Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1851 lượt.
hén, uống nước. Uống xong rồi ta sẽ nói cho muội biết, tránh cho muội bị sặc,”
Lăng Tiêu Doanh vội vàng uống hết nước trà trong chén, “Nói mau nói mau!”
Thượng Quan Linh nghiêng người về phía trước, ở bên tai Lăng Tiêu Doanh thần thần bí bí nói: “Hôm nay, phụ hoàng muội ban phi tử cho ca ca muội.”
“Cái gì?” Lăng Tiêu Doanh kinh hãi, vội vàng đứng dậy, hốt hoảng bắt lấy cánh tayThượng Quan linh, “Phi tử? Là nhà nào?”
Thượng Quan Linh véo véo mũi Lăng Tiêu Doanh nói: “Chính là Đường Thải Nhi.”
“Trời ạ, thật trùng hợp nha. Vậy Thải nhi cô nương hiện nay đang ở đâu?”
“Ở biệt viện phía tây, ai nha nha, thật bất công, Tiểu Tầm Tầm rõ ràng rất bạc tình bạc nghĩa.” Thượng Quan Linh phát biểu.
Lăng Tiêu Doanh phồng má lên, chớp chớp mắt nhưng không hề có thần thái: “Ca ca thật quá đáng, chẳng lẽ ca ca thật sự quên Thải nhi cô nương sao. . . . . .”
“Đúng vậy đúng vậy, tiểu Tầm Tầm là người xấu.”
Lăng Tiêu Doanh bật cười, chọc chọc Thượng Quan Linh: “Linh ca ca, không cho nói xấu ca ca muội.”
“Éc. . . . . . Ta không thể ở lâu, ta đi đây.”
“Linh ca ca không đi gặp ca ca sao?”
Thượng Quan Linh ho nhẹ hai tiếng, “Trong thời gian này ta tương đối bận rộn, chờ ta có thời gian đã.”
“Linh ca ca đang bận cái gì vậy?”
Thượng Quan Linh khom lưng, nhìn hai mắt Lăng Tiêu Doanh, giơ tay nhéo nhéo mặt nàng, “Chính sự.”
“Chính sự? Ha ha, muội lại nghĩ rằng Linh ca ca đang bận nhàn sự đấy ~”
Thượng Quan Linh cười, vuốt ve mấy sợi tóc của nàng, “Được lắm được lắm, không cần oán hận Linh ca ca này, ta phải đi đây, lần sau, muội thổi bài kia cho ta nghe nha.”
“Vâng!”
Trước khi Thượng Quan Linh đi, lại lần nữa liếc mắt nhìn Lăng Tiêu Doanh đang nắm cây sáo, trước mắt hiện lên cuộc đảo chính hơn mười năm trước.
Nếu như có thể trở về mười năm trước, không, trở lại mười hai năm trước. . . . . . Phải là mười lăm năm trước. . . . . .
Tóm lại, muốn lặp lại thời gian có quá nhiều, quyết định để ân hận cũng quá nhiều quá nhiều. . . . . .
Nếu như trở lại mười lăm năm trước, hắn sẽ mang theo Tầm và Doanh rời đi, bọn họ sẽ không đến ngôi nhà cỏ ấm áp kia. . . . . . Như vậy, có lẽ cẩm y vệ sẽ không tìm được bọn họ, nhốt bọn họ vào trong lồng tù này, cũng sẽ không khiến những hài tử mới ba tuổi như bọn họ trải qua trận chém giết kia. . . . . .
Tầm và Doanh cũng sẽ không nhìn thấy mẹ mình chết trước mặt họ. . . . . .
Nếu như mọi việc đều không xảy ra, sẽ tốt hơn. . . . . .
Chướng mắt thì quyến rũ
Ngày hôm sau, thời điểm Đường Thải Nhi bị đánh thức, sắc trời vẫn còn u u tối tối. Từ trước đến nay, lúc nàng ngủ sớm dậy trễ sẽ nóng nảy muốn đánh người. Nhưng vừa trừng mắt trách mắng, ngồi dậy, nhìn thấy trước mặt là hai tiểu nha đầu nhu nhu nhược nhược liền mất đi dũng khí. Dụi dụi con mắt, ngáp một cái, hướng hai người đã quấy rầy giấc mộng đẹp của nàng hỏi: “Trời còn chưa sáng, các ngươi làm gì vậy?”
Thủy nhi cúi cúi người nói: “Nương nương, nửa canh giờ sau Vương gia sẽ thức dậy thay quần áo. Nương nương phải y phục chỉnh tề, rồi đến hầu hạ Vương gia.”
Khóe miệng Đường Thải Nhi giật giật: “Cái gì? Sớm như vậy. . . . . .”
Chiêu Nhi đứng một bên đã thấm ướt mặt khăn đưa tới: “Trước kia những thứ này đều là chúng nha hoàn làm, nhưng bây giờ nương nương đã đến đây, thì việc chăm sóc, hầu hạ Vương gia đương nhiên là nương nương phải tự làm.”
Lăng Dạ Tầm giống như con báo thức tỉnh, chậm rãi mở to mắt, nhìn mặt của Đường Thải Nhi gần trong gang tấc, trong nháy mắt liền thất thần. Sau đó hai mắt trấn tĩnh lại, cau mày.
Trong nháy mắt vừa rồi, Đường Thải Nhi tưởng như nhìn thấy cảnh Dạ nhi mơ mơ màng màng tỉnh dậy, hô một tiếng “nương tử sáng rồi sao ~”, tâm khẽ động, nhưng khi phục hồi tinh thần lại, trước mắt chỉ có một đôi mắt lạnh như băng lại xa cách.
“Tránh ra.” Lăng Dạ Tầm nằm thẳng, hướng về phía Đường Thải Nhi trên đỉnh đầu không chịu nhúc nhích ra lệnh.
Đường Thải Nhi sửng sốt, vội vàng ngồi thẳng lên, ho khan hai tiếng: “Ta. . . . . . Định. . . . . . Định. . . . . .” Đáng chết, tại sao nàng lại tự cho là vậy?
“Ta hầu ngươi thay quần áo.” Đường Thải Nhi bỏ qua việc tỉa tót câu chữ, trực tiếp nhanh gọn vào thẳng vấn đề.
Người đứng ngoài cửa lúc này mới chậm rãi tiến vào, đối với việc Đường Thải Nhi an toàn thoát nạn cảm thấy kinh ngạc, nhưng không người nào dám biểu hiện ra.
Lăng Dạ Tầm ngồi dậy, hai chân tiếp đất, giống như pho tượng Phật ngồi thẳng ở trên giường, nhắm mắt.
Hiểu được, đây là ý bảo để Đường Thải Nhi lau mặt cho hắn.
Việc này Thải nhi thường xuyên làm, mỗi ngày Dạ nhi tỉnh dậy, không phải đều là nàng chăm sóc giống như chăm sóc nhi tử sao.
Đường Thải Nhi nhấc ống tay áo phiền phức, cầm khăn mặt thấm nước, vắt khô, khom người, khăn vuông liền “Bộp” Một cái, dán trên mặt Lăng Dạ Tầm.
Đường Thải Nhi lại nghe tiếng mọi người hít vào, nàng vỗ khăn vuông, giương mắt nhìn bọn người hầu một cái, thu hồi thần sắc vào đôi mắt, tiếp tục mò mẫm khuôn mặt Lăng