watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Tác giả: Hoa Diên U Lạc

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1883 lượt.

ờng Thải Nhi lên chiếc xe ngựa đầu tiên, đã thấy nàng chạy tới bên canh Dạ ngu ngốc, cầm tay Dạ Nhi nhảy lên chiếc xe ngựa thứ hai.
‘Đúng vậy a, Đường Thải Nhi là chi nữ của ‘Thần y’ Đường Ngân Tử biến mất đã lâu, mà Thải Nhi ngươi lại là thân nam tử, như thế nào là một người đây?’
Lời Lam Anh đã từng nói chợt hiện lên trong đầu Đường Thải Nhi, nàng thở sâu một hơi, híp mắt, tự nhủ: “Lam đại ca, ngươi rốt cuộc có đáng để Thải Nhi tin tưởng hay không. . . . . .”
Đường thái nhi cắn cắn môi dưới của mình, ngửa đầu nhìn đỉnh xe ngựa, trong đầu suy nghĩ tùm la tùm lum.
“Thải Nhi, Dạ Nhi không muốn trở lại.”
Nghe giọng nói mất mác, ủy khuất của Dạ ngu ngốc, Đường Thải Nhi sửng sốt, quay đầu nhìn, thấy hắn đang cúi đầu hý hoáy nghịch tượng đất trong tay, sợi tóc rủ xuống chặn lại hơn phân nửa một bên gương mặt của hắn.
“Dạ Nhi tại sao không muốn trở lại?”
Dạ ngu ngốc mím môi, lắc đầu một cái không có mở miệng.
“Dạ Nhi. . . . . .”
“Thải Nhi, đến rồi.” Lam Anh vén rèm cửa, nhìn Đường Thải Nhi ôn nhu cười nói.
Dạ ngu ngốc ngẩng đầu nhìn Lam Anh một cái, bĩu môi không để ý tới hai người, một mình dẫn đầu nhảy xuống. Tịch Thanh sớm đã chờ ở bên cạnh, nhìn thấy Dạ ngu ngốc vội vàng cong miệng ân cần mỉm cười.
Đường Thải Nhi thở dài, nhìn Lam Anh vươn ra tay cười cười, “Ta tự mình xuống là được rồi.”
“Cũng được, chúng ta vào thôi.” Lam Anh nhìn Đường Thải Nhi chậm rãi xuống xe từ phía bên kia, lại một lần nữa đem gác lại một bên, nhưng cũng không buồn bực, cười cười, chắp tay dẫn đầu đi vào cổng Giang phủ.
Tịch Thanh đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng Đường Thải Nhi và Lam Anh khẽ cảm khái, “Mặc dù đều là nam nhân, nhưng cũng xứng đôi.”
Dạ ngu ngốc bĩu môi liếc Tịch Thanh một cái, đem tượng đất dứt khoát cắm vào trong búi tóc của Tịch Thanh, sau đó hướng về phía hắn hừ một tiếng, xoay người đuổi theo Đường Thải Nhi.
Tịch Thanh rất thương tâm rút tượng đất ra, ủy khuất nói: “Cùng ta buồn bực cái gì. . . . . .”
Đoàn người ăn cơm tối xong, đêm cũng đã khuya, Lam Anh vừa muốn mời Đường Thải Nhi cùng nhau đi Tây đình để ngắm trăng, người sau lại ngáp suốt cả buổi, tuyên bố rất mệt mỏi muốn nghỉ ngơi.
Biết rõ nàng đang nói dối, nhưng Lam Anh cũng bất đắc dĩ đành phải cười khan để cho nàng nghỉ ngơi sớm một chút. Dạ ngu ngốc đứng ở một góc trong phòng khách, nhìn Đường Thải Nhi và Lam Anh quan tâm lẫn nhau, đôi mắt sáng rỡ dần dần thất thần, thân thể lại không thể khống chế tiến lên một bả nắm lấy cổ tay Đường Thải Nhi.
“Dạ Nhi?” Cổ tay Đường Thải Nhi bị túm lấy một cách hung hăng, mơ hồ có chút đau đau, điểm đau này nàng cũng không ngại, chẳng qua là kinh ngạc tại sao Dạ Nhi lại làm vậy.
Dạ ngu ngốc hiển nhiên cũng sửng sốt, chớp chớp hai mắt, từ từ thả lỏng cổ tay của nàng đang bị mình nắm chặt ra, hơi lui về phía sau mấy bước, quay đầu đi chỗ khác, nhỏ giọng nói: “Dạ Nhi buồn ngủ.”
Trong ánh mắt Lam Anh thoáng qua một tia sắc bén, nhìn chăm chú Dạ ngu ngốc hồi lâu, sau đó giơ tay lên phân phó nô bộc, “Dọn một gian phòng khách cho Bạch công tử.”
“Dạ Nhi muốn ngủ cùng Thải Nhi! !” Lam Anh vừa dứt lời, Dạ ngu ngốc liền ngẩng đầu nhìn hắn hô lên.
Đường Thải Nhi cau mày đi tới, một tay lặng lẽ cầm tay Dạ ngu ngốc để bắt mạch, nhưng không phát hiện cái gì khác thường. Ngẩng đầu nhìn Dạ ngu ngốc, giọng nói có chút nghiêm túc, “Dạ Nhi, tối nay ngươi ngủ một mình.”
Dạ ngu ngốc bộ dạng muốn khóc, cúi đầu nhìn Đường Thải Nhi một chút rồi lại xem xét Lam Anh, ngay sau đó xoay người chạy ra ngoài.
“Nè! Dạ Nhi!” Tịch Thanh lo lắng gọi, liếc mắt nhìn hai người Đường Thải Nhi, liền vội vàng đuổi theo.
Đường Thải Nhi bị làm cho mơ mơ màng màng, thật sự không hiểu tên Dạ ngu ngốc này tối nay bị làm sao, chẳng lẽ là thức ăn vừa rồi có vấn đề, nhưng mọi người cùng ăn a, tại sao chỉ có một mình hắn bị động kinh.
Nhìn hướng Dạ ngu ngốc biến mất hồi lâu, ý thức được sau lưng còn có Lam Anh, quay đầu lại lúng túng cười một tiếng, “Lam đại ca thật ngại.”
“Thải Nhi, ta hi vọng nàng cùng Đại ca ta nói thật với nhau, Dạ Nhi rốt cuộc có lai lịch ra sao.”
“Nào có lai lịch gì, chỉ là một hài tử bị bệnh mà thôi.”
“Mang một nam nhân ở bên người, cùng ăn cùng ngủ, sợ rằng. . . . . .”
Đường Thải Nhi cười cười đánh gãy lời nói của Lam Anh, “Điểm này không cần Lam đại ca lo lắng, Thải Nhi tự có chừng mực.”
Lam Anh thấy Đường Thải Nhi vô ý nói ra lời này, đành phải thôi, “Được rồi, tùy nàng.”
Đường Thải Nhi nhìn phòng khách không còn người nào, ho nhẹ hai cái, “Vậy, Lam đại ca, ta trở về phòng.”
“Cái đó, Thải Nhi.” Lam Anh trong mắt đầy vẻ ôn nhu, đi tới bên cạnh Đường Thải Nhi, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của nàng, “Hôn sự của chúng ta, nói cho ta biết, nàng nghĩ như thế nào.”
“Nghĩ như thế nào?”
“Là đồng ý hay chưa có đồng ý?”
Đường Thải Nhi do dự không biết mở miệng như thế nào, đôi mắt trong veo thật sâu nhìn chăm chú vào Lam Anh, môi mỏng nhẹ nâng, “Vậy ngươi nói cho ta biết trước, nếu như ta muốn ngươi buông tha cho hết thảy, cùng ta quy ẩn rừng núi,