Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341878
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.
êu.
Dạ ngu ngốc gặm đùi gà, cười ha ha huých Tịch Thanh một cái, “Tiểu Tịch Tịch, ăn nha ăn nha.”
“Không đói bụng.” Tịch Thanh nói ra hai chữ, sau đó ngửa đầu uống cạn rượu trong chén.
Hình Dận dùng khóe mắt liếc nhìn Tịch Thanh, đối với câu nói của người kia không rãnh để bụng, hướng về phía quản gia phía sau lưng ngoắc ngoắc ngón tay, người sau đem một khối lệnh bài đưa đến trên tay Đường Thải Nhi.
“Đây là?” Đường Thải Nhi cặp mắt sáng loáng, vàng nguyên chất a! !
Hình Dận lãnh đạm nói: “Đây là lệnh bài Vân Thiên kim, nếu có đại sự gì có thể tìm tới người của Vân Thiên lâu tương trợ, thấy lệnh bài như thấy bổn tọa, bọn họ sẽ gắng sức tương trợ.”
“Hào phóng như vậy sao?”
Hình Dận hừ lạnh, “Ngươi cho rằng bổn tọa là người keo kiệt?”
“Không có, Hình lâu chủ từ trước đến giờ luôn thoải mái, vậy Đường mỗ sẽ thu nhận, ha ha.” Đường Thải Nhi hưng phấn đem bỏ vào trong túi, nghĩ trong bụng rằng, coi như lúc không có tiền ăn cơm, bán khối vàng này đi cũng có thể đủ để nàng sống hưởng thụ.
Một bàn rượu và thức ăn, ăn trong im lặng, tức giận có chút lắng xuống, nguyên nhân là, từ trường của Hình Dận quá mạnh mẻ, hắn không nói, liền làm cho mấy người ngồi trên bàn không dám thở mạnh.
“Hình lâu chủ, bọn ta tính tối nay sẽ lên đường rời khỏi quý phủ.” Đường Thải Nhi mỉm cười nói, chờ Hình Dận đem phi sắc Lưu Ly và Vẫn Thiên Châu giao ra.
Hình Dận cười nhạt, khoát tay ra hiệu cho nô bộc cầm hai món bảo vật lên, đem Vẫn Thiên Châu đưa cho Đường Thải Nhi, còn phi sắc Lưu Ly giao cho Tịch Thanh.
“Không biết mấy vị từ nay về sau sẽ đi đâu.” Tần Ly cười cười, nhìn về phía mấy người, “Sao không ở lại đây thêm vài ngày.”
Đường Thải Nhi: “Ha ha, đa tạ lời mời của Tần phu nhân, chỉ là chờ ta còn có những chuyện quan trọng khác, không tiện ở lâu.”
Trong mắt Tần Ly thoáng qua một tia mất mác, “Vậy. . . . . . Đường công tử ngày khác nếu đi ngang qua Phần Dương, nhất định phải đến thăm Ly Nhi.”
Đường Thải Nhi dịu dàng cười một tiếng, “Đương nhiên.”
Trên mặt Hình Dận dâng lên một tia tức giận, “Đường công tử là người bận rộn, nói vậy chứ không có nhiều thời gian.“
“A, Đường công tử, có thật không?”
Đường Thải Nhi không đành lòng cự tuyệt mỹ nhân, lại nhìn thấy một bên Hình Dận đang dùng loại ánh mắt ăn thịt người nhìn mình, không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, cười ngây ngô nói: “Ha ha, Tần phu nhân, người giang hồ phiêu bạc chân trời không chỗ ổn định, rất khó nói rất khó nói.”
“A, vậy Ly Nhi không làm khó Đường công tử nữa.” Tần Ly hờ hững cúi đầu.
Đường Thải Nhi liếc mắt nhìn Hình Dận, thừa dịp bất ngờ, thấp giọng nói: “Có rãnh rỗi ta liền tới thăm ngươi.” Nói xong ánh mắt phát tán, làm bộ như người không có chuyện gì.
Hình Dận trừng lớn hai mắt, đang muốn nổi giận, lại nhìn thấy mỹ nhân cười má lúm đồng tiền như hoa bên cạnh, trong lòng không nỡ làm mất hứng, huống chi Đường Thải Nhi vốn là than nữ tử, cũng không ngại, vì vậy sau đó khẽ thở dài phân phó nô bộc: “Chuẩn bị ngựa.”
“Vâng!”
“Làm phiền Hình lâu chủ.” Đường Thải Nhi ôm quyền cảm tạ.
Mấy người vừa đi vừa nói, trong nháy mắt đã tới cổng chính Vân Thiên lâu, Tịch Thanh lấy lại được phi sắc Lưu Ly, sắc mặt cũng tốt lên rất nhiều, lúc này ly biệt, cũng miễn miễn cường cường hướng về phía Hình Dận ôm quyền.
“Chủ thượng, có ba xe ngựa chờ ở cửa, bảo là muốn tới đón Đường công tử.” Một tên hộ vệ báo lại.
Sắc mặt Hình Dận vẫn như thường, cũng không có chút gì gọi là kinh ngạc, “Đã có người đến đón Đường công tử, vậy bổn tọa và Ly Nhi cũng không tiễn nữa.”
Đường Thải Nhi trong đầu đầy dấu chấm hỏi, cười khan hai tiếng, “Vậy! từ biệt.”
Dứt lời, kéo Dạ ngu ngốc đi ra ngoài.
Mới ra Vân Thiên lâu, đã nhìn thấy một đoàn xe ngựa thật dài, rất hoành tráng, người không biết còn tưởng rằng đây là tới đón dâu. Ai ngờ ý tưởng này mới vừa rơi xuống đất, trên chiếc xe ngựa đầu tiên có một người nhảy xuống, một thân cẩm bào hồng sam, đúng là Lam Anh!
“Lam đại ca? ! Ngươi làm sao. . . . . .” Đường Thải Nhi trợn mắt há mồm, có chút không hiểu tình huống bây giờ là thế nào.
Tịch Thanh như có điều suy nghĩ nhìn đoàn xe ngựa thật dài, tự lẩm bẩm trong miệng, “Chẳng lẽ là tới đón đâu?”
Dạ ngu ngốc ghé sát vào Tịch Thanh, bốn mắt nhìn nhau, “Ngươi nói cái gì?”
“Không có.” Tịch Thanh sợ hết hồn, nhìn Dạ ngu ngốc cách mình gần như thế không khỏi lui về phía sau một bước, “Ta cái gì cũng không nói a.”
Lam Anh cười ôn nhu, vuốt tóc Đường Thải Nhi, “Tới đón ngươi, đi thôi, trở về Giang thành.”
Dạ ngu ngốc bị thương
Nhìn Lam Anh mặt đầy nhu tình và cưng chìu, Đường Thải Nhi có chút không biết làm sao.
Trước Vân Thiên lâu đều là giang hồ hạo kiệt lui tới để tham gia đại hội giám bảo, nhìn thấy đoàn xe cuồn cuộn như thế cũng có chút tò mò là vị công tử bột nhà nào lại bạo tay như vậy.
Đường Thải Nhi thấy người ta vây lại xem đông đúc, vội vàng cúi đầu che mặt, “Lên xe trước rồi hẵng nói.”
Lam Anh cười cười, vừa muốn kéo Đư