Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341848
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.
không nói câu nào chỉ ăn cháo, Đường Thải Nhi ngồi ở bên cạnh Lăng Tiêu Doanh, húp từng hớp từng hớp, thỉnh thoảng dùng dư quang quan sát Lăng Tiêu Doanh.
Đôi mắt hoàn hảo, tròng mắt hơi đen, đồng tử to, mí mắt ửng đỏ.
Loại mù này không phải là ngoại thương cũng không phải là độc thương, hẳn là gặp phải biến cố bị kích thích dẫn đến mù, coi như là tâm bệnh. Nhưng mà, mười năm trong bóng tối, đã sớm quên mất ánh sáng như thế nào rồi.
Đường Thải Nhi cắn đôi đũa, bất tri bất giác nhìn Lăng Tiêu Doanh đến ngây người.
Lăng Dạ Tầm để bát đũa xuống, cười nhạt: “Đêm qua nghe nói Thải nhi từ nhỏ đã học y, nói vậy rất tinh thông y thuật nhỉ.”
Đường Thải Nhi ngẩn người, cười mỉa nói: “Ha ha, đâu có đâu có.”
Vẻ âm trầm trong mắt Lăng Dạ Tầm càng sâu, mở miệng hỏi: “Vậy Thải nhi xem giúp Doanh nhi một chút.”
Tay Lăng Tiêu Doanh run nhẹ, khóe môi cong lên nụ cười, nhưng có chút khổ sở: “Ca ca, không cần, muội như vậy, rất tốt.”
Đường Thải Nhi không để ý tới lời từ chối của Lăng Tiêu Doanh, đưa tay bắt mạch cho nàng, híp mắt nghiên cứu.
Thời gian một chén trà đã qua, Đường Thải Nhi vẫn không nói gì. Lăng Dạ Tầm cũng không thúc giục, ở một bên lẳng lặng chờ. Cặp mắt rơi trên khuôn mặt Đường Thải Nhi, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng có chút nghiền ngẫm.
Đường Thải Nhi thở hắt một hơi, hướng về phía Lăng Dạ Tầm lắc đầu một cái.
“Thế nào? Có phải. . . . . . Không được phải không?” Lăng Tiêu Doanh cũng không để ý, cười rất nhẹ rất đẹp.
Đường Thải Nhi nhìn Lăng Dạ Tầm, mày đẹp của hắn nhíu thật chặt. Nhìn ra được, sự quan tâm của hắn với Doanh nhi không tầm thường, nhà đế vương, tình thân không đổi.
Nếu ngươi đã quan tâm, ta sẽ giúp ngươi bảo hộ.
“Cho ta một tháng.” Sắc mặt Đường Thải Nhi trở lại bình thường, trong mắt đầy bình tĩnh.
Khóe miệng Lăng Dạ Tầm nhếch lên: “Được.”
Thực hiện kế hoạch
Được cho phép, Đường Thải Nhi không nhiều lời, Lăng Dạ Tầm cũng không hỏi nhiều, dường như vô cùng tín nhiệm y thuật của nàng. Sau khi ăn xong Đường Thải Nhi đứng ở trong tiểu viện của mình, quỳ gối ngồi trên lan can đình, chớp mắt nhìn hoa sen tàn trong hồ cùng lá sen và củ sen khô vàng bên bờ.
Lăng Dạ Tầm gần như không tiếp cận Đường Thải Nhi lại rất hiểu rõ nàng, Đường Thải Nhi khẽ cau mày: “Đã từng điều tra ta, hay là. . . . . . Ai? Có cá nha!” Suy nghĩ bị cá vàng trong hồ nước nhảy lên cắt đứt. Đường Thải Nhi nắm chặt hai tay vào lan can, cúi người xuống nhìn, nước trong biếc, có ba, bốn con cá vàng bơi lội tung tăng, Đường Thải Nhi nhìn rất vui vẻ.
Ngoảnh đầu nhìn xung quanh, từ trên bàn đá trong đình cầm lên điểm tâm, chia thành hai nữa, tung vào trong nước, đám cá lập tức tranh nhau vọt tới.
Đang cho cá ăn, lỗ tai Đường Thải Nhi giật giật, quay đầu híp mắt nhìn về phía xa, sâu trong cánh rừng có hai người đi tới, đang tán gẫu gì đó. Nội lực của Đường Thải Nhi không kém, loáng thoáng có thể nghe hai từ “Vũ cơ” “Muội muội của Thượng Thư“. Nhớ lại đêm qua ở ngoài cửa, đoạn đối thoại giữa Thủy nhi và Chiêu nhi, nàng đã nghe hết toàn bộ.
- – – – – – – – – – – — – – -
Một nơi khác, trong phủ Thái tử.
Lăng Thiên Mịch ngồi trong thư phòng, lật xem quyển binh thư cầm trong tay. Chén trà bên cạnh, nước trà đã lạnh từ lâu. Hắn vừa muốn đưa tay lấy uống, một đôi tay trắng nõn, non mịn đã cầm trước, đồng thời giọng nói dịu dàng, dễ nghe truyền đến: “Trà này đã lạnh, chàng quá nhập tâm rồi.”
Chân mày Lăng Thiên Mịch nhướng lên, cặp mắt dời khỏi quyền sách, nhìn mỹ nhân trước mắt, khóe miệng nhếch lên, khuỷu tay mở ra, kéo mạnh một cái, mỹ nhân lọt vào trong ngực. Mỹ nhân vững vàng đến ngực, một tay cầm chén trà không chút đung đưa bởi động tác bất thình lình kia.
“Đã lâu không thấy nàng.” Lăng Thiên Mịch đè thấp giọng, khẽ thì thầm bên tai mỹ nhân trong ngực.
Nàng nhẹ giọng cười, cười yêu mị: “Nhớ sao?”
“Đương nhiên rất nhớ.”
“Nhớ cơ thể ta, hay là muốn ta giúp chàng?”
Lăng Thiên Mịch ôm chặt khuỷu tay nàng, môi mỏng khẽ nhếch, ngậm vành tai nàng: “Đều muốn, thì như thế nào?”
Mỹ nhân cười càng vui vẻ: “Đều theo ý chàng.”
“Bộp” “Choang” Chén trà rơi xuống đất, phát ra tiếng vỡ ”Loảng xoảng” Thanh thúy, Lăng Thiên Mịch đã ôm mỹ nhân đặt ở trên bàn sách từ lâu, hai tay đỡ hai bên tai nàng, mắt nhìn xuống dung nhan tuyệt mỹ của nàng.
“Nghe nói nàng biết rất nhiều trò hay.”
“Thật hổ thẹn, nếu hay, sao bọn họ cho về chứ?” Mỹ nhân nheo ánh mắt kiều mị lại, trong lời nói không hề có ý áy náy.
Lăng Thiên Mịch nâng một tay lên, chậm rãi vén váy nàng lên, thăm dò vào bên trong ngực, khiêu khích như có như không, khiến nàng yêu kiều rên rỉ, thở dài: “Nàng không hoàn thành nhiệm vụ, xem ta phạt nàng như thế nào.”
Mỹ nhân nâng hai cánh tay lên, áo trượt xuống, lộ ra cánh tay tuyết trắng, vòng qua cổ Lăng Thiên Mịch, cánh môi dán vào nhau: “Vậy chàng liền phạt đi ~” bốn chữ nhẹ nhàng, cũng dấy lên dục hỏa trong người.
- – – – – – – – – – – – – – -
“Này, Vương gia ở đâu vậy?” Đ