Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341884
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1884 lượt.
t mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Đợi hộ vệ lui ra, Lam Anh nhìn Đường Thải Nhi, nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên nụ cười tà mị, “Nàng. . . . . .”
“A, ta là tới xem, ngươi chuẩn bị hôn sự như thế nào.”
Lam Anh có chút kinh ngạc, “Ta cho là, cho là nàng. . . . . .”
“Cho rằng cái gì?”
“Không có, đã sớm bắt tay vào làm, sau đó sẽ có người tới đo dáng người để may.”
“May đồ?”
“Ừ, thuận tiện làm cho nàng một ít nữ trang, ít nhất phải để cho mọi người biết thành chủ phu nhân là một nương tử xinh đẹp.” Lam Anh cười trêu ghẹo, trong lòng kích động không thôi, hắn không chút kiêng kỵ đem sự vui sướng này bộc lộ qua lời nói.
Đường Thải Nhi nhìn trời, “Ta không phải là một thiếu nữ xinh đẹp, mà là một con Cọp mẹ.” Vừa nói vừa nhìn Lam Anh, làm bộ nâng móng vuốt Hổ lên.
“Cái đó không tệ, một lão Hổ sẽ mang Cọp mẹ quy ẩn rừng núi.” Lam Anh gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
————
Tịch thanh trước sau như một chỉ luyện kiếm trong đình, đang luyện đột nhiên trông thấy sân viện yên tĩnh bỗng nhiên nhao nhao lên, nô bộc, nha hoàn lui tới đều là bưng, mang, nâng hỉ lễ tân hôn.
Tra kiếm vào vỏ, Tịch Thanh ôm kiếm nhìn mọi người ở khắp nơi không ngừng đi ngang qua, tự nhủ: “Xem ra chuyện vui đã sắp tới, chẳng qua là, một thành chủ, thật muốn thành thân với một nam nhân sao? !”
Hắn sờ lên cằm, đối với Lam Anh càng thêm kính nể, sau đó xoay người đi đến phòng khách mà Dạ ngu ngốc đang nghỉ ngơi.
“Ê! Tiểu Tịch Tịch, Dạ Nhi muốn uống nước ~” Dạ ngu ngốc vừa lúc khát nước, thấy Tịch Thanh đẩy cửa đi vào, không chút khách khí trực tiếp sai khiến.
Tịch Thanh cũng nguyện ý, đi tới trước bàn, rót một chén trà đưa cho Dạ ngu ngốc, “Dạ Nhi a, không bằng. . . . . . Ngươi cũng gả cho ta đi.”
Đổi lại nếu là người thường, sợ rằng nói ra một câu này sẽ làm đối phương bị sặc nước, nhưng mà Dạ ngu ngốc không phải là người bình thường nha, cho nên lúc này vừa uống nước vừa nhìn ánh mắt thâm tình khẩn thiết của Tịch Thanh, không có phản ứng.
Tịch Thanh cho rằng hắn không nghe rõ, vì vậy càng ghé sát vào một chút, “Gả cho ta đi.”
Dạ ngu ngốc bĩu môi trợn mắt, “Không muốn, ta có nương tử rồi.”
Tịch Thanh toét miệng, “Dạ Nhi, có một số việc ngươi hiểu lầm, Đường huynh hắn muốn. . . . . .”
“Ngươi lại đang làm cái gì? !” Đường Thải Nhi lúc này bưng canh Nhân Sâm đi vào, ánh mắt như phòng ngừa kẻ trộm nhìn Tịch Thanh. Hiển nhiên, qua sự kiện thay quần áo lần trước, khiến cho Đường Thải Nhi cảm thấy Tịch Thanh là một con Sói đói mà Dạ ngu ngốc lại là một miếng thịt béo.
Tịch Thanh kêu oan, “Ta cái gì cũng chưa làm, ngươi đừng đề phòng ta giống như đề phòng cướp vậy được không?”
“Không được, ngươi nếu là dám phi lễ với Dạ Nhi, ta sẽ hạ độc ngươi, để xem cuộc đời này của ngươi còn có thể giao hợp hay không.” Đường Thải Nhi ngồi ở mép giường, cầm cái muỗng chuẩn bị đút canh Nhân Sâm cho Dạ ngu ngốc.
“Ngươi! Quá độc ác!” Tịch Thanh rống giận, sau đó phất tay áo bỏ đi.
Dạ ngu ngốc nháy mắt mấy cái, tò mò hỏi: “Nương tử, cái gì gọi là không thể giao hợp?”
Đường Thải Nhi chớp mắt cười một tiếng, thật sự không biết phải giải thích với Dạ ngu ngốc, một nam nhân thuần khiết giống như đóa hoa Sen như thế nào.
“Nương tử?”
“Éc. . . . . . Chính là tướng công cùng với nương tử luyện. . . . . . . . . . . . Công phu!” Đường Thải Nhi suy nghĩ hồi lâu, trả lời chắc chắn.
“Nha.” Dạ ngu ngốc gật đầu một cái, há mồm uống một hớp canh Đường Thải Nhi đưa tới, sau đó ngẩng đầu, “Nương tử lúc nào thì cùng Dạ Nhi giao hợp?”
“. . . . . .”
Đường Thải Nhi muốn thành thân hay không (2)
Đường Thải Nhi lần đầu tiên có một loại cảm giác thất bại khó hiểu, ngửa mặt lên trời thở dài, “Thần, cứu cứu ta với.”
Dạ ngu ngốc dựa vào bên giường, nhìn Đường Thải Nhi cười như không cười, vẻ mặt lại tò mò, “Nương tử gọi ai vậy?”
Đường Thải Nhi đặt chén ở một bên, rất muốn nói cho hắn biết không được gọi mình là nương tử nữa, nhưng lại lo lắng thân thể của hắn, cũng coi như không có gì. Nghĩ thầm, vẫn là chờ hắn dưỡng thương xong đã, nói vậy khi đó nàng đã cùng Lam Anh thành thân, chuẩn bị quy ẩn núi rừng rồi.
“Không có ai, ngươi cần nghỉ ngơi nhiều hơn, ngủ thêm một chút đi.” Đường Thải Nhi đỡ Dạ ngu ngốc để cho hắn nằm ngửa trên giường, “Ngoan nha.”
“Không thể giả được.” Đường thái nhi cười đùa nói.
“Dáng người không tệ, đội mũ phượng, khăn quàng vai nhất định sẽ rất đẹp.” Giọng nói già nua của lão may rơi vào trong tai Đường Thải Nhi lại vô cùng êm tai.
“Đa tạ lão khích lệ.” Đường Thải Nhi nói cười híp mắt.
“Thải Nhi, để cho nha hoàn đổi y phục cho nàng đi.” Lam Anh ngồi ở trên ghế uống trà, nhìn Đường Thải Nhi một thân nam trang quả thật cảm thấy có chút không ổn.
Đường Thải Nhi nhún vai, “Tùy ngươi.”
Dù sao thành thân xong là có thể về nhà, không có gì phải băn khoăn lo lắng.
Đo cơ thể xong, nha hoàn mang theo lão may rời khỏi tiền đường, Đương Thải Nhi túm tóc, cầm dây cột tóc chuẩn bị buộc lại.
Lam Anh đặt