Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341840
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1840 lượt.
u đó nâng hai tay lên, vỗ mấy tiếng thanh thúy. Năm tên nam quan yêu mị từ sau sảnh đi ra, bên ngoài mỗi người khoác một áo dài mỏng màu đen cợt nhả. Đôi mắt quyến rũ nhìn về phía Đường Thải Nhi, dược lực đang từ từ phát tác không cách chống đỡ, giống như đang nhìn một con cừu non đáng thương.
Đường Thải Nhi cắn chặt môi dưới, đầu ngón tay hung hăng nắm chắc cây cột: “Đừng tới đây, đừng. . . . . .”
Tần Ly cười quyến rũ: “Thải Nhi muội muội cần gì chống đỡ khổ sở như vậy, người tỷ tỷ chọn cho muội đều là cực phẩm, khỏi cần Vương gia kém cỏi nhà muội nữa, sao không buông thả thử xem? Cá nước thân mật, là lẽ thường tình.”
Khi nói chuyện, năm nam tử kia đã đưa tay lướt nhẹ qua gò má và cơ thể của Đường Thải Nhi.
Từng cảm giác tê dại, làm nàng không cách nào kiềm chế tiếng kêu rên, cắn chặt môi dưới. Đã sớm không còn khí lực để lấy ám khí tẩm độc, tay tiến vào ngực trong lấy thuốc, liền bị một gã nam tử ghìm chặt cổ tay, hung hăng kéo đến đỉnh đầu, cố định ở trên cây cột.
“Buông ta ra. . . . . .” Đường Thải Nhi gầm nhẹ, chính lúc này lại không có chút lực nào để mở miệng nói. Đã có người bắt đầu hôn phần cổ của nàng, có người lại kéo vạt áo trước ngực nàng.
Lòng nàng tràn đầy tức giận, dùng hết toàn bộ khí lực, hung hăng đẩy toàn bộ đám người xung quanh ra. Lấy một cây đao nhỏ từ trong ống tay áo, đặt lên trên cổ mình.
Năm nam tử nhìn về phía Tần Ly, đợi nàng ta ra lệnh.
Đường Thải Nhi thở hổn hển, tay run rẩy nắm đoản đao để ở cổ mình, một dòng máu theo đao chảy xuống: “Rốt cuộc ngươi là ai, vì sao lại làm như vậy với ta? ! !”
Tần Ly giả ánh mắt lạnh như băng, uống cạn chén rượu, lạnh nhạt nói: “Ta vốn không có ý định đối với ngươi như thế này, càng không định giết ngươi. Chẳng qua, hiện tại ngươi là chướng ngại . . . . . .”
Đường Thải Nhi cắn răng, xoay người chạy ra ngoài. Năm nam tử vừa muốn đuổi theo, lại bị Tần Ly giả gọi lại, nàng cười nói: “Thải Nhi muội muội, nam tử bên ngoài không được dịu dàng như những người này của ta đâu.” Thấy Đường Thải Nhi không quay đầu lại, cũng chỉ cười cười tiếp tục ngồi xuống.
Liếc nhìn mấy nam nhân đứng ở đó, khoát tay áo: “Thôi lui xuống đi, không còn chuyện của các ngươi.”
Mấy người cung kính cúi người lĩnh mệnh, chậm rãi lui ra ngoài.
Tần Ly giả cười nhạt, giơ tay lên kéo mặt nạ da trên mặt xuống, lộ ra dung nhan tuyệt mỹ. Đôi mắt như nước liếc nhìn hướng Đường Thải Nhi biến mất, cười yếu ớt tự nói: “Thải Nhi muội muội, lần này, ta còn có tình người. Lần sau, nếu ngươi còn ngán đường ta nữa, thì đừng trách ta vô tình.” Ánh mắt lạnh như băng, tay vừa dùng lực, chén sứ trong lòng bàn tay “Bụp” nát thành phấn.
Đường Thải Nhi vừa đi vừa thở gấp, cước bộ như nhũn ra, dùng hết toàn lực mới ra khỏi Vu Tinh Tiểu Trúc. Đầu óc bắt đầu ngơ ngẩn, cơ thể theo bản năng đang muốn tìm nam nhân để đòi hỏi.
Thân thể máy móc đi về phía trước, cuối cùng hai chân mềm nhũn, liền ngã nhào dưới một gốc cây khô.
Bùn đất dưới chân vì mưa to vừa tạnh mà có chút nhão, nàng té lên, không khí lạnh lẽo xâm nhập vào, nhưng không cách nào diệt trừ cảm giác khô nóng trong cơ thể nàng.
Thoáng nhìn người trước mắt một cái, Đường Thải Nhi nhìn ra hắn là nam tử, lý trí đã sớm không còn nữa, một phát liền bắt trúng người, đoản đao trong tay đặt trên cổ họng của đối phương, thấp giọng ra lệnh: “Cởi quần áo.”
“A, phu nhân quả thật gấp gáp.”
Thân thể Đường Thải Nhi chấn động, cặp mắt lúc này mới thấy rõ người bị mình uy hiếp không phải ai khác, chính là phu quân trên danh nghĩa của mình, Lăng Dạ Tầm.
Nàng dùng đao đặt trên cổ họng Lăng Dạ Tầm, thở hổn hển, không biết buông vật sắc bén cầm trong tay xuống. Lăng Dạ Tầm liếc mắt nhìn đoản đao, phía trên loáng thoáng còn có vết máu, cau mày nhìn lại cổ Đường Thải Nhi, một vết máu rõ ràng có thể thấy được. Giơ tay lên bắt được cổ tay Đường Thải Nhi khẽ dùng sức, đoản đao kia liền rơi xuống mặt đất.
“Ngươi bị hạ dược sao?”
“Phải” Cả người Đường Thải Nhi run rẩy, nắm chặt áo Lăng Dạ Tầm.
Nàng không muốn, không muốn để Lăng Dạ Tầm cứu nàng vào lúc này. Thời cơ không đúng, cái gì cũng không đúng.
Trong đầu nghĩ như vậy, nhưng thân thể đã dán vào người Lăng Dạ Tầm, bàn tay vuốt ve gương mặt hắn, thân thể nóng bỏng, phả hơi nóng ra.
Lăng Dạ Tầm cau mày, cúi đầu nhìn Đường Thải Nhi nói: “Độc này, ngươi không giải được?”
Đường Thải Nhi cái gì cũng không nghe lọt, ôm cổ hắn, ngẩng đầu liền ngậm ở môi của hắn, tùy ý mút đến thỏa thích.
Điên long đảo phượng
Lăng Dạ Tầm không nhúc nhích, để mặc cho Đường Thải Nhi cưỡng hôn. Khi tay Đường Thải Nhi chụp vào hông hắn, muốn tháo vạt áo, thì mới đưa tay ngăn cử động hai tay của nàng lại.
“Ta dẫn ngươi đi tìm đại phu.” Dứt lời, đưa tay ra đánh Đường Thải Nhi ngất đi.
Hắn sửa lại quần áo của Đường Thải Nhi, rồi sửa lại quần áo của mình. Mu bàn tay đặt trên trán nàng, lại áp sát vào hai má nàng, rất nóng rất bỏng.
Trong mắt Lăng Dạ Tầm đầy vẻ không vui và tức giận, bỗng