Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341857
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1857 lượt.
chuyện gì sao?”
“Ta đến thông báo cho ngươi một tiếng, đến giờ Mùi, ta và Lam Thượng Thư sẽ vào cung dự tiệc.” Tịch Thanh ôm bảo bối của hắn là Thắng Tà kiếm, sống lưng thẳng băng đứng đó.
Đường Thải Nhi nghe hai chữ vào cung, hai mắt lóe lên tinh quang, khiến Tịch Thanh lung ta lung túng buông thong hai tay, lui về phía sau hai bước.
Tịch Thanh: “Ngươi, ngươi đừng quá đáng? !”
“Ta cũng muốn đi!”
“Không thể! Cung đình là nơi nào mà ngươi nói đi liền đi chứ? !”
Đường Thải Nhi nhe răng căm tức nhìn Tịch Thanh, “Vậy sao ngươi có thể đi?”
Tịch Thanh ho nhẹ, “Lẫm vương đưa tới thiệp mời, viết tên tại hạ.”
Đường Thải Nhi cúi đầu, vô cùng hiểu, Tiểu Bạch làm như vậy, là vì chiêu hiền nạp sĩ, có lòng thu Tịch Thanh làm môn khách. Tịch Thanh không ngốc, có lẽ cũng hiểu, lần này hắn nhận lời mời của Lẫm vương, chắc cũng để đền đáp triều đình?
Nghĩ đến đây, nàng ngẩng đầu tò mò hỏi: “Tịch huynh, không phải từ trước đến giờ người đều khinh thường làm bạn với triều đình sao?”
Sắc mặt Tịch thanh quẫn bách, há mồm cãi, “Tại hạ chưa bao giờ nói thế.”
“Được rồi được rồi, vậy, hiện tại đã là giờ Mùi một khắc rồi, Tịch huynh mau mau lên đường đi.” Đường Thải Nhi cười đùa hướng về phía Tịch Thanh phất tay.
Tịch Thanh nắm chặt Thắng Tà kiếm, bộ dáng muốn nói lại thôi. Đường Thải Nhi nghi hoặc nháy mắt mấy cái, lại chờ tới là bóng lưng yên lặng xoay người của Tịch Thanh.
Đường Thải Nhi không biết làm sao chỉ gãi gãi mặt, đột nhiên nhớ tới quỷ kế của mình, không khỏi cười lưu manh, líu ríu, “Không mang ta theo, ta sẽ không đi sao? Mắc cười!”
Nhập bậy vào cung
Tuy rằng ngoài miệng Đường Thải Nhi nói như vậy, nhưng khi hành động vẫn có chút khó khăn. Nói thế nào thì đó cũng là Hoàng cung, không phải nói vào là vào được. Nàng đi lại trong phòng, gọi nô bộc tới, quyết định ăn cơm lấp đầy cái bụng trước, rồi mới tính tính toán toán làm cách nào lẫn vào Hoàng cung.
Đang mải mê ăn gà, Đường Thải Nhi nhìn thấy một vị nam tử mặc áo đen đang vội vã đi qua. Nàng nhớ ra người đó, trước kia luôn đứng ở bên cạnh Lam Anh, hình như là hộ vệ của hắn.
“Ha! Tiểu ca này!” Đường Thải Nhi bỏ đùi gà xuống, chạy ra khỏi cửa, nhảy đến trước mặt hắn.
Tây Chiêu lui về phía sau một bước, kéo dài khoảng cách với Đường Thải Nhi, ôm quyền nói: “Đường cô nương, có gì phân phó?”
Tuyên Tông hoàng ngồi thẳng trên ghế rồng, tay cầm ly rượu bằng vàng, cười mời quần thần, “Tối nay chúng ái khanh đều không cần phải câu nệ, vui vẻ uống rượu là chính.”
“Tạ ơn hoàng thượng!” Quần thần nâng chén cúi người, khấu tạ hoàng ân.
Hai bên Tuyên Tông hoàng, là chỗ hoàng tử, công chúa ngồi, ngay sau đó là thần tử quyền cao chức trọng trong triều. Lẫm vương Lăng Dạ Tầm và Thái tử chia ra ngồi ở hai bên vị trí đầu não, trong triều cũng tự động chia làm hai phái, ngồi theo chủ tử của mình.
Thái tử Lăng Thiên Mịch cười nâng ly rượu bằng vàng, nhìn thẳng Lăng Dạ Tầm nói: “Nghe nói vài ngày trước thân thể Tam đệ có bệnh, không biết bây giờ sao rồi?”
Tuyên Tông hoàng nghe vậy sửng sốt, cũng nhìn về phía Lăng Dạ Tầm, “Lão Tam, con bị bệnh sao?”
Lăng Dạ Tầm cười nhạt, hướng về phía Tuyên Tông hoàng cúi đầu trả lời: “Nhi tử chỉ là cảm phong hàn mà thôi, lại khiến Thái tử lo lắng rồi.” Dứt lời hắn liếc mắt nhìn thái tử.
“Đều là huynh đệ một nhà, cần phải lo lắng như vậy.” Thái tử tình chân ý thiết nói.
Lam Anh cười nhìn hai người, yên lặng cười yếu ớt, khẽ uống rượu trong chén.
Thái tử giơ tay đưa hướng Thường Tấn, hộ vệ đứng sau mình.
“Thái tử gia.”
“Lão Tứ đâu?” Thái tử cau mày hỏi.
Thường Tấn liếc nhìn chỗ ngồi trống không, trả lời: “Thuộc hạ không biết.”
“Đi tìm đi, tìm được thì lôi hắn về.”
“Vâng!”
————————
“Tứ Vương Gia, thiếp rất nhớ người đó ~”
Trong bụi cỏ truyền đến giọng nói nũng nịu đến cực điểm, khiến người nghe lạnh cả sống lưng. Đường Thải Nhi đang bưng vịt quay đi tới vừa nghe được tiếng này, cột sống không khỏi cứng đờ. Ngồi chồm hổm, vạch bụi cỏ ra, quả nhiên nhìn thấy một đôi nam nữ, Này. . . . . . Làm việc trẻ em không nên làm.
Đạo đức thoái hóa a! Bại hoại phong tục a!
Đường Thải Nhi chép miệng lắc đầu, không nghĩ tới trong cung cũng có loại tư tưởng này. Thật không biết đây là những người đầu tiên hay cung đình này vốn phóng túng giống thiên hạ.
Đường Thải Nhi quay mặt đi, cúi người, muốn nhanh chóng rời đi.
“Người nào? !”
Một tiếng gầm lên, suýt nữa thì hù Đường Thải Nhi làm rớt vịt quay trong tay. Nàng vội vàng nâng tay áo lên, che kín mặt, bắt chước tiếng mèo kêu.
Muội Cơ ôm cổ Tứ hoàng tử Lăng Phong Minh, làm nũng: “Gia, là mèo mà thôi ~”
Lăng Phong Minh nhíu nhíu mày, đẩy Muội Cơ ra.
“A!” Muội Cơ ngã trên mặt đất, không khỏi kêu đau một tiếng.
Trán Đường Thải Nhi toàn mồ hôi lạnh, nhìn Lăng Phong Minh khoác cẩm bào. Trong đầu đang suy nghĩ nên làm cách nào, trốn cũng không được, không trốn cũng không xong. Nếu chạy, chẳng phải sẽ thành thích khách sao? ! Không