Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342195

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2195 lượt.

ọ mới biết rõ được. Tính tình của Đại sư huynh nàng cũng rất ương ngạnh, e là trong chuyện này còn có ẩn tình gì khác."
Thanh Hạm gật đầu: "Có lẽ vậy!"
Một làn gió nhẹ thổi qua khiến ánh nến chợt lay động, ngoài cửa sổ cũng hiện lên một vài tia sáng, những tia sáng này phóng lên rất cao, rồi nở rộ thành một đóa hoa xinh đẹp trên màu trời đêm, rực rỡ đến lóa mắt.
Vừa nhìn thấy pháo hoa kia, Thanh Hạm và Lăng Nhược Tâm đều kinh hãi. Lăng Nhược Tâm hỏi: "Nàng và bọn Thanh Sơn vẫn liên lạc bằng loại pháo hoa này sao?"
Thanh Hạm khẽ gật đầu, sắc mặt Lăng Nhược Tâm chợt biến, vì hắn biết, nếu đã phóng lên loại pháo hoa này, tức là đã xảy ra chuyện rất nghiêm trọng.
Nhìn pháo hoa kia, tâm trí Thanh Hạm bỗng rối loạn. Nàng đã từng nói với Thanh Sơn, nếu không có chuyện gì cực kỳ quan trọng thì không cần phải liên lạc với nàng, hắn có thể toàn quyền xử lý. Nhưng mà, hắn không liên lạc thì thôi, đã liên lạc lại dùng loại pháo hoa khẩn cấp, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Thanh Hạm vô cùng sốt ruột, chạy suốt cả đêm cùng Lăng Nhược Tâm tới điểm phát tín hiệu, rạng sáng bọn họ mới tới nơi.
Người chờ ở đó, không phải là Thanh Sơn, mà là một chưởng quầy của Vô Hối sơn trang tên Vương Chính. Bình thường người này làm việc rất giỏi giang, khiến Thanh Hạm rất tán thưởng, nên ngoài làm chưởng quầy, Thanh Hạm còn để hắn đi thu thập tin tức tình báo, mọi việc mua bán trong nước Phượng Dẫn đều do hắn quản lý.
Vừa nhìn thấy Thanh Hạm, Vương Chính vội vàng nói: "Trang chủ, cuối cùng cũng tìm được ngài rồi. Không ổn, xảy ra chuyện lớn!" Hắn nhận được tin từ hai ngày trước, nhưng không có cách nào liên lạc được với Thanh Hạm, đến tối hôm qua mới nhớ ra cách liên lạc khẩn cấp bằng pháo hoa mà Thanh Sơn đã từng đưa cho hắn, liền vội vàng châm lên, rốt cuộc cũng tìm được Thanh Hạm.
Bình thường hắn vốn rất bình tĩnh, Thanh Hạm chưa từng thấy dáng vẻ hắn vội vàng thế này bao giờ, liền nói: "Vương Chính, đừng nôn nóng, nói từ từ thôi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Vương Chính đáp: "Ta vừa nhận được tin của Thanh Sơn tổng quản, tiểu thư và phu nhân mất tích rồi!"
Thanh Hạm và Lăng Nhược Tâm nghe xong đều kinh hãi, nàng cảm thấy tim mình đập rất nhanh, vội hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngươi đừng nóng vội, nói chậm thôi!" Nàng sợ Vương Chính nóng nảy lại nói sai trọng điểm.
Vương Chính đáp: "Tình hình cụ thể thế nào thì ta cũng không rõ lắm, trong tin tức của Thanh Sơn tổng quản có nói, ngày đó sau khi hắn và trang chủ rời khỏi Vô Hối sơn trang, thì năm ngày sau, phu nhân và tiểu thư đột nhiên mất tích. Hắn đã phái người đi tìm, nhưng đến giờ vẫn không có tin tức gì mới."
Thanh Hạm kinh hãi, tính kỹ lại, thì nàng rời khỏi Vô Hối sơn trang đã nửa tháng. Ngày đó khi nàng đi, đã sai Thanh Sơn sắp xếp một số cận vệ có võ công cao cường bảo vệ Vô Ưu và Tô Tích Hàn. Nàng và Thanh Sơn đến xưởng binh khí Tiềm Dương mất hai ngày, Thanh Sơn từ xưởng binh khí Tiềm Dương quay về Vô Hối sơn trang cũng mất ba ngày, mà từ Vô Hối sơn trang chuyển tin đến nước Phượng Dẫn, thì nhanh nhất cũng mất bảy ngày. Như vậy, Vô Ưu đã mất tích khoảng mười ngày, nhưng bên phía Thanh Sơn vẫn không có tin gì mới, chứng tỏ Thanh Sơn vẫn chưa tìm được Vô Ưu.
Thanh Hạm đã chạy suốt cả đêm qua, giờ lại nghe tin tức kinh khủng như thế khiến nàng vô cùng lo lắng, đầu óc choáng váng. Nhìn sắc mặt của nàng, Lăng Nhược Tâm vội ôm nàng vào an ủi: "Thanh Hạm, đừng lo, từ xưa đến nay, Thanh Sơn xử lý mọi chuyện vẫn rất nhạy bén mà…" Hơn nữa, hiện giờ hắn cũng không biết ai đã bắt con bé đi, nếu để kẻ xấu bắt được, e rằng sẽ rất nguy hiểm.
Vương Chính từng gặp Vô Ưu, nhìn thấy dáng vẻ Lăng Nhược Tâm rất giống Vô Ưu, khiến hắn ta vô cùng kỳ quái, lại nhìn thấy Lăng Nhược Tâm và Thanh Hạm có vẻ thân thiết với nhau, hắn cũng tỏ ra rất lo lắng cho Vô Ưu, nên trong lòng hắn ta cũng thầm phỏng đoán thân phận của Lăng Nhược Tâm.
Thanh Hạm giãy ra khỏi ngực hắn, hỏi: "Vương Chính, Thanh Sơn có nói là tiểu thư có thể bị kẻ nào bắt không?"
Vương Chính lắc đầu nói: "Thanh Sơn tổng quản chỉ nói là tiểu thư và phu nhân mất tích, chứ không nói đến bị ai bắt."
Thanh Hạm nhìn Lăng Nhược Tâm, nghĩ một chút rồi nói: "Trong Vô Hối sơn trang tuy không có cao thủ bảo vệ, nhưng muốn bắt người ở đó cũng không dễ dàng gì." Bỗng nàng nhớ tới một người, oán hận nói: "Là hắn, chắc chắn là hắn làm‼!"
Lăng Nhược Tâm hỏi: "Là ai?"
Thanh Hạm nói: "Chàng còn nhớ ta đã từng kể với chàng, rằng Tô Dịch Hàn từng đến tìm ta không? Ngày đó hắn bị ta giễu cợt, sau đó, ta cho hắn một ngàn lượng bạc rồi đuổi hắn đi. Ta với hắn vẫn luôn có hiềm khích, ngày ấy khi hắn tới sơn trang, cũng nhìn thấy Vô Ưu. E rằng chính hắn đã bắt Vô Ưu đi, Tích Hàn vẫn luôn ở bên Vô Ưu, có lẽ hắn bị nàng phát hiện, sau đó vì nàng muốn bảo vệ Vô Ưu, nên cũng bị Tô Dịch Hàn đưa đi luôn."
Nghe thấy Thanh Hạm nói vậy, Lăng Nhược Tâm không khỏi thở phào một hơi, nói: "Nếu là hắn bắt cóc Vô Ưu, thì Vô Ưu sẽ không nguy hiểm đến tính mạng."
Thanh Hạm hỏi: "Vì sao?"
Lăng Nhược Tâm