Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341839
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.
không nhiều lắm, mà biết mình là nương tử của hắn càng ít hơn. Với lại, lúc này Lăng Dạ Tầm đã sớm mất đi trí nhớ ban đầu, lại có người gọi hắn là “Bạch công tử”, Vậy lại càng hoang đường**.
(**Nguyên bản là: Thiên phương dạ đàm_Ngàn lẻ một đêm_天方夜谈: Ý nói những chuyện quá hoang đường, khoác lác không thực.)
Cho nên, nơi này được thiết lập vì nàng. Chủ nhân bày bố, cũng chỉ là viện cớ mời nàng tới đây mà thôi.
Hơn nữa, ý uy hiếp, mơ hồ có thể thấy được.
Người này muốn hại Lăng Dạ Tầm, trước tiên phải bước qua cửa của Đường Thải Nhi nàng rồi nói tiếp.
Cúi đầu ho khan hai cái, tùy cho gió lạnh thổi vào người, nhưng cũng không đáng ngại. Dù sao độc hành trên giang hồ hai năm, đã sớm quên hai chữ khác người nghĩa là gì.
Cất bước đi vào Vu Tinh Tiểu Trúc, kiến trúc nơi này dường như không phức tạp lắm, xung quanh là tường, tiếp theo là hoa viên, sau mấy chục bước liền đến trung tâm Tiểu Trúc, dưới chân là con đường rải đá dẫn đến phòng khách, sáu cánh cửa gỗ rộng mở.
Đường Thải Nhi quay đầu nhìn lại, nữ tử mới vừa đi theo đã không thấy nữa.
“Đang đùa cái gì vậy? A, khụ khụ, khụ khụ khụ.” Ho hai cái, hít hít mũi, theo con đường rải đá đi tới phòng khách.
Phòng khách được thiết kế vô cùng khác biệt, trên mặt đất trong sảnh, đặt một cái bàn thấp, trên bàn thấp đang đun một bầu rượu trong, mùi rượu khắp nơi. Đường Thải Nhi ghé đầu nhìn bầu rượu một chút, nhắm mắt ngửi ngửi, cảm thấy nấu rượu vào một ngày mùa thu thật là phong nhã.
“Chủ nhân ở đâu? Nếu phí tâm mời ta tới đây, tại sao lúc này lại không ra gặp mặt?” Đường Thải Nhi ngồi thẳng lưng, cao giọng nói.
Một bên cửa được nhấc lên, hé ra gương mặt quen thuộc xuất hiện trước mắt Đường Thải Nhi.
Đường Thải Nhi kinh hãi, hít vào một hơi chỉ vào người vừa tới nói: “Tần phu nhân? !”
Mỹ nhân trước mắt không phải ai khác chính là Tần Ly, người mà lúc trước mình đã cứu một mạng, cũng chính là phu nhân hiện giờ của minh chủ. Chẳng qua là, Tần Ly tính nết dịu dàng, cho tới bây giờ đều bị Hình Dận kim ốc tàng kiều (nhà vàng cất người đẹp), sao hôm nay nàng ấy lại tới Phượng Dương, còn đưa nàng lừa vào Vu Tinh Tiểu Trúc này?
Đôi mắt xinh đẹp của Tần Ly nhìn Đường Thải Nhi với vẻ xấu hổ, cười nhạt: “Đường công tử, xin thứ cho Tần Ly mạo muội, lừa công tử tới đây.”
Tần Ly vẫn gọi mình là công tử, vừa nói đã bước tới trước bàn thấp, nói: “Công tử mời ngồi.”
Đường Thải Nhi chậm rãi ngồi xuống, trong đầu toàn là nghi vấn: “Tần phu nhân, ngươi rốt cục là vì sao. . . . . .”
“Công tử xin nếm thử chút rượu, là Dận đặc biệt mang từ Hồn châu đến đây cho ta.”
Đường Thải Nhi dừng một chút, nhận lấy chén rượu, uống cạn một hớp, phát hiện rượu trong ấm áp, cũng không phải mùi rượu, một hớp đã thấy cánh môi có mùi thơm mát: “Rượu ngon.”
Tần Ly cười một tiếng, lại rót đầy rượu vào chén sứ màu trắng.
“Sao phu nhân biết ta ở Phượng Dương? Vì sao lại kêu ta tới đây?”
“Ta cũng không biết, hôm trước lên đường từ Hồn châu muốn đến Tam thành thăm tỷ muội, không ngờ trên đường gặp mưa to liền dừng lại ở Phượng Dương. Không nghĩ tới, thấy Bạch công tử vội vàng ôm ngươi đang hôn mê bất tỉnh vào khách điếm. Mới biết, hai người cũng tới nơi này.”
Đường Thải Nhi cau mày, thầm nghĩ có chỗ nào không đúng, lại nhất thời không phát hiện ra được bất kỳ manh mối nào.
“Phu nhân tìm ta là vì. . . . . .”
“Ôn chuyện.” Tần Ly cúi đầu, hạ mí mắt, nhìn bầu rượu đang chậm rãi sôi, dáng vẻ có chút ngây ngô hiền lành, sau đó nàng ta ngẩng đầu lên, mang theo ý cười trong mắt: “Thuận tiện đưa ngươi một phần lễ vật, báo đáp ân cứu mạng của ngươi.”
Đường Thải Nhi bật cười lắc đầu: “Ân cứu mạng, Hình minh chủ đã trả đủ rồi. Tần phu nhân không cần. . . . . .” Trong nháy mắt cơ thể Đường Thải Nhi cứng đờ, chén rượu trên tay loáng một cái đã rơi xuống đất, phát ra âm thanh giòn tan.
Vẻ mặt của Tần Ly vẫn bình thản như cũ, đôi mắt nhìn Đường Thải Nhi từ trên xuống dưới, giọng nói êm dịu, lại giống như quỷ mị: “Phần lễ này, ngươi có thích không?”
Đường Thải Nhi lập tức vịn bàn đứng dậy, thở hổn hển, ngón tay giơ lên, ngân châm rễ cây bắn hướng Tần Ly, lại thấy thân thể đối phương nhanh nhẹn lóe lên, ngân châm hung hăng ghim vào trên cây cột sau lưng nàng.
“Ngươi không phải Tần Ly.” Cơ thể Đường Thải Nhi có chút đong đưa, cảm giác khô nóng truyền khắp toàn thân. Trên người vốn đã nóng, lúc này càng như tắm trong biển lửa.
Tần Ly cười một tiếng, gật đầu: “Đúng vậy nha, ta là ai không quan trọng, khiến ngươi uống hết chén rượu kia, là được.”
“Uổng công ta xưng là độc y, không ngờ, không nếm ra trong rượu có độc.” Cơ thể Đường Thải Nhi mềm nhũn, lui về phía sau mấy bước, tựa vào cây cột sau lưng, đứng thẳng lên.
Tần Ly cười yếu ớt, vẫn ngồi yên trước bàn thấp, thần sắc tự nhiên tiếp tục hâm rượu: “Y thuật của ngươi, ta từ trước đến giờ hiểu rõ, nếu bàn về bối phận, ngươi phải gọi ta một tiếng sư tỷ mới đúng.”
Đường Thải Nhi nghe mơ mơ màng màng: “Rốt cuộc ngươi là ai. . . . . .”
“Bây giờ vẫn chưa phải lúc.” Nàng ta tiếp tục cười, sa