Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341855
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1855 lượt.
trốn. . . . . .
Lăng Phong Minh, đưa tay kéo, lôi cả người Đường Thải Nhi ra ngoài, vịt quay cuối cùng cũng rơi xuống đất. . . . . .
“Vịt của ta!” Đường Thải Nhi nhìn vịt quay trên mặt đất, trong lòng gào thét tiếc thật.
Lăng Phong Minh nhìn nữ tử mặc y phục vũ cơ trước mắt, chau mày, “Vũ cơ lớn mật! Lại dám tự tiện tới đây!”
Đường Thải Nhi nhìn Lăng Phong Minh, kinh ngạc phát hiện, dáng dấp của hắn có mấy phần tương tự với Lăng Dạ Tầm, chẳng lẽ hắn là Hoàng tử? ! Đây chẳng phải là một người không tầm thường sao, mình sẽ bị chém đầu.
Vì vậy nàng không khỏi mở miệng ngụy biện, cằm hất về phía Muội Cơ đã đứng lên từ lâu, “Trên người nàng mặc y phục giống ta! Tại sao ngươi không hỏi nàng? !”
Ông trời, thần linh biết lúc này Đường Thải Nhi đang nói cái gì!
Lăng Phong Minh cười to, nắm cánh tay Đường Thải Nhi thật chặt, “Ngươi nói, ngươi giống nàng?”
Đường Thải Nhi cắn môi dưới, nặn ra một chữ, “Phải . . . . .”
Tiếng cười của Lăng Phong Minh dần dần chìm xuống, chỉ còn lại khuôn mặt ngây thơ, nhưng nụ cười xấu xa như có như không đã bán đứng hắn.
Đường Thải Nhi rụt cổ một cái, “Ngươi, ngươi muốn làm gì?”
Tay Lăng Phong Minh vừa dùng lực, kéo Đường Thải Nhi vào trong ngực của mình, nhắm mắt ngửi mùi thơm trên cơ thể nàng, rầm rì nói: “Không ngờ là mùi hoa gừng, ta thích.”
Muội Cơ nhìn vị hoàng tử mình đang cố sức nịnh nọt lại có thể trêu ghẹo nữ tử khác trước mặt mình. Hai mắt nàng ta tóe ra lửa giận, nũng nịu gọi: “Vương gia ~ người không để ý tới Muội Cơ nữa sao?”
“Đúng vậy! Đúng vậy nha, Vương gia, người, người trở về, cùng nàng tiếp tục, thả ta đi đi.” Đường Thải Nhi cười khúc khích, không dám tùy tiện dùng vĩ lực với nam nhân trước mặt.
Lăng Phong Minh cũng không quay đầu lại, nói với Muội Cơ: “Ngươi về trước đi, lần sau ta sẽ tìm ngươi.”
Muội Cơ cắn răng, nàng cùng Lăng Phong Minh hoan hảo mấy lần, tính khí của người này âm tình bất định. Nếu là mình không trở về như hắn nói, chắc chắn sẽ chọc giận hắn. Hôm nay chỉ có thể tức giận trợn mắt nhìn Đường Thải Nhi một cái, rồi xoay người rời đi.
Đường Thải Nhi đưa cổ hướng về phía bóng lưng Muội Cơ kêu lên: “Này này! Này! Ngươi đừng đi a! Này!”
Lăng Phong Minh kẹp chặt cằm Đường Thải Nhi, kéo mặt nàng về phía mình, nghiêng đầu cảm thán: “Nữ nhân này, ngươi thật là hăng hái.”
“Cũng thường, cũng thường, gia, nếu không người thả ta đi. . . . . .” Phấn độc trong ống tay áo của Đường Thải Nhi đã sớm chuẩn bị từ lâu, định bụng nếu thuyết phục không được, sẽ trực tiếp vẫy lên mặt hắn.
Ngón tay Lăng Phong Minh khẽ chạm mấy cái vào đôi môi nàng, cười vui vẻ: “Vậy cũng không được, thả ngươi, ai chơi với ta đây?”
“Tứ đệ đang làm gì vậy?” Một giọng trầm thấp truyền đến cách đó không xa, trong trẻo nhưng lạnh lùng mang theo vài tia chế nhạo.
Đường Thải Nhi vội vàng hung hăng giẫm lên chân Lăng Phong Minh, thoát khỏi sự kiềm kẹp của hắn, vội vàng nhảy ra xa. Liếc mắt nhìn Lăng Dạ Tầm sắp đi đến, lo nghĩ sẽ khiến hắn thêm phiền phức, vội vàng rút ra chân chạy đi.
Lăng Phong Minh căng thẳng, muốn nhấc chân đuổi theo, thì giọng nói của Lăng Dạ Tầm lại vang lên.
“Tiệc rượu đang náo nhiệt, Tứ đệ tới nơi không người, có việc gì muốn làm sao?”
Lăng Phong Minh thu chân lại, cười sang sảng: “Tam ca nói đùa, Phong Minh chẳng qua uống nhiều quá, nên tùy ý ra ngoài đi dạo mà thôi. Bây giờ cơn say đã qua, sẽ trở lại, Tam ca có muốn đi cùng không?”
Lăng Dạ Tầm cười nhạt: “Không được, Tam ca thích yên tĩnh, cũng muốn tùy ý đi dạo một chút.”
“Vậy, Phong Minh về trước.” Lăng Phong Minh cười bái biệt hắn, đi hướng Cảnh Đức cung.
Sau khi Lăng Phong Minh đi rồi, sắc mặt hòa nhã của Lăng Dạ Tầm dần dần lạnh xuống, nhìn về hướng Đường Thải Nhi vừa mới chạy đi, trầm tư chốc lát, liền cất bước đuổi theo.
Đường Thải Nhi đã sớm chạy đến Cảnh Đức cung, đứng ở góc đợi bọn hạ nhân, xem ca múa trên đài, trong tay còn đang cầm hạt dưa, cắn cắn, vẫn không quên chia cho người bên cạnh một ít.
Một cung nữ nào đó: “Nhìn đội múa này đi, chính là thái tử gia cố ý mời từ Giang Nam về đây ~ nhảy rất đẹp ~”
Một thái giám đáp lại: “Đây đã là gì chứ, đợi lát đội múa đệ nhất kinh thành mà Lẫm vương mời đến, nghe nói Lĩnh vũ (người múa chính) rất thần diệu, eo lưng uốn éo, tư thái giống như thiên tiên hạ phàm.”
Đường Thải Nhi bĩu môi chậc lưỡi, ném vỏ hạt dưa đi, “Thiên tiên hạ phàm? Thật như vậy sao?”
Vừa mới nói xong, câu chuyện của cung nữ và thái giám chưa kịp tiếp tục, một lão quản gia liền vọt tới, thở hổn hển bắt được cánh tay Đường Thải Nhi, vội nói: “Tiểu tổ tông của ta a, sao ngươi lại chạy tới đây, có biết chúng ta chuẩn bị lên đài rồi hay không! !”
Đường Thải Nhi trợn mắt há mồm, cúi đầu nhìn y phục của mình một chút, cười khan hai tiếng, “Lão gia tử, người. . . . . .”
Lão quản gia liều mạng, cầm tay nàng kéo đi, vừa đi vừa thì thầm: “Ngươi chính là Lĩnh vũ, ta đã tốn số bạc lớn để mời ngươi tới, ngươi không thể chạy! Cung đình không thể so với nơi khác, gây ra chuyện rắc rối sẽ bị chém đầu! Bình thườ