Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342202

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2202 lượt.

nói: "Tuy bản chất của hắn rất độc ác, giả dối, nhưng cũng không phải là loại người tàn bạo đến cùng cực. Lần trước hắn đến tìm nàng, e rằng ngoài việc nhận lệnh của Tần Phong Dương ra, thì cũng vì muốn đến cầu tài cầu lộc ở chỗ nàng. Tuy hắn bị nàng gây khó dễ, có oán hận với nàng, nhưng cũng không dám giết người. Hơn nữa, Tô Tích Hàn cũng mất tích, dù thế nào thì nàng ta cũng là muội muội ruột của hắn, dù sao hắn cũng đã từng có lỗi với nàng ta, có nàng ta bảo vệ, Vô Ưu hẳn sẽ không gặp nguy hiểm. Kể cả hắn bắt Vô Ưu vì mưu kế của Tần Phong Dương, dù Tần Phong Dương có cực kỳ hận ta, thì hắn vẫn rất yêu thương nàng, ngay cả Tống Vấn Chi hắn còn không giết, thì sao có thể làm tổn thương con gái ruột của nàng?"
Nghe hắn nói vậy, trong lòng Thanh Hạm cũng cảm thấy đỡ lo lắng hơn. Người ta nói, quan tâm quá sẽ bị loạn. Đúng là như thế, chỉ vừa nghe thấy Vô Ưu gặp nguy hiểm, nàng đã mất hết khả năng phán đoán. Nếu không có Lăng Nhược Tâm phân tích kỹ càng, e rằng nàng đã nóng vội đến mê muội rồi.
Sau khi nghe Lăng Nhược Tâm nói, Thanh Hạm trấn tĩnh hơn nhiều. Đúng thế, nếu như Vô Ưu thực sự trong tay Tô Dịch Hàn, hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì. Nếu hắn chỉ muốn tiền bạc, thì chuyện này hoàn toàn không thành vấn đề. Trên đời này, đối với nàng, Vô Ưu quý giá hơn tất cả vàng bạc châu báu.
Nhớ đến những việc làm của Tô Dịch Hàn hôm ấy, Thanh Hạm liền nói với Lăng Nhược Tâm: "Hiện giờ chúng ta cũng chỉ phỏng đoán là Tô Dịch Hàn bắt Vô Ưu, nhưng không có chứng cứ gì. Ta nghĩ, chúng ta vẫn nên quay về nước Long Miên gặp Thanh Sơn thì hơn, phải hỏi hắn xem tình hình cụ thể ngày hôm đó thế nào, sau đó bàn bạc tìm đối sách."
Lăng Nhược Tâm khẽ gật đầu, Thanh Hạm lại nói: "Vương Chính, chuẩn bị cho ta hai con ngựa tốt. Ta phải quay về Vô Hối sơn trang ngay bây giờ."
Vương Chính nhìn Lăng Nhược Tâm rồi nói: "Ngựa ta đã sớm chuẩn bị xong, nhưng lại chỉ có một." Tuy hắn đã tính trước là khi tìm được Thanh Hạm, nàng chắc chắn sẽ quay về Vô Hối sơn trang, nhưng không ngờ bọn họ lại có hai người.
Nhìn thần sắc của Thanh Hạm, Lăng Nhược Tâm cũng lo nàng tiếp tục đi như thế sẽ không thể chống đỡ nổi, lời nói của Vương Chính vừa lúc lại rất hợp ý hắn, liền kéo Thanh Hạm nói: "Một thì một, nàng vẫn chưa được nghỉ ngơi cho tốt, chúng ta cưỡi chung một con đi. Nàng cũng có thể nghỉ ngơi một chút."
Thanh Hạm cười khổ nhìn hắn, hiện giờ Vô Ưu đang gặp nguy hiểm, nàng sao có thể ngủ được? Nhưng nàng cũng biết Lăng Nhược Tâm nói rất có lý, đành phải khẽ gật đầu.
Hai người phi ngựa không ngừng nghỉ, bảy ngày sau đã về đến Vô Hối sơn trang.
Vừa nhìn thấy Thanh Hạm và Lăng Nhược Tâm cùng quay về, Thanh Sơn vô cùng vui mừng, bước nhanh đến trước mặt Lăng Nhược Tâm nói: "Môn chủ, ngài không sao, thật tốt quá. Mấy năm nay ta đã rất lo cho ngài!"
Thanh Hạm kéo Thanh Sơn qua quát: "Hắn có sao hay không bây giờ không quan trọng. Quan trọng là… rốt cuộc Vô Ưu thế nào rồi? Ngày đó đã xảy ra chuyện gì?"
Nhìn dáng vẻ của Thanh Hạm, Lăng Nhược Tâm khẽ thở dài, mẫu tử liên tâm, người ta nói không sai chút nào, suốt chặng đường về, trong lòng nàng, trên miệng nàng đều nhắc đến Vô Ưu. Hắn cũng nói: "Thanh Sơn, ngày ấy rốt cuộc đã có chuyện gì với Vô Ưu? Vì sao con bé lại mất tích?"
Hắn nghĩ hắn là người cha xui xẻo nhất trên thế gian này. Vừa biết được mình có con gái, lại nghe tin con gái mất tích. Nhưng dù thế nào, hắn cũng tuyệt đối không cho phép con gái mình xảy ra bất cứ chuyện gì.






Thanh Sơn nói: “Theo Minh Viễn, thì ngày ấy khi hắn đang ở trong tiệm lo chuyện buôn bán, tiểu thư vui đùa cùng phu nhân ở hậu viện, bỗng hắn nghe thấy có tiếng chửi mắng ồn ào, nhưng lúc đó trong tiệm rất bận rộn, hắn liền phái một tiểu nhị chạy xuống xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra. Một lát sau, tiểu nhị vội vàng chạy tới nói không thấy tiểu thư và phu nhân đâu nữa.”
Thanh Hạm gầm lên: “Tên khốn nào to gan như thế? Dám đến tận cửa bắt người!!!” Nàng nhìn Thanh Sơn nói: “Chẳng lẽ không có ai nhìn thấy là do kẻ nào gây ra sao?” Nàng thực sự rất tức giận, tuy nàng vẫn đoán đây là do Tô Dịch Hàn gây ra, nhưng nàng biết, với võ công tầm thường của Tô Dịch Hàn, thì hắn không thể có bản lĩnh một mình bắt Tô Tích Hàn và Vô Ưu ra khỏi Vô Hối sơn trang.
Thanh Sơn đáp: “Khi xảy ra chuyện đó, Kim Tú Tú có mặt ở hiện trường, theo bà ta kể lại, thì là do người của Tô Dịch Hàn làm. Bà ta nói, lúc đó đột nhiên có hơn mười tên bịt mặt xông tới, Minh Viễn lại quá bận rộn ở trong tiệm. Mấy tên hắc y nhân đó trèo tường vào, động tác cực kỳ nhanh nhẹn, dường như phu nhân nhận ra ai đó, nên còn cãi vã ầm ĩ với người nọ một trận. Phu nhân cố hết sức bảo vệ tiểu thư, nên cũng bị bắt đi luôn. Mời trang chủ xem qua, đây là thư mà hắn phái người đưa tới sau đó.”
Thanh Hạm trừng mắt lườm hắn một cái, rồi giật lá thư qua, mở ra đọc, bên trên viết: “Khinh người quá đáng, ắt sẽ tự hại chính mình! Muốn cứu con gái, hãy đóng cửa sơn trang.”
Vừa nhìn thấy mấy câu kia, Thanh Hạm càng t


XtGem Forum catalog