện pháp bắt hắn lại, để xem hắn còn dám phát ngôn bừa bãi nữa hay không!
Khi ba người đến cửa căn nhà ở ngoại ô kia, chỉ nhìn thấy cửa lớn đóng chặt, không có động tĩnh gì.
Thanh Hạm thầm thấy kỳ quái, hỏi: “Ngươi xác định là nơi này chứ?” Căn nhà này hoàn toàn giống nhà nông dân bình thường, không có chút khác biệt nào, hơn nữa, cũng quá yên ắng, yên ắng đến mức khiến người ta cảm thấy khó có thể tin được. Nếu Tô Dịch Hàn thực sự giấu Vô Ưu và Tô Tích Hàn ở đây, thì thế này có phải là quá yên ắng rồi không?
Tiểu Lục tử vẫn chờ bên cạnh, nghe Thanh Hạm hỏi vậy vội đáp: “Đúng là ta đã nhìn thấy người kia đi vào căn nhà này mà. Sau đó, ta liền phát tin báo cho tổng quản ngay. Suốt khoảng thời gian đó, ta không rời khỏi chỗ này một tấc nào, nhưng cũng không thấy ai ra vào.”
Thanh Hạm khẽ gật đầu, nhấc chân định đá cửa, Lăng Nhược Tâm liền giữ nàng lại, nhẹ giọng nói: “Cẩn thận có mai phục.” Sau đó lại to giọng nói: “Tô Dịch Hàn, ta biết ngươi ở bên trong. Chuyện người lớn, đừng liên lụy trẻ con vào. Ngươi trả Vô Ưu cho chúng ta, ân oán trước đây, hôm nay chúng ta tính hết!”
Bên trong không có chút tiếng động nào, hắn nói tiếp: “Ta biết ngươi vẫn luôn ham muốn tài sản của Vô Hối sơn trang, nếu hôm nay ngươi thả Vô Ưu ra, thì chúng ta cũng không cần mấy thứ tiền tài ngoài thân này nữa.” Hắn vừa nói, vừa ra hiệu cho Thanh Sơn dẫn người vây quanh nhà.
Trong nhà vẫn không có động tĩnh gì khiến hắn nghi ngờ. Thanh Hạm đứng bên cạnh càng nóng ruột, nhìn thấy mọi người đã vây quanh căn nhà, nàng không nhịn được nữa, liền đạp một cước đá văng cánh cửa ra. Thanh Sơn nhìn thấy hành động của nàng, cũng ra hiệu cho tôi tớ đạp cửa vào.
Cửa vừa mở, Thanh Hạm liền vọt thẳng vào trong, tìm khắp căn phòng cũng không thấy bóng dáng người nào. Căn nhà đó rất nhỏ, chỉ có một gian nhà chính và một gian phòng ngủ. Đám người Thanh Sơn đã mở hết cửa ra, chỉ liếc mắt qua là có thể quan sát hết toàn bộ căn nhà. Trong phòng bày biện cũng rất đơn giản, trên bàn có một bát cơm, hai đĩa thức ăn vẫn còn hơi ấm.
Thanh Hạm nhíu mày, nhìn thấy trong phòng có một địa động (hầm ngầm), nàng đang nghi hoặc thì chợt nghe bên ngoài có tiếng ngựa hí, dường như có người cưỡi ngựa rời đi.
Thì ra dân trong thành Hạ Lương có một thói quen, vào mùa đông, khi thời tiết rét buốt, họ thường đào một hầm ngầm để cất khoai tây, khoai lang, cải trắng và các đồ thực phẩm khác. Để tiện lấy đồ, hầm ngầm thường dẫn thẳng vào trong nhà, cũng lại muốn tiện cho việc cất đồ ăn, thì đầu kia của hầm ngầm sẽ dẫn ra hậu viện. Khi Thanh Sơn dẫn người chặn cửa, đã quên mất chuyện này, khiến kẻ kia có cơ hội trốn thoát.
Lăng Nhược Tâm là người phản ứng nhanh nhất, hắn vội thi triển khinh công phóng ra ngoài phòng, khi Thanh Hạm phục hồi tinh thần cũng vội vàng chạy theo, chỉ nhìn thấy một người cưỡi chính con ngựa mà bọn họ cưỡi tới, chạy xa hơn mười trượng. Nhìn bóng dáng kia, rõ ràng là Tô Dịch Hàn.
Bọn họ cưỡi ba con ngựa tới đây, sau khi Tô Dịch Hàn trộm mất một con cưỡi đi, còn tháo cương hai con ngựa còn lại, dùng đao đâm vào mông chúng, khiến chúng kinh hãi chạy mất.
Thanh Hạm giận dữ, thi triển khinh công bám theo hắn. Có điều, khi nàng chạy ra khỏi phòng thì con ngựa kia cũng đã chạy xa. Dù khinh công của nàng có cái thế đến đâu, cũng không thể nào so được với ngựa tốt. Ban đầu tốc độ còn ngang nhau, nhưng suốt thời gian vừa rồi nàng lo lắng, đi đường xa, nên thể lực cũng không chống đỡ được lâu, vừa nhìn thấy sắp đuổi kịp, nàng lại bị hụt chân, khoảng cách càng lúc càng thêm xa. Thanh Hạm vô cùng tức giận nhưng cũng không biết làm sao, chân nàng đạp phải một cành cây gãy trên mặt đất liền ngã nhào xuống.
Lăng Nhược Tâm cũng đuổi th