Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341838
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.
hượng Quan Linh, trầm giọng nói: “Hôm qua, ngươi hình như còn chưa nói xong.”
“Ha ha, nghe nói ngươi đêm qua phải tắm bốn, năm lần. Thế nào, lần đầu tiên uy mãnh như vậy sao?”
Trong đôi mắt nghiêm túc của Lăng Dạ Tầm, thoáng qua một tia không vui. Thượng Quan Linh vội vàng không trêu chọc nữa, sờ sờ mũi, nuốt bánh nướng trong miệng xuống, trả lời câu hỏi của hắn: “Có sao? Hai ngươi cũng đã làm chuyện điên long đảo phượng rồi, còn hỏi những thứ kia làm gì?”
Lăng Dạ Tầm quay đầu liếc nhìn Đường Thải Nhi đang say ngủ trong phòng, tiếp tục nói: “Tình cảm của nàng đối với ta bao sâu?”
“Sao?”
“Như hai người ngươi yêu cầu, sợ là trong lúc ta trúng độc đã cùng nàng xảy ra không ít chuyện.”
“Cụ thể thì không rõ lắm, nhưng mà, nàng thật sự là tình chân ý thiết.”
Đôi mắt Lăng Dạ Tầm tối sầm, thầm nói: “Bây giờ ngươi trở về Vương Phủ đi, làm theo lời ta đã giao phó ngày hôm qua. Sau đó không được biến mất, giúp đỡ Doanh nhi.”
Thượng Quan Linh bĩu môi, không vui nói: “Cho nên ta nói, ta không phải chán ghét ngươi bình thường.”
Lăng Dạ Tầm cười lạnh một tiếng: “Thật sao, thật khổ cho ngươi, đến bây giờ còn đi theo ta.”
Thượng Quan Linh nhún nhún vai, cầm bánh nướng xoay người rời đi: “Thôi, ai bảo ta nợ ngươi. Nhớ sớm trở lại. . . . . .À. . . . . .”
“Còn có chuyện?”
“Aizzz.” Thượng Quan Linh xoay người lại, “Doanh nhi rất thích Đường Thải Nhi, cho nên, hãy đối xử tốt với nàng. Bất luận là vì chính ngươi hay vì người yêu của ngươi.” Nói xong chính hắn cũng run run, “Chậc chậc, nói lời chua xót như vậy, thật không giống ta.”
Lăng Dạ Tầm không nhìn Thượng Quan Linh tự bào chữa, loáng một cái đã khép cửa phòng lại.
Thượng Quan Linh nhìn cửa phòng đã đóng chặt, đôi mắt dài nheo lại, trong mắt lóe lên ánh sáng lấp lánh.
Giữ được, thì giữ; Nếu giữ không được, buông tay cũng là một loại bảo vệ.
Cũng không phải, không phải vậy.
- – – – – – – – – – – – -
Bên trong phủ Thượng thư ở kinh thành.
Lam Anh ngồi trong thư phòng nhìn công văn, bút lông trong tay cứng nhắc, ở một bên ghi chép. Lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng Tịch Thanh, Lam Anh để công văn xuống, cho hắn vào.
Tịch Thanh nhìn ngoài trời một chút, vừa vào nhà vừa nói: “Qua trận mưa như trút nước này, mùa đông sẽ đến.”
“Ngươi muốn rời đi?”
“Ừ.” Tịch Thanh lại gật đầu, ngồi vào ghế của khách trong thư phòng, “Ta muốn trước khi đi gặp Thải Nhi một lần, Lam Thượng thư có đi cùng không?”
Lam Anh lắc đầu nói: “Lẫm Vương Phủ không cho gặp.”
Tịch Thanh cả kinh, nhíu mày hỏi: “Vì sao?”
Lam Anh rũ đôi mắt, ẩn trong đáy mắt dưới hàng lông mi dày là tia không vui. Hắn cười một tiếng: “Dù sao nam nữ hữu biệt, bây giờ nàng đã làm phi, lúc nào cũng sẽ gặp chuyện không tốt.”
Tịch Thanh mang vẻ mặt khổ sở, trong chớp mắt lại thở dài.
Lam Anh nhìn Tịch Thanh, thấy hắn rất khổ não, trong lòng biết vì sao hắn lại như thế, nhưng cũng chỉ có thể như vậy. Hắn đứng dậy, chỉnh chỉnh áo choàng màu đỏ trên người.
“Ta đi đây, ngày khác gặp lại.” Tịch Thanh ôm quyền đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Lam Anh nhìn hắn cười: “Thật sự không cân nhắc về việc dốc sức cho triều đình sao?”
Tịch Thanh nghiêm mặt, lắc đầu một cái: “Triều đình không thích hợp với ta, mấy đời Tịch gia đều ở võ lâm, sao có thể vì ta mà thay đổi mục tiêu.”
“Được. Ngày khác ta sẽ viếng thăm.”
“Xin đợi Lam Thượng Thư.” Tịch thanh ôm kiếm, xoay người rời đi.
Lam Anh thở một hơi, trong không khí lạnh lẽo thở ra từng hơi sương. Hắn ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm: “Nên tìm, quan trọng phải tìm. . . . . . Thải nhi. . . . . .” Dứt lời, trong đôi mắt đen từ từ nổi lên sương mù, giống như hồi tưởng, lại giống như lạc vào cõi thần tiên.
- – – – – — – – – — – – –
Khi Đường Thải Nhi tỉnh lại, liếc mắt liền nhìn thấy Lăng Dạ Tầm ngồi ở bên giường đang lau chùi bảo kiếm. Nàng giật mình một cái, hét lên một tiếng, sau đo vội vàng đứng dậy che chăn lui về phía sau, hoảng loạn nói: “Lăng Lăng Lăng lăng. . . . . . Dạ Tầm. . . . . . Ngươi, ngươi muốn làm gì? Mặc dù Đường Thải Nhi ta thừa dịp vô lễ với ngươi, nhưng ngươi cũng không nên giết ta để lấy lại trong sạch chứ? !”
Khóe miệng Lăng Dạ Tầm nhếch lên, nhìn Đường Thải Nhi, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, lại không có lệ khí.
Đường Thải Nhi nuốt một ngụm nước bọt, vẫn còn cảm giác đau nhức rõ rệt, chân mày hơi hơi nhăn lại, đưa một tay vào trong chăn ôm bụng mình.
“Còn đau sao?” Giọng của Lăng Dạ Tầm rất nhẹ, khiến mặt Đường Thải Nhi đỏ bừng.
“A. . . . . . Không có, không có.” Đường Thải Nhi ho khan hai tiếng, phát hiện bệnh phong hàn của mình không ngờ đã khỏi hẳn, chẳng lẽ song tu còn có công hiệu trừ bệnh?
“Có đói bụng không?”
Đường Thải Nhi không nghe thấy những lời này, đang định bụng tìm lý do cho mình, thấy Lăng Dạ Tầm đang nhìn mình đợi câu trả lời, liền thắng sống lưng, thản nhiên nói: “Lăng Dạ Tầm.”
Lăng Dạ Tầm nhíu mày.
“Đường Thải Nhi ta thừa nhận hành vi mượn cơ hội vô lễ với ngươi hôm qua của ta là không đúng, nhưng mà, Đường Thải Nhi ta tuyệt đối không phải là