watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Tác giả: Hoa Diên U Lạc

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341850

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1850 lượt.

ường Thải Nhi chơi một mình chán ngấy, bắt lấy một nô bộc hỏi.
Nô bộc trước tiên cúi đầu nói: “Tiểu nhân ra mắt Đường phi nương nương. Bây giờ Vương gia đang ở thư phòng đọc sách.”
“A, ta đi tìm hắn.” Đường Thải Nhi nhấc váy rời đi, nô bộc vội vàng ngăn cản: “Nương nương! Nương nương không được!”
Đường Thải Nhi vừa đi nhanh, vừa nhìn người phía sau nhíu mày hỏi: “Tại sao không được.” Cước bộ càng chạy càng nhanh.
“Vương gia có dặn dò, người không thể rời biệt viện.” Nô bộc chạy đến đằng trước Đường Thải Nhi, yêu ớt ngăn nàng lại giải thích.
Đường Thải Nhi mới nhớ tới, buổi sáng Dạ nhi đúng là đã nói như vậy. Nhưng mà, hắn không đến nhìn mình, mình lại không thể ra ngoài, đây chẳng phải giống một đôi uyên ương có số khổ sao? !
Đường Thải Nhi híp mắt nhìn về phía nô bộc trước mắt, gật đầu một cái: “Được, ta không đi nữa.”
Nô bộc thở phào nhẹ nhõm, vừa muốn mời Đường Thải Nhi trở vào viện, lại thấy thân hình nàng chợt lóe, giây tiếp theo đã biến mất không thấy nữa. Nô bộc kinh hãi, cho là mình gặp phải ma quỷ, vội vàng hốt hoảng nhìn xung quanh hô to: “Nương nương? ! Nương nương!”
Trên ngọn cây, Đường Thải Nhi mặc một thân áo trắng, cười cực kỳ rực rỡ: “Ta đi tìm Vương gia ~” Dứt lời, mũi chân mượn lực một chút, thân thể nhẹ nhàng bay về phía cây cao nơi xa, không vì bao lâu đã biến mất trước mắt tên nô bộc.
“Nàng. . . . . . Nàng biết võ công. . . . . .”
Đường Thải Nhi dựa theo trí nhớ, trong phút chốc đã đến tẩm cư của Lăng Dạ Tầm, nghĩ rằng thư phòng của hắn cũng có thể ở xung quanh nơi này, vừa giống như con khỉ ở trên cây nhảy ra, vừa tìm thư phòng.
Bên cạnh từ từ truyền đến tiếng ồn ào, có người bắt đầu hô to, “Có thích khách!” “Tiểu tặc đừng chạy!” Tiếng đe dọa các loại. Sống lưng Đường Thải Nhi cứng đờ, đu trên cành cây không dám xuống.
Chẳng lẽ mình vừa xông loạn, bị thị vệ tưởng là thích khách? Không phải chứ! Đã gây họa sao?
Nhánh cây dưới chân trầm xuống, bên tai vang lên tiếng sột soạt của quần áo, Đường Thải Nhi quay đầu nhìn lại, cặp mắt lập tức căng thẳng: “Ngươi là ai? !”
“Xuỵt. . . . . .” Nam hồ ly trước mặt nheo mắt lại, ngón tay thẳng đứng ở trước môi: “Hai ta là một nhóm mà.”
Đường Thải Nhi mang biểu tình hoảng hốt, nhìn từ trên xuống dưới người tới vài lần, trong đầu tìm tòi nhớ lại, trong nháy mắt cặp mắt trợn to: “Ngươi là người lần trước đùa giỡn Dạ nhi!”
Thượng Quan Linh cười ha ha, thân thể trong nháy mắt hơi ngửa về phía sau, cả người té xuống, Đường Thải Nhi vừa định đưa tay kéo hắn, lại thấy thân thể hẳn linh động treo ngược ở trên cành cây, hai mắt rũ xuống, nhìn Đường Thải Nhi: “Ngươi còn nhớ ta sao, aizz, so với tiểu Tầm Tầm có tình có nghĩa hơn nhiều.”
Đường Thải Nhi vừa muốn đặt câu hỏi, ánh mắt chợt căng thẳng, nắm cổ chân của Thượng Quan Linh, dùng sức kéo lên, kéo cổ áo hắn nhảy lên cành cây cao hơn. Thượng Quan Linh còn chưa hoàn hồn, đã thấy Đường Thải Nhi cúi đầu, nhìn thị vệ đi tuần đang tìm người khắp nơi.
Người ngoài đi rồi, Đường Thải Nhi mới mở miệng: “Thích khách mà bọn họ nói có phải là ngươi hay không?”
“Phốc. . . . . .” Thượng Quan Linh cười một tiếng, “Làm sao có thể? ! Là ngươi thì có.”
Đường Thải Nhi xấu hổ trừng mắt nhìn, dùng lỗ mũi nói chuyện: “Ta là nửa chủ nhân của phủ đệ này , ta là nương nương, tại sao có thể là thích khách, buồn cười! Ngươi là ai?”
“Ta hả. . . . . .” Thượng Quan Linh híp mắt lại, “Ta và tiểu Tầm Tầm có quan hệ không minh bạch, cũng coi là nửa chủ nhân của nơi này nha.”
Đường Thải Nhi lập tức treo lên loại vẻ mặt như ăn phải phân: “Ngươi. . . . . . Chẳng lẽ là nam sủng?”
“Hai vị ở phía trên tán gẫu thật thoải mái?”
Nhưng vào lúc này, dưới tàng cây truyền đến giọng nói không chút gợn sóng.
Hai người đồng thời nhìn xuống dưới, Lăng Dạ Tầm với gương mặt lạnh lùng, chắp tay đứng, ngửa đầu nhìn trên cây.
Chẳng qua là lúc này, hai người lại không có ai định xuống, hai chân tiếp tục dính trên nhánh cây, cùng người phía dưới mắt đối mắt.
Đường Thải Nhi liếc Thượng Quan Linh một cái, hướng về phía phu quân phía dưới nói: “Ha ha, trùng hợp nhỉ.”
“Xuống.” Lăng Dạ Tầm lạnh lùng ra lệnh.
Thượng Quan Linh dùng cùi chỏ thúc Đường Thải Nhi một cái, cằm chỉ chỉ Lăng Dạ Tầm: “Ngươi xuống đi.”
Đường Thải Nhi đánh trả hắn một cái, khinh bỉ nói: “Sao ngươi không xuống? Ngươi sợ cái gì?”
“Ngươi sợ cái gì? !”
“Ta đâu có sợ, hắn là tướng công của ta, ta sợ cái gì chứ.”
“Ha ha ha.” Thượng Quan Linh cười mỉa mấy tiếng, nghĩ thầm lần trước mình thừa dịp hắn ngu ngốc mà khi dễ hắn. Hiện tại lại không biết người này là quên thật hay giả bộ quên, vì vậy, không nên mạo hiểm đi xuống.
“Thượng Quan Linh.” Lăng Dạ Tầm hai mắt trống rỗng, tầm mắt khóa trên người Thượng Quan linh, giống như một loại dao sắc bén cắm trên người của hắn, khiến cho cả người Thượng Quan Linh cứng đờ, “Xuống đây, chúng ta nên ôn lại chuyện xưa.”
Xí, tin ngươi mới là lạ. Thượng Quan Linh nở nụ cười sáng lạn: “Ai nha, tiểu Tầm Tầm, ta biết ngươi rất nhớ ta, nhưng mà hiện tại ta không có thời